Lý trí của anh ta lại một lần nữa kiềm chế bản thân.
Sau mấy ngày liên tiếp bị **Chu Tinh Tẫn** dí tăng ca, tôi mệt đến mức lưng đau vai mỏi.
Không nhịn được nữa, tôi giận dữ nhắn cho Hứa Hương.
\[Cậu có tiến triển gì chưa đấy?]
\[Câu cá nhanh lên! Dụ anh ta đắm chìm trong tình yêu, đừng còn tâm trí mà làm việc nữa!!]
\[Ngày nào cũng tăng ca, tăng ca miết, mạng của dân làm thuê như tớ không phải mạng à?]
\[Chị em ơi, tớ còn mặt mũi nào đối diện với các bậc tiền bối vùng Giang Đông nữa đây!]
\[Ý cậu là sao? Cậu thất bại rồi!]
\[Không phải trọng điểm là thất bại…]
Lần này Hứa Hương gửi hẳn tin nhắn thoại.
Vừa nghe đã thấy giọng đầy u sầu, xen lẫn chút áy náy. Đọc truyện tại TruyenLau.com
\[Thôi được rồi, cậu tự xem đi.]
Cô ấy gửi cho tôi đoạn chat với **Chu Tinh Tẫn**.
Hầu hết đều là những đoạn cô ấy chủ động bắt chuyện bằng các chiêu trò khéo léo.
**Chu Tinh Tẫn** cũng coi như lịch sự, chưa bao giờ để lời cô ấy rơi vào khoảng không.
TruyenLau
Hai người nói qua nói lại cũng khá nhiều.
Hứa Hương tưởng rằng mọi chuyện tiến triển tốt, liền tung chiêu trực diện, tỏ tình luôn.
Không ngờ **Chu Tinh Tẫn** lập tức lật mặt, nguyên một ngày không trả lời cô ấy.
TruyenLau
Ngày hôm sau, cô ấy còn đang định gửi thêm tin nhắn để thăm dò.
Anh ta đã gửi đến trước một câu:
\[Do Lý Di Giai nhờ cô đến đúng không?]
\[Bảo cô ấy, muốn thì tự đến mà nói.]
Sau đó mặc kệ Hứa Hương nhắn gì tiếp, anh cũng không trả lời nữa.
Ba tiếng sau.
Anh thẳng tay chặn cô ấy.
Tôi đọc mà tim như bị bóp nghẹt, không nhịn được hét lên.
“Cậu tán tỉnh thì tán đi! Nhắc đến tên tớ làm gì?”
“Đây đâu phải đi mua sắm, nhắc tên tớ là được giảm giá chắc! Cậu nói tớ làm gì! Cậu nói tớ làm gì! Cậu sợ tớ chưa c/h/ế/t đủ thảm à?”
“Không nhắc tên cậu thì ảnh chẳng chịu đồng ý kết bạn. Cho nên nhắc đến cậu coi như giảm giá đấy!”
Giọng Hứa Hương nhỏ xíu.
Vừa ấm ức, vừa có vẻ tự hào kỳ quặc.
Tôi không ngừng tự nhủ: đây là bạn thân, bạn thân, bạn thân.
Chỉ vậy tôi mới kiềm chế được không chạy ngay sang nhà cô ấy đập cho một trận.
Hứa Hương hình như cũng biết tôi sắp bốc hơi vì tức.
Lập tức gọi điện cứu vãn.
“Thật ra tớ cũng đâu phải không có tiến triển gì, cậu nhìn kỹ hai câu mà ảnh nói kìa, có phải rất ẩn ý không?”
“Thêm nữa, trước đó tớ kết bạn hoài không được, vậy mà vừa nhắc đến tên cậu, ảnh liền chấp nhận lời mời!”
“Còn nữa, còn nữa! Cậu nhìn lại đoạn chat giữa tớ với ảnh đi, tớ cảm thấy anh ấy chịu nói chuyện với tớ như vậy là vì tưởng người thích ảnh là cậu, nên mới kiên nhẫn chơi cùng tớ như vậy!”
Tôi mặt lạnh như tiền: “Cậu im đi có được không!”
“Thua trận rồi còn bày đặt phân tích! Chính cậu còn không làm được, lại còn xúi tớ ra trận? Hứa Hương, cậu có thiếu đức không vậy? Tớ là bạn cậu, không phải kẻ thù đâu!”
Tôi “rầm” một tiếng dập máy.
Càng nghĩ càng thấy bực.
Ngày mai biết ăn nói với anh ta thế nào đây?
Hay là xin nghỉ cho xong.
Nhưng ngày mai là tiệc cuối năm mà, còn có bốc thăm trúng thưởng nữa.
Giải thưởng năm ngoái đã cực kỳ hậu hĩnh rồi.
Hoặc là một chuyến đi Sanya miễn phí trong một tuần, hoặc là chìa khóa xe Mercedes.
Năm nay còn bổ sung thêm một giải đặc biệt, chỉ nghĩ thôi cũng thấy lòng ngứa ngáy.
Tôi trằn trọc trên giường, cuối cùng quyết định: đi, không tiếc bất cứ giá nào cũng phải đi.
Cùng lắm anh ta có hỏi thì tôi chối luôn, bảo không biết gì hết, tôi không quen Hứa Hương.
Tôi diễn tập trong đầu vài lần, cuối cùng cũng an tâm mà ngủ.
Chắc vì trước khi ngủ đầu óc cứ xoay quanh chuyện này.
Tôi lại mơ thấy ác mộng.
Trong mơ, khuôn mặt của anh ta sát lại gần tôi, môi cong lên, lạnh lùng chế giễu.
“Cô gan lớn thật, dám tìm người khác đến gài tôi!”
“Sao không tự mình đến?”
Tổng Tài Không Có Cá, Chỉ Có Em
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.