Tổng Tài Không Có Cá, Chỉ Có Em

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tổng Tài Không Có Cá, Chỉ Có Em

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 8

Hứa Hương ngồi trong xe tôi, sắc mặt có phần phức tạp.

“Cậu thật sự không hề rung động chút nào sao?”

“Người con trai chất lượng như thế, lại còn đối xử với cậu đặc biệt như vậy.”

Tôi khẽ nhíu mày, có chút khổ não.

“Nhưng cậu biết không? Trong công ty vẫn đồn rằng anh ấy đã có vị hôn thê.”

“Thanh mai trúc mã, môn đăng hộ đối, **Chu Tinh Tẫn** chưa bao giờ lên tiếng phủ nhận mấy lời đồn đó.”

“Nếu anh ấy thật sự thích ai trong công ty, sao lại để lời đồn lan truyền mà không dập tắt?”

Tôi khẽ cười, có phần buồn bã.

“Vậy là cậu đâu phải chẳng biết gì!”

“Làm ơn đi, chưa từng ăn thịt heo nhưng cũng từng thấy heo chạy mà.”

“Những trò chơi tình cảm thế này, mình không nên dính vào, bởi vì tớ không chắc mình có thể toàn thân rút lui.” TruyenLau.com

Hứa Hương ôm lấy tôi, thở dài: “Cậu lý trí quá rồi đó.”

Tôi chỉ cười.

Không nói gì thêm.

Lý trí quá có thể khiến tôi mất đi cơ hội yêu đương.
Website TruyenLau.com
Nhưng mất lý trí, có thể khiến tôi mất sạch mọi thứ — kể cả lòng tự trọng mỏng manh và nhơ nhuốc ấy.

Tôi nghèo, cũng chẳng có hoài bão to lớn gì.

Nhưng duy nhất còn lại một chút lý trí, đang giữ tôi lại, không cho tôi đến gần. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Tuy vậy, tôi cũng không hoàn toàn lý trí như tưởng tượng.

Tôi âm thầm thở dài.

Điện thoại rung lên liên hồi.

【Em đang ở đâu?】

【Có bản lĩnh thì trốn kỹ vào, cả đời đừng để tôi tìm thấy em!】

【Lý Di Giai, tôi sẽ bóp c/h/ế/t em, tôi thề đấy, tôi sẽ làm thật!】

Tối hơn 8 giờ, **Chu Tinh Tẫn** cuối cùng cũng tìm được tôi ở hội quán nam người mẫu nổi tiếng nhất thành phố.

Tôi uống hơi nhiều, đầu choáng váng, tay đang với ra sờ vào cơ bụng của một nam người mẫu thì bị ai đó kéo mạnh ra sau.

“Ê, Hương Hương, lại đây coi, cái người này nhìn giống tên sếp khốn nạn của tớ quá!”

“Mặt đen thui lại càng giống hơn, người này được đấy, tớ chọn anh ta!”

Tôi giơ cao chai rượu, khí thế hừng hực hét lên.

“Anh muốn bao nhiêu tiền thì đi với tôi?”

“Tôi không cần tiền, tôi cho không!”

Giọng nói ấy như nghiến ra từ kẽ răng, đầy tức giận, nghe lạnh sống lưng.

Tôi rụt cổ lại, nhỏ giọng thì thầm với Hứa Hương.

“Chẳng lẽ tớ say đến mức nhìn thấy bản sao mà cũng thấy sợ?”

“Khí thế không thua gì bản chính luôn đó! Tớ hơi sợ rồi… hay là đổi người khác đi?”

Tôi cười tít mắt, lùi lại vòng qua phía sau, để ý đến một cậu trông như sinh viên.

Gương mặt còn non nớt, má hơi ửng hồng.

Nhìn một cái là thích ngay.

Tôi móc ngón tay vào thắt lưng cậu ấy, vừa kéo vừa trêu chọc.

“Tối nay theo chị về nhà nhé?”

“Chị có rất nhiều…”

Chữ “tiền” còn chưa kịp thốt ra.

Tôi đã bị nhấc bổng lên vai.

Người đó bước đi hùng hổ ra ngoài, bước chân vững vàng, nhưng từng tế bào trên người đều phát ra lửa giận.

Dù tôi có say đến đâu, cũng biết rõ: đây là kẻ thù tới trả thù.

Tôi vung tay chém xuống cổ anh ta.

Nhưng anh ta chẳng như trong phim, không ngất, không ngã, còn cười lạnh giễu cợt tôi.

Gió đêm thổi qua khiến đầu tôi càng choáng váng, tôi nghiêng đầu nhìn anh ta đầy khó hiểu.

“Sao anh còn chưa c/h/ế/t đi?”

Anh ta nhét tôi vào trong xe.

Tôi liên tục vung tay chém vào người anh.

Miệng thì lẩm bẩm: “Ngã! Ngã! Ngã!”

Nhưng anh ta vẫn vững như bàn thạch.

Đôi mắt đen nhánh chỉ toàn là vẻ giễu cợt.

Khi tôi cuối cùng cũng nhận ra không thể làm gì nổi anh ta, thì cơn sợ hãi thật sự mới ập đến.

“Cứu với! Chú cảnh sát ơi, mau cứu con, con sợ quá!”

“Hương Hương, cậu đâu rồi?”

“Huhu, tớ sắp bị bắt cóc rồi! Sợ quá đi mất!”

“Cứu mạng! Ai cứu tôi với!”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu