Cố Hoài cứu Liêu Bích Vân lên thuyền xong, quay đầu muốn cứu ta, liền thấy ta như một khúc gỗ nổi, trôi lềnh bềnh trên nước, lập tức cạn lời, mọi người kinh ngạc, vội gọi người lấy cây sào dài chèo thuyền, đưa về phía ta, ta chộp lấy sào, nhanh nhẹn trèo lên thuyền.
Đám người vốn định trách ta đẩy Liêu Bích Vân xuống nước, nhất thời bị cách tự cứu quái dị của ta làm cho kinh ngạc, đều quên mất việc chất vấn ta.
“Vừa rồi ngươi làm gì, sao có thể nổi trên mặt nước?”
Một công t.ử áo gấm vì quá hiếu kỳ mà mở miệng hỏi, đồng thời cởi áo ngoài trên người, do dự có nên đưa cho ta hay không.
Ta giật lấy áo ngoài hắn định đưa:
“Đa tạ, đây là cách tự cứu khi rơi xuống nước ta từng đọc trong một quyển tạp đàm.”
Công t.ử áo gấm còn muốn hỏi tiếp, Liêu Bích Vân vừa được Cố Hoài cứu lên thấy mọi người bị kéo lệch trọng tâm, liền bắt đầu sụt sùi khóc:
“Lư cô nương, ta chỉ hỏi thêm hai câu thôi, sao ngươi lại đẩy ta.”
“Ta đẩy ngươi, ngươi chắc chứ?”
Ta toàn thân ướt sũng, có chút lạnh, nhưng vẫn đứng dậy bước về phía Liêu Bích Vân.
Cố Hoài bước lên chắn trước ta, dùng giọng chỉ hai người nghe được nói:
“Ngươi vừa đồng ý thoái hôn, hóa ra là để che mắt ta, hóa ra ngươi sớm biết ta thích Vân Nhi, ngươi sao lại trở nên độc ác như vậy, lại dám đẩy Vân Nhi muội muội xuống nước.”
“Liêu cô nương, ngươi từ nhỏ thân thể vốn đã hư hàn, hôm nay tiết trời thế này mà rơi xuống nước, ngươi không sợ hỏng thân, có hại đến con cái sao?”
Ta đẩy Cố Hoài ra, nhìn Liêu Bích Vân lạnh lùng nói.
Sắc mặt Liêu Bích Vân trắng bệch.
Nàng chỉ nghĩ dựa vào tình ý của Cố Hoài với nàng, hắn nhất định sẽ cứu nàng, như vậy có “da thịt tiếp xúc” rồi, Liêu gia đưa chuyện kết thân ra cũng thuận lý thành chương.
Nàng chỉ muốn gả cho Cố Hoài, rơi xuống nước mà thôi, nhiều nhất nhiễm phong hàn, sao có thể nghiêm trọng đến vậy. Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Vốn là ngươi đẩy người, hại Vân Nhi muội muội thành thế này, ngươi sao còn nói nàng như vậy.”
Cố Hoài càng tức hơn.
Ta không để ý hắn, tiếp tục nói với Liêu Bích Vân:
“Ngươi biết ngoại tổ ta là ai chứ, ông truyền cho ta một quyển thiên kim phương điều dưỡng nữ tử, có thể điều dưỡng thân thể của ngươi, nếu ngươi giờ nói ra sự thật, ta có thể đại phát từ bi đem thiên kim phương lấy ra, chữa trị cho ngươi.” Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Ta, ta…”
Liêu Bích Vân có chút do dự, nhưng còn chưa kịp lên tiếng, lại bị Cố Hoài cắt ngang:
“Lư Hải Yến, ngươi thật to gan, trước thì hại người, giờ còn dám ở đây nói năng ngông cuồng.”
“Liêu cô nương, ngươi từ nhỏ hẳn cũng xem không ít y sư, thân thể nền tảng của ngươi thế nào, ngươi tự có số, nay hàn tà nhập thể, lẽ nào ngươi không cảm thấy lúc này tiểu phúc đã bắt đầu âm ỉ co rút đau rồi sao.” Website TruyenLau.com
Ta nhìn thẳng vào mắt nàng, nàng hoảng rõ rệt.
