Từ Một Bác Sĩ, Ta Trọng Sinh Thành Nữ Quân Y Biên Quan

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Một Bác Sĩ, Ta Trọng Sinh Thành Nữ Quân Y Biên Quan

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 7

Đường về kinh rất thuận lợi, khi ta đến kinh thành, nhìn tường thành cao lớn nguy nga, đi giữa phố xá phồn hoa náo nhiệt trong kinh, bỗng có cảm giác như đã cách một đời.

 

Ta vào tiệm may mua chút y phục trang sức, rồi tìm một tửu lâu thuê một gian nhã phòng, định sửa soạn đôi chút, thay lại nữ trang rồi mới về nhà.

 

Vừa theo tiểu nhị bước vào nhã phòng, tai ta đã nghe rõ phòng bên cạnh truyền ra tiếng cãi vã.

 

“Cố Hoài! Ngươi là nam nhân đã định thân, lấy tư cách gì mà hẹn muội muội ta dự thi hội thơ?

Lại còn dám lêu lổng khắp nơi! Ta mà không đập nát đầu ngươi thì ta không họ Liêu!”

 

Giọng nam nóng nảy gầm lên, ngay sau đó là một tràng tiếng bàn ghế va chạm loảng xoảng.

 

“Liêu Kiệt, ngươi đừng tưởng ta sợ ngươi.”

 

Một giọng nam khác lạnh lùng đáp, ngữ khí đầy kiêu ngạo.

 

“Ta là nể mặt Liêu cô nương nên không chấp nhặt. Ngươi còn sủa bậy như chó, cũng đừng trách tiểu gia không khách khí.” Website TruyenLau.com

 

Một giọng nam khác vang lên, xung quanh cũng lần lượt có mấy câu khuyên can.

 

“Nếu hắn có bản lĩnh thoái hôn, rồi mới đến tìm muội muội ta, ta cũng kính hắn là một trang hán tử, giờ thế này, làm muội muội ta hôn sự cũng chưa định, chẳng phải hại muội muội ta sao.” TruyenLau

 

Nam t.ử lại gào lên, người xung quanh lại khuyên mấy câu.

 
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Cố Hoài, không phải ta nói, ngươi làm vậy thật sự không ổn. Ngươi đã muốn bên cạnh Liêu cô nương thì nên sớm thoái hôn mới là lẽ phải.”

 

Giọng Cố Hoài vang lên sau đó, mang theo chút ấm ức khó che giấu:

 

“Lư Hải Yến đi một cái là năm năm, ta muốn thoái hôn cũng phải đợi nàng xuất hiện trước đã. Bằng không vô duyên vô cớ thoái hôn, cha ta không đ.á.n.h gãy chân ta mới lạ.”

 

Giọng Cố Hoài còn lẫn một tia ấm ức.

 

“Chẳng phải ngoài kia đồn Lư Hải Yến đã theo người khác rồi sao, nữ t.ử danh tiếng thối như vậy, cưới làm gì. Trấn Quốc Công chắc chắn cũng sẽ đồng ý thoái hôn thôi.”

 

“Không phải còn có lời đồn nói nàng phạm lỗi, bị nhốt trong gia miếu sao?”

 

“Ta lại nghe nói là bệnh nặng khó chữa, e rằng sớm muộn cũng không sống được.”

 

Mọi người bảy miệng tám lưỡi, đem những lời đồn bát quái trong kinh thành liên quan đến ta nhai đi nhai lại, càng nói càng khó nghe.

 

Ta nhướng mày, khóe môi khẽ nhếch lên.

 

Quả nhiên, chẳng có lấy một lời hay —đúng là không ai mong ta được tốt đẹp.

 

Bảo sao phụ thân sốt ruột đến mức liên tiếp gửi mấy phong thư thúc ta hồi kinh.

 

Năm năm không gặp, Cố Hoài quả nhiên chẳng tiến bộ lấy nửa phần.

 

Vị hôn thê bị người đời bôi nhọ đến mức ấy, hắn lại không thốt nổi một câu bênh vực.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Xem ra đối với Liêu cô nương, hắn đúng là chân tình thực ý, chỉ hận không thể sớm ngày thoát khỏi ta.

