Từ Một Bác Sĩ, Ta Trọng Sinh Thành Nữ Quân Y Biên Quan

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Từ Một Bác Sĩ, Ta Trọng Sinh Thành Nữ Quân Y Biên Quan

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 4

Ngày hôm sau, Trấn Quốc Công đích thân đến cửa.

 

Ông khách khí mời phụ thân ta vào thư phòng đàm đạo.

 

Đợi đến khi cửa thư phòng một lần nữa mở ra, hôn sự của ta liền được định hẳn, không còn chỗ xoay chuyển.

 

Trước khi rời đi, Trấn Quốc Công đưa cho ta một miếng ngọc bội, giọng nói trầm ổn:

 

“Hải Yến, đây là song ngư ngọc bội gia truyền của Trấn Quốc Công phủ. Con giữ một miếng, Cố Hoài giữ một miếng, lấy đó làm tín vật, định hôn sự của hai đứa. Mong con cất giữ cho cẩn thận.”

 

Ta nhận lấy ngọc bội, treo bên hông.

 

03

 

Chuyện ở Trấn Quốc Công phủ truyền đi rất nhanh, chẳng bao lâu ngoại tổ phụ đã biết việc ta cứu Cố Hoài. Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

Lão nhân gia cẩn thận hỏi ta về phương pháp cùng động tác khi cứu người, lại truy hỏi cả nguồn gốc y thư.

 
Website TruyenLau.com
Ta biết thực sự khó mà giấu được, đành nói rằng khi ấy chỉ là linh cơ chợt lóe, cảm thấy nếu xét theo kinh mạch cơ thể thì nên làm như vậy.

 

Ngoại tổ phụ nghe xong không nói thêm lời nào, chỉ bảo ta theo ông học d.ư.ợ.c lý mười ngày trước đã.

 

Dù sao ta cũng từng khổ học y khoa suốt mười năm, nay một lần nữa tiếp xúc với y lý, liền tiếp thu rất nhanh. TruyenLau.com

 

Mười ngày trôi qua, thiên phú y học của ta khiến ngoại tổ phụ, tiểu cữu cùng mẫu thân đều không khỏi kinh ngạc.

 

Ngoại tổ phụ than rằng, mẫu thân và tiểu cữu tuy cần cù có thừa, nhưng thiên phú lại không đủ.

 

Dẫu có dốc cả đời nghiên cứu, e rằng cũng khó vượt qua giới hạn ấy.

 

Cho đến khi gặp ta, ông dường như lại trông thấy một tia hy vọng mới.

 

Vì vậy, ngoại tổ phụ gọi mẫu thân và phụ thân ta đến, chậm rãi nói:

 

“Ta muốn để con bé Hải Yến theo ta học y thuật.”

 

Phụ thân nghe vậy liền do dự, lo lắng nói:

 

“Nhưng Hải Yến… dù sao cũng chỉ là một nữ nhi.”

 

“Nữ t.ử thì sao?”

 

Mẫu thân liếc phụ thân một cái, giọng kiên quyết:

 

“Ta cũng là nữ tử, chẳng phải vẫn học y đó sao?

 

Thiên phú y học của Hải Yến còn vượt xa ta, có ngoại tổ chỉ dạy, sau này ắt sẽ thành tựu không nhