Mẫu thân của Cố Hoài có bệnh cũ, cần châm cứu điều dưỡng định kỳ, vì thế mẫu thân ta thường xuyên dẫn ta đến Trấn Quốc Công phủ làm khách, ta và Cố Hoài cũng không tránh khỏi gặp mặt ngày một nhiều.
Thuở ban đầu, hễ hắn trông thấy ta liền mặt mũi cau có, mũi chẳng ra mũi, mắt chẳng ra mắt.
Sau lưng người lớn, khi thì hắn vung nắm đ.ấ.m hù dọa ta, khi lại giật b.í.m tóc ta, miệng lải nhải không dứt:
“Con nhỏ lừa đảo này, rõ ràng là ngươi hại ta ngã cây.”
“Con nha đầu thối tha, lại lén ăn điểm tâm.”
“Này, ta nói chuyện với ngươi, sao ngươi không đáp.”
Bị hắn quấy đến phiền, ta liền treo hai giọt nước mắt, chạy thẳng đến trước mặt Cố phu nhân và mẫu thân ta:
“Hu hu hu, ca ca muốn đ.á.n.h con.”
“Hu hu hu, ca ca kéo b.í.m tóc con.”
Website TruyenLau.com
“Hu hu hu, ca ca mắng con.”
Mẫu thân của Cố Hoài luôn bất lực kéo tai hắn, trách mắng:
Website TruyenLau.com
“Tên nhóc thối này, ta đã dặn con bao lần, không được bắt nạt muội muội nhà họ Lư.”
Mẫu thân ta hiểu ta nhất, đứng bên cạnh liền liếc mắt ra hiệu, bảo ta nên ngoan ngoãn chút.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cố Hoài trừng mắt nhìn ta, tức đến giậm chân, mắng ta chỉ giỏi đi mách lẻo.
Nhưng ta vốn chỉ là một đứa trẻ, việc gì mách lẻo có thể giải quyết được thì cứ mách lẻo cho nhẹ đầu nhẹ óc, tội gì phải tự mình chịu thiệt.
02
Những ngày cãi cọ ồn ào như thế lặng lẽ trôi qua hai năm, thân thể mẫu thân của Cố Hoài dần dần khá lên.
Trong hai năm ấy, trong cung liên tiếp truyền ra lời đồn, nói rằng long thể của bệ hạ ngày một tiều tụy, có ý chọn người kế vị.
Các hoàng t.ử đều lần lượt trổ tài, bắt đầu lôi kéo người của mình trong triều, củng cố thế lực.
Mà con đường trở thành người cùng phe đáng tin cậy nhất, dĩ nhiên chính là kết làm thông gia.
Bởi vậy, Trấn Quốc Công phủ — nơi nắm giữ binh quyền Thượng Kinh — lập tức trở thành miếng thịt béo trong mắt các đại gia tộc, còn Trấn Quốc Công thế t.ử Cố Hoài thì trở thành đối tượng được tranh đoạt, tựa bánh bao thơm trong chợ.
Những hành vi gây sự, trêu mèo chọc ch.ó trước kia của Cố Hoài, đều bị người đời diễn giải thành phóng khoáng phong lưu, không câu nệ tiểu tiết.
Những quý nữ thế gia từng tránh hắn như tránh tà, nay tại các yến tiệc lại đối đãi với hắn ân cần khác thường.
Khách khứa ra vào Trấn Quốc Công phủ cũng vì thế mà nhiều hơn hẳn so với trước.
Trấn Quốc Công không muốn đứng về phe phái nào, song cũng không muốn đắc tội với bất kỳ ai, vì vậy bất kể phe nào đến bái phỏng, ông đều giữ lễ mời vào tiếp đãi.
Các phe thấy thái độ của Trấn Quốc Công mập mờ, bèn để các phu nhân thường xuyên dẫn theo nữ nhi cưng của mình đến phủ, mong các nàng có thể được Cố Hoài để mắt tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Các nàng có người đoan trang trầm ổn, có người tú lệ hoạt bát, đều là quý nữ nổi danh trong kinh.
Thiếu nữ mười hai, mười ba tuổi đã bắt đầu cao lên, thân hình thon dài, mặc các loại váy lụa đều xinh đẹp nổi bật.
Còn ta khi mười tuổi vẫn búi tóc đôi, dáng người lùn tròn, mặt mũm mĩm, bàn tay béo múp, vẫn là dáng vẻ của một đứa trẻ con.
Thấy mỹ nhân nhiều rồi, Cố Hoài hễ nhìn thấy ta liền cười nhạo ta là con nha đầu vừa lùn vừa xấu.
Vào thu, bệnh của mẫu thân Cố Hoài đã khỏi hẳn, Trấn Quốc Công phủ mở tiệc, bà cảm kích mẫu thân hơn hai năm chữa trị, mời mẫu thân và ta cùng nhập phủ dự tiệc.
Trước khi yến tiệc khai màn, các vị quý phu nhân đều ở nội thất chuyện trò cùng Trấn Quốc Công phu nhân.
Còn các quý nữ thế gia thì tụm ba tụm năm ngồi trong hoa viên, cười nói rộn ràng, song chẳng ai nguyện ý để mắt tới ta — nữ nhi của một vị lục phẩm tiểu quan.
Vì thế ta lại tìm một góc khuất không người, thong thả ngồi c.ắ.n hạt dưa.
“Liêu tỷ tỷ, tỷ cũng muốn gả cho Cố thế t.ử sao?”
Một giọng nữ hạ thấp vang lên mơ hồ phía sau giả sơn.
“Đừng nói bậy, hôn nhân đại sự vốn là cha mẹ an bài, mai mối tác hợp, sao có thể để ta tự quyết.”
Một giọng nói khác mềm mại đáp lại.
Xem ra có quý nữ cho rằng quanh giả sơn không có ai, nên mới đến đây nói lời riêng tư. Ta không dám phát ra tiếng động, lặng lẽ đặt hạt dưa trong tay xuống.
Nghe mấy lời ấy, ta liền đoán ra thân phận đối phương. Người được gọi là Liêu tỷ tỷ hẳn chính là Liêu Bích Vân — biểu muội của Nhị hoàng tử, đích nữ của Liêu Tể tướng. Ta từng theo mẫu thân đến Liêu phủ, cũng đã gặp nàng một lần.
Nàng không chỉ văn tài xuất chúng, dung mạo cũng đúng như lời đồn, thanh tú như phù dung vừa hé nở.
Sau khi quen biết nàng, Cố Hoài từng đem nàng ra so sánh với ta, nói nàng là tiên t.ử trên mây, còn ta chỉ là cỏ rác ven đường. Không ngờ Cố Hoài lại có thể lọt vào mắt xanh của nàng — quả thực là phúc phần tích lũy ba đời của hắn.
“Nghe nói vị cô nương họ Từ kia, Từ Uyển Ninh, giả vờ đoan trang thanh cao, đang khắp nơi tìm cơ hội để tình cờ gặp Cố thế t.ử đấy.”
Giọng nữ ban nãy lại hạ thấp, tiếp tục thì thầm.
“Nhà họ Từ dựa vào Thái tử, từ trước đến nay vẫn đối đầu với Liêu gia các tỷ. Từ Uyển Ninh việc gì cũng muốn so bì với tỷ, lần này nếu tỷ cùng Cố thế t.ử định thân, chắc chắn sẽ khiến nàng ta tức đến rơi nước mắt.”
Một giọng nữ khác cũng phụ họa theo.
“Cố Hoài chẳng thèm để mắt tới Từ Uyển Ninh đâu.”
Lời còn chưa dứt, ba người đã cười cười nói nói rẽ ra từ sau giả sơn.
Còn ta đang định lén lút rời đi, nào ngờ lại bị bắt gặp ngay tại chỗ.
Ta lúng túng nhưng vẫn giữ lễ, cũng mỉm cười với các nàng, nâng hạt dưa lên:
“Các tỷ tỷ, ăn hạt dưa không?”
Ba người nhìn ta, nụ cười cứng lại trên mặt, cũng có chút ngượng ngùng, thấy ta búi tóc đôi, dáng vẻ trẻ con, cũng không tiện nói gì, chỉ tùy ý chào một tiếng rồi vội vã rời đi, ta liền lại yên tâm ngồi xuống c.ắ.n hạt dưa.
Từ Một Bác Sĩ, Ta Trọng Sinh Thành Nữ Quân Y Biên Quan
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.