Đợi đến lúc sắp khai tiệc, ta mới chậm rãi lê bước về chỗ ngồi.
Không nói đâu xa, yến tiệc của Trấn Quốc Công phủ quả thực vô cùng long trọng, bày biện tinh xảo, khí thế hơn người.
Ta vừa ăn vừa thầm tính toán, nghĩ xem trở về nhà có thể thử phục chế lại những món mỹ vị này hay không.
Đang mải miết suy nghĩ, chợt nghe trong viện vang lên một trận kinh hô, động tĩnh rõ ràng truyền đến từ phía nam khách.
Ngay sau đó, liền thấy một tiểu tư mặt mày hoảng loạn, quỳ sụp xuống trước mặt Trấn Quốc Công phu nhân bẩm báo:
Website TruyenLau.com
“Thế t.ử gia, thế t.ử gia bị nghẹn rồi, không thở lên được! Quốc Công gia thỉnh Lư phu nhân sang xem giúp!”
Mẫu thân ta vừa nghe nửa câu đầu đã bật dậy, lập tức tiến lên đỡ lấy Trấn Quốc Công phu nhân sắc mặt đã tái nhợt:
TruyenLau.com
“Ta đi xem.”
Trấn Quốc Công phu nhân nắm c.h.ặ.t t.a.y mẫu thân, hai người vội vã bước về phía nam khách. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ta cũng theo sát phía sau, muốn xem rốt cuộc tình hình ra sao.
Bên nữ khách, các phu nhân tiểu thư cũng chẳng kịp giữ lễ nghi, ào ào kéo nhau ra viện.
Vừa đến nơi, liền thấy sắc mặt Cố Hoài đã tím tái, môi không còn chút huyết sắc.
Trấn Quốc Công đứng bên, gương mặt âm trầm đến đáng sợ, một tay đỡ con trai, một tay không ngừng vỗ lưng hắn.
Cố Hoài lúc này đã đứng không vững, hoàn toàn không thể nói được lời nào, hô hấp cực kỳ khó khăn.
Mẫu thân vội vàng tiến lên, động tác dứt khoát kiểm tra tình trạng của thế tử:
“Có dị vật mắc nơi cổ họng, lúc này chỉ có thể tìm cách lấy dị vật ra.”
Nói rồi, mẫu thân liên tiếp thử vài huyệt vị, mong ép dị vật bị mắc nôn ra ngoài.
Thế nhưng hiệu quả không mấy khả quan, tình hình chẳng những không chuyển biến, ngược lại còn càng lúc càng nguy cấp.
Ngay cả mẫu thân, nét mặt cũng dần hiện rõ vẻ sốt ruột.
Ta nhìn ra sự lo lắng của mẫu thân, lập tức tiến lên đẩy đám đông:
“Tránh ra, mau tránh ra, để ta.”
Nói xong liền lao tới, ôm chặt ngang eo Cố Hoài.
Nhớ lại phương pháp cấp cứu Heimlich kiếp trước từng học, hai tay nắm lại, hướng vào trong và lên trên mạnh mẽ thúc vào bụng Cố Hoài, một lần, hai lần, ba lần.
Mọi người nhìn hành động của ta đều sững sờ, còn chưa kịp phản ứng, Cố Hoài đã theo động tác của ta mà phun mạnh dị vật trong miệng ra.
Mọi người cúi nhìn xuống đất, chỉ thấy một hạt dẻ đã bóc vỏ, tròn trịa vàng óng, lăn mấy vòng về phía bụi cây.
Thấy Cố Hoài đã không còn nguy hiểm, trong lòng ta bỗng nhẹ hẳn, liền buông tay ra, nhanh chóng lùi lại hai bước.
Ngẩng đầu lên, chỉ thấy đám đông vẫn còn đứng ngây ra đó, miệng há hốc vì kinh ngạc.
Ta chột dạ lên tiếng giải thích:
“Ta… ta… ta từng đọc được phương pháp cấp cứu này trong một cuốn y thư, liền thử xem.”
Trấn Quốc Công phu nhân đôi mắt đỏ hoe, vội vã tiến lên kiểm tra tình trạng của Cố Hoài
.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lúc này hắn vẫn đang thở dốc từng hơi, sắc mặt tái nhợt, dáng vẻ chật vật như vừa thoát khỏi lằn ranh sinh tử.
