Mấy năm này, ngoại tổ phụ trách điều dưỡng thân thể cho Ninh tướng quân, thường trú tại tướng quân phủ.
Còn cuộc sống của ta thì phong phú hơn nhiều.
Mỗi khi có chiến sự, ta đều chủ động xin theo quân, lấy thân phận quân y chữa trị cho thương binh.
Vì ngoại tổ tận tâm tận lực chữa trị cho phụ thân hắn, Ninh Viễn Chu ở trong quân doanh cũng chiếu cố ta đôi chút.
Hắn dặn bếp quân khi phát cơm thì múc cho ta thêm ít thịt, dặn binh sĩ giúp ta gánh nước, chuyển d.ư.ợ.c liệu.
Nhưng ngày thường, hắn lại lười nói với ta lấy một câu.
Những quân sĩ khác hào hứng kể với hắn rằng y thuật của ta cao minh thế nào, hắn cũng chẳng mấy để tâm.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Trong mắt hắn, ta chỉ là một thiếu niên nửa lớn, dáng vẻ còn có chút thư sinh, thì có thể giỏi giang đến đâu.
Cho đến một trận đại chiến nọ.
Website TruyenLau.com
Hôm ấy ta theo quân, bận rộn đến mức chân không chạm đất.
Ninh Viễn Chu bỗng ôm một binh sĩ m.á.u chảy như suối, lao thẳng vào trướng thương binh.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Đặt người lên giường xong, tay hắn vẫn run rẩy, quay sang vị quân y lớn tuổi, râu tóc đã bạc trắng, khẩn thiết nói:
“Lâm thúc vì cứu ta mới bị thương, xin ngài cứu ông ấy, cứu ông ấy.”
Lão y sư quay đầu nhìn ta:
“Hải Dương, con làm đi.”
Ta đáp một tiếng, nhanh chóng lấy kim chỉ cùng dụng cụ.
Vừa định ra tay, Ninh Viễn Chu liền nắm chặt cổ tay ta, quay sang lão y sư gấp gáp nói:
“Lão y sư kinh nghiệm dày dặn, Lâm thúc tình thế nguy cấp, tuyệt đối không thể đem ông ấy cho thằng nhóc nửa lớn này luyện tay.”
Lão y sư vội nói:
“Thiếu tướng quân mau thả nó ra, Hải Dương trị ngoại thương còn giỏi hơn ta, chớ làm lỡ việc cứu người!”
Những thương binh xung quanh cũng phụ họa:
“Tiểu thần y thật sự lợi hại, thiếu tướng quân cứ yên tâm!”
Ninh Viễn Chu nửa tin nửa ngờ, nhưng không còn lựa chọn nào khác.
Lâm thúc bị thương quá nặng, mất m.á.u quá nhiều, nếu không trị ngay thì thật sự không còn đường sống.
Hắn siết tay ta chặt hơn, từng chữ từng chữ nói:
“Ngươi cứu được ông ấy, coi như ta nợ ngươi một ân tình.”
Ánh mắt hắn sáng rực, giọng nói trịnh trọng, khiến ta bỏ qua lời khinh miệt ban nãy.
Ta đã gặp quá nhiều bệnh nhân, trải qua quá nhiều lần người nhà nghi ngờ năng lực của ta, dù sao người thời đại này sao dễ tin y thuật của một thiếu niên lại hơn được một lão y sư.
Không ai tùy tiện giao người quan trọng của mình cho một thiếu niên nửa lớn chữa trị.
Nhưng khi ta bắt đầu xỏ kim luồn chỉ, dùng tư thế nghiêm túc như đang thêu hoa, khâu kín vết thương cho Lâm thúc, ta thoáng thấy đồng t.ử Ninh Viễn Chu như sắp nứt toác ra.
Ta cười cười, an ủi:
“Đừng lo, ta là kẻ ‘quỷ cũng ghét’ có tiếng, muốn từ tay ta dẫn người đi, không dễ đâu.”
Lâm thúc hôn mê ba ngày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trong ba ngày ấy, dù chiến sự bận rộn, Ninh Viễn Chu vẫn mỗi ngày ghé thăm, hỏi tình hình.
Cũng chính trong ba ngày đó, hắn tận mắt chứng kiến cái gọi là “tiểu thần y” không phải hư danh.