“Ta, ta vừa rồi nhất thời sợ hãi, còn tưởng là Hải Yến muội muội đẩy ta, giờ nghĩ kỹ lại, chắc là vừa rồi thuyền bỗng lắc một cái, ta mới sơ ý rơi xuống nước.”
Nàng cúi đầu, giọng do do dự dự, rất nhẹ rất mềm.
Nhưng người trên thuyền, ai cần nghe đều nghe thấy hết, nhất thời đều cạn lời.
Ta gật đầu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Vậy tức là ta vẫn bị ngươi kéo xuống nước, đúng không.”
“Thế ngươi chẳng lẽ không nên xin lỗi ta sao.”
Liêu Bích Vân tiến thoái lưỡng nan, nắm chặt chiếc khăn tay vừa rồi Cố Hoài đưa nàng lau mặt:
“Xin lỗi.”
Giọng càng thấp hơn.
“Lát nữa bảo nha hoàn của ngươi đến phủ ta lấy phương thuốc, giá một ngàn lượng, đừng quên gửi kèm tới.”
“Phương t.h.u.ố.c gì mà đắt thế?”
Liêu Bích Vân kêu lên, “Vừa rồi ngươi cũng đâu nói cần bạc.”
“Vừa rồi chẳng phải nói thiên kim phương rồi sao.”
“Thiên kim phương đương nhiên đáng giá thiên kim.”
“Cô nương vẫn nên mau sai người về lấy bạc đi, t.h.u.ố.c đến bệnh trừ, ngươi sẽ thấy đáng.”
Nghĩ tới bạc sắp vào tay, ta cười với Liêu Bích Vân một mặt chân thành.
Nghĩ kỹ, ra ngoài một chuyến mà kiếm được nhiều tiền, hình như cũng không tệ.
08
Đêm đó, Liêu phủ làm liền hai việc.
Thứ nhất, sai người mang đủ một ngàn lượng bạc đến Lư phủ, đổi lấy thiên kim phương trong tay ta.
Thứ hai, Liêu phu nhân đích thân tới Trấn Quốc Công phủ, khóc lóc kêu oan, một mực yêu cầu Cố Hoài phải chịu trách nhiệm với Liêu Bích Vân.
Trấn Quốc Công nghe nói chuyện ta và Liêu Bích Vân cùng rơi xuống nước, lại biết Cố Hoài chỉ lo cứu Liêu Bích Vân, lập tức nổi trận lôi đình, đuổi theo Cố Hoài đ.á.n.h suốt hai con phố, làm cho gà bay ch.ó sủa, cả kinh thành đều được mở mang tầm mắt.
Hai ngày kế tiếp, trong phường gian liên tiếp lan ra mấy tin tức chấn động.
Có tin đồn rằng Liêu Bích Vân ở nhà treo cổ tự vẫn, may được cứu kịp, vừa tỉnh lại đã khóc lóc nói mình không muốn phá hoại hảo nhân duyên của Cố Hoài.
Lại có tin nói rằng Cố Hoài nửa đêm trèo tường Liêu phủ, định dẫn Liêu Bích Vân tư bôn, kết quả bị người Liêu gia trói gô lại, áp giải thẳng đến trước mặt Trấn Quốc Công.
Chỉ trong một đêm, các tửu lâu lớn nhỏ trong kinh thành dường như đều nhận được cùng một quyển thoại bản, bắt đầu thay phiên diễn hết vở này đến vở khác về chuyện “đôi tình nhân không thể bên nhau”.
Phường gian truyền tai nhau rằng hai người họ tình sâu như vàng đá, đáng thương cho một mối chân tình không được thành toàn.
Còn ta, đương nhiên trở thành vật cản lớn nhất trong đoạn nhân duyên “thâm tình” ấy.
Chuyện ồn ào náo nhiệt suốt mấy ngày liền, phụ thân và mẫu thân đều sốt ruột, bực bội không yên.
Chỉ có ta ở nhà ung dung xem náo nhiệt, càng xem càng thấy… thú vị vô cùng.
Từ Một Bác Sĩ, Ta Trọng Sinh Thành Nữ Quân Y Biên Quan
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.