Nhân lúc mọi người còn đang vây quanh, ta lặng lẽ định lẩn ra phía sau đám đông.
Không ngờ Trấn Quốc Công thấy con trai đã an toàn, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, vừa quay đầu liền trông thấy ta đang lén rút lui.
Ông lập tức vươn tay túm lấy cổ áo sau lưng ta, xoay người kéo ta trở lại giữa đám đông.
Ông đưa tay xoa nhẹ lên đỉnh đầu ta, cúi xuống nhìn ta, khóe môi mang theo ý cười hiền hòa:
“Tiểu cô nương này, quả thật gan dạ hơn người. Vừa rồi, đúng là nhờ có con.”
Lúc này mẫu thân ta vội vàng bước tới, kéo ta về bên cạnh, thần sắc có phần căng thẳng, khẽ cúi người nói:
“Tiểu nữ hành sự quá mức liều lĩnh, nếu có chỗ nào thất lễ, mong Quốc Công gia rộng lòng thứ lỗi.”
Trấn Quốc Công không mấy để tâm, khoát tay cười xòa:
“Ái nữ thông tuệ, lại quả quyết dứt khoát, ta thực sự rất yêu thích. Lần này đối với Cố Hoài, chính là đại ân cứu mạng.”
Mẫu thân vội vàng xua tay, liên tục khiêm nhường:
“Không dám, không dám, chỉ mong Quốc Công gia không trách tiểu nữ lỗ mãng là được.”
Trấn Quốc Công đưa mắt nhìn quanh một vòng các vị tân khách, dường như chợt nảy ra ý nghĩ gì đó, ánh mắt liền sáng lên:
“Đại ân không cần nhiều lời cảm tạ, vậy thì để tiểu t.ử này lấy thân báo đáp đi.”
Lời vừa dứt, bốn phía lập tức xôn xao.
Mẫu thân ta sững người tại chỗ, nhất thời chưa kịp phản ứng.
Cố Hoài lúc này cũng chẳng còn để ý đến dáng vẻ của mình, vội vàng mở miệng:
“Phụ thân, con… con—”
Lời còn chưa nói hết, đã bị Trấn Quốc Công một tay ấn mạnh lên vai.
Lực không nhẹ, đau đến mức hắn không thốt nên lời, nước mắt cũng lập tức trào ra.
Trấn Quốc Công lại cười, quay sang nói với mọi người:
“Các vị nhìn xem, tiểu t.ử này mừng đến rơi nước mắt rồi.”
Xảy ra chuyện như vậy, những người vốn mang tâm tư hướng về Cố Hoài, lại nhắm đến việc kết thân với Trấn Quốc Công phủ, đều lộ rõ vẻ ỉu xìu, thất vọng.
Ta lén liếc về phía đám quý nữ, chỉ thấy Liêu Bích Vân mắt đỏ hoe, đứng giữa mấy vị quý nữ, đang được họ hạ giọng an ủi.
Ban đầu mọi người khó mà chấp nhận việc hôn sự của Cố Hoài cứ thế được định ra, nhưng sau đó các thế lực đều phát hiện, tuy Trấn Quốc Công phủ không thể trở thành trợ lực cho mình thì có chút đáng tiếc.
Nhưng cũng không rơi vào tay thế lực khác, thế là ai nấy đều buông bỏ, yến tiệc cuối cùng vẫn kết thúc trong cảnh chủ khách đều vui.
Đêm hôm ấy, trong Trấn Quốc Công phủ truyền ra tiếng khóc t.h.ả.m thiết xen lẫn tiếng cầu xin của Cố Hoài.
Mọi người đều nói, hắn không muốn cưới ta nên liều mạng phản kháng, cuối cùng bị Trấn Quốc Công dùng bạo lực trấn áp.
Nhưng ta lại tin rằng, Cố Hoài thực sự rất đau lòng.
Dù sao thì, người hắn vốn có thể cưới, là một Liêu cô nương tựa tiên nữ.
Từ Một Bác Sĩ, Ta Trọng Sinh Thành Nữ Quân Y Biên Quan
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.