 

Chỉ là không biết, nếu Trấn Quốc Công hay được rằng bố cục vững vàng, nhiều năm trung thành với phe bảo hoàng của mình, sắp bị chính đứa con trai này phá hỏng, thì trong lòng sẽ là tư vị gì.

 

Mấy năm ở biên quan, bởi Ninh Viễn Chu thường xuyên lải nhải bên tai, ta đối với triều cục cũng coi như hiểu được đôi phần.

 

Nhị hoàng t.ử những năm gần đây chưa từng an phận.

 

Cuộc tranh đoạt ngôi vị giữa Thái t.ử và Nhị hoàng t.ử đã sớm bước vào giai đoạn gay cấn, thế cục căng như dây đàn.

 

Lúc này Trấn Quốc Công phủ đột nhiên đứng về một phe, thật chẳng phải chuyện tốt.

 

Bệ hạ và Thái t.ử chắc chắn không vui khi thấy Trấn Quốc Công phủ cùng Liêu gia dùng cách liên hôn mà biến thành phe của Nhị hoàng tử.

 

Thay xong y phục, ta cũng lười nghe thêm những lời vô nghĩa từ phòng bên cạnh.

 

Chỉnh trang sơ sài, tranh thủ trước khi hoàng hôn buông xuống, ta liền quay về nhà.

 

Phụ thân mẫu thân vừa thấy ta, vui mừng đến mức nước mắt nước mũi lẫn lộn, kéo ta nhìn trái ngó phải, mãi đến khi xác nhận ta tay chân đầy đủ mới yên tâm ngồi xuống.

 

Phụ thân dùng tay áo lau mặt qua loa, rồi cùng mẫu thân tỉ mỉ hỏi han cuộc sống mấy năm qua của ta.

 

Ta kể cho họ nghe thảo nguyên trời xanh bát ngát, cỏ dài mênh mang, gió thổi cỏ rạp, trâu dê lộ bóng.

 

Ta kể chuyện biên quan, các tướng sĩ cùng nhau xuất săn, ngoài thành Cư Diên truy kích “thiên kiêu”, bách thảo liền trời, dã hỏa cuồn cuộn, khí thế dâng trào.

 

Ta lựa vài chuyện thú vị trong quân doanh mà nói, tránh đi những điều quá mức hiểm nguy.

 

Sắc mặt phụ thân và mẫu thân theo lời ta kể mà đổi thay không ngừng, khi kinh ngạc, khi lo lắng, khi lại mỉm cười an tâm.

 

Ta thuận miệng hỏi đến những lời đồn đại trong kinh thành, tâm tư phụ thân bị kéo về hiện thực, ông khẽ thở dài, bất lực nói:

 

“Những lời đồn vô căn cứ ấy từ năm ngoái đã càng lúc càng hung hăng. Ta đã giải thích với người ngoài không biết bao nhiêu lần, nhưng chuyện bát quái càng nói lại càng lan xa.”

 

“Con chẳng phải đã về rồi sao, lời đồn tự nhiên không đ.á.n.h mà tan.”

 

Phụ thân trầm ngâm giây lát, rồi nét mặt lại rạng rỡ lên, cười nói:

 

“Phải, trở về là tốt rồi. Ngày mai để mẫu thân con dẫn con ra phố dạo một vòng, lâu ngày không về, xem kinh thành đổi thay ra sao. Mua chút đồ ngon, sắm mấy bộ y phục xinh đẹp, vui vui vẻ vẻ để mọi người biết, nữ nhi của ta đã về rồi.”

 

06

 

Về kinh hơn một tháng, ngoài việc ở nhà bầu bạn cùng phụ thân và mẫu thân, ta cũng theo lễ số, đích thân sai người đưa bái thiếp đến Trấn Quốc Công phủ, hẹn ngày lên cửa bái phỏng.

 

Năm năm trôi qua, cánh cổng Trấn Quốc Công phủ từng khiến ta thấy uy nghi lẫm liệt, nay nhìn lại, dường như cũng chẳng cao lớn như trong ký ức. 

 

Ta và mẫu thân đứng trước phủ chờ hồi lâu, mãi mới có một bà mụ từ cạnh tiểu môn thò đầu ra, vẻ mặt lạnh nhạt, thái độ kiêu căng, làm bộ muốn dẫn chúng ta vào từ cửa ngách.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu