Tôi bỗng cảm thấy khó thở, tim như bị đè nén đến mức không hít nổi.
Trong mơ, tôi như rơi xuống nước, tay chân quẫy loạn, vô tình hất chiếc áo đang phủ trên mặt ra, môi lại chạm phải **Chu Tinh Tẫn** đang cúi xuống nhìn tôi chăm chú.
Giấc mơ lập tức chuyển cảnh.
Một con cá heo hôn lên khóe môi tôi.
Tôi vui mừng vung tay múa chân, còn đáp lại bằng cách đưa lưỡi liếm nhẹ nó.
Chiếc xe xóc nhẹ, khiến tôi nghiêng người, ngã vào một vòng tay ấm áp.
Nhưng kỳ lạ thay.
Cái ghế vốn nên rất dễ chịu, lại khiến người ta thấy không thoải mái.
Cứ như là có gai nhọn đâm vào.
Tôi càng ngủ càng khó chịu, ý thức dần dần tỉnh táo lại.
Tôi từ từ mở mắt.
Gần như cùng lúc đó, **Chu Tinh Tẫn** lấy tay chắn trước mặt tôi, ép tôi dựa sát vào cửa kính.
Bàn tay dài và thon của anh che hết tầm nhìn, tôi chẳng thấy gì cả.
Chỉ cảm nhận được chiếc áo khoác trên người bị kéo đi.
Sau đó, anh lạnh lùng ra lệnh tài xế dừng xe.
“Xuống xe!” Giọng anh lạ lùng, như tức giận, như khó chịu, lại như đang đè nén cảm xúc gì đó.
Tôi ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ tối om.
Bên ngoài không có lấy một tia sáng.
Cả thành phố cùng những tòa cao ốc vẫn đang chìm trong giấc ngủ.
Anh có vẻ cũng vừa mới nhận ra điều đó, mím môi đầy bực bội. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Khi tôi đưa tay chuẩn bị mở cửa xe thật sự, anh lại cất tiếng ngăn lại.
“Đợi đã, không cần xuống nữa.”
Mặt anh đỏ bừng.
Đến cả tai cũng đỏ rực. TruyenLau
Ánh mắt đầy giận dữ.
Như thể tôi đã làm điều gì đó tội lỗi không thể tha thứ.
TruyenLau
Chẳng lẽ tôi…
Lúc ngủ đã dựa đầu vào vai anh?
Nghĩ tới thôi đã nổi da gà rồi.
Tôi không nhịn được mà rùng mình một cái.
Anh có lẽ tưởng tôi bị lạnh, theo bản năng kéo chiếc áo đang đắp trên chân tôi lên định đắp lại.
Ngón tay anh hơi khựng lại, rồi dằn xuống.
“Em đến đón tôi, chứ không phải đến để ngủ, để tôi nhìn đường còn em thì ngủ, có ra thể thống gì không?”
“Không ra thể thống gì.”
Tôi lập tức phụ họa một cách cẩn thận.
“Vậy để anh ngủ, em nhìn đường nhé?”
Anh khẽ hừ lạnh một tiếng, rồi từ từ nhắm mắt lại.
Ngồi cạnh vị Diêm Vương sống này, tôi nào còn dám ngủ tiếp.
Cho đến khi xe dừng lại trước cửa nhà anh.
Anh xuống xe nhưng lại không đi ngay.
Tôi nhìn anh đầy thắc mắc.
Anh gõ gõ vào cửa kính, vẻ mất kiên nhẫn.
“Xuống xe!”
“Nửa đêm thế này, tôi có thể để em tự ngồi xe về một mình được à?”
Tôi rưng rưng nước mắt.
Không phải cảm động.
Là tức đó!
Giờ anh mới nhớ ra tôi là con gái, một mình đi đón anh giữa đêm không an toàn à?
Trước đó anh làm gì rồi?
Tôi đến rồi, đến rồi, đến rồi!!!
Tôi tức quá mà bật lại luôn.
“Sếp, anh đúng là quá chu đáo!”
“Có người lãnh đạo biết quan tâm đến sự an toàn của nhân viên như anh, đúng là phúc phận của bọn em.”
Miệng đáng c/h/ế/t, sao không chịu im đi!
Lời khen quá giả tạo ấy, vậy mà **Chu Tinh Tẫn** lại như rất hưởng thụ.
Khóe môi anh không kiểm soát được mà khẽ nhếch lên.
Tổng Tài Không Có Cá, Chỉ Có Em
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.