Trận chiến này kết thúc, ta và hắn cũng thành bằng hữu.
Hắn không biết ta là nữ tử, cứ một tiếng Hải Dương, một tiếng huynh đệ gọi không ngừng.
Mỗi lần hắn muốn khoác vai, vỗ lưng ta, đều bị ta vả cho một cái đ.á.n.h bật ra xa.
Ta bảo mình có chứng sạch sẽ, hắn liền cười cười rồi… lại dán tới.
Có lúc đang nói chuyện, hắn sẽ nhìn ta chằm chằm rồi nghiêm túc nói:
“Ngươi đầu t.h.a.i chắc chắn đầu t.h.a.i nhầm rồi, ngươi vốn dĩ nhất định là nữ tử.”
Nhưng hắn đầu óc thẳng, chưa từng thật sự nghĩ tới khả năng ấy.
Còn rất nghiêm túc bảo rằng rảnh rỗi sẽ dạy ta võ nghệ, giúp ta tăng thêm “khí khái nam nhi”.
Mỗi lần như vậy, ta chỉ có thể liếc hắn một cái, biểu đạt sự cạn lời của mình.
05
Một năm rồi lại hai năm, thời gian tựa nước chảy qua kẽ tay, chớp mắt ta và ngoại tổ đã ở biên quan tròn năm năm.
Mấy năm ấy, thân thể Ninh tướng quân dưới tay ngoại tổ điều dưỡng, từng chút một hồi phục, từ suy yếu đến ổn định, dẫu chưa thể như xưa, nhưng chí ít cũng không còn nguy ngập từng ngày.
Còn Ninh Viễn Chu thì lăn lộn trong quân doanh, nếm đủ gió sương và m.á.u lửa, từng năm một trưởng thành, ánh mắt ngày càng trầm, khí chất cũng dần dần vững như núi.
Hai năm đầu, Hung Nô còn nhiều lần kéo quân tới thăm dò, song lần nào cũng chẳng chiếm được lợi, dần dần biên quan lại yên ổn trở lại.
Từ sau khi ta mười lăm tuổi, thư từ trong kinh gửi đến càng lúc càng dày, hết phong này nối phong khác.
Phụ thân trong thư luôn giục ta hồi kinh, nói ông cùng mẫu thân nhớ ta đến phát sầu.
Lại có những lời đồn chẳng hay lan khắp kinh thành — kẻ nói ta bệnh nặng khó chữa nên không thể trở về, người lại nói ta đã cùng kẻ khác tư bôn, chẳng rõ sống c.h.ế.t.
Phụ thân và mẫu thân không dám để lộ chuyện ta ở biên quan, chỉ mong ta sớm hồi kinh để đập tan những lời ong tiếng ve ấy.
Ngoại tổ cũng khuyên ta nên về.
Vì thế vào mùa thu năm Ninh Vũ hai mươi sáu, ta tranh thủ trước khi tuyết lớn mùa đông thu xếp hồi kinh.
Ta cáo biệt Ninh Viễn Chu, hắn rõ ràng không nỡ, thần sắc cũng trĩu xuống mấy phần.
Hắn chuẩn bị cho ta rất nhiều đặc sản biên quan, dặn mang về biếu cha mẹ cùng thân hữu.
Ta thật sự cảm động. Dù sao, những thứ ấy cũng tốn của hắn không ít bạc.
Ngày ta đi, ngoại tổ đưa ta đến cửa thành.
Ninh Viễn Chu không xuất hiện, ta tưởng hắn cố ý tránh mặt, sẽ không đến tiễn.
Nào ngờ, hắn lại từ xa theo sau xe ngựa, lặng lẽ như một chiếc bóng.
Cho đến khi mặt trời lặn, ánh chiều tà nhuộm đỏ cả thảo nguyên, hắn mới cưỡi ngựa phi như bay, đuổi tới bên đường, lớn tiếng gọi ta.
Hắn nói hắn xem ta là bằng hữu tốt nhất.
Hắn nói sau này nhất định sẽ đến kinh thành thăm ta.
Hắn nói chúng ta nhất định sẽ còn gặp lại.
Ta dùng sức vẫy tay, gật đầu thật mạnh, như muốn đem cả lời hứa ấy khắc vào gió.
Từ Một Bác Sĩ, Ta Trọng Sinh Thành Nữ Quân Y Biên Quan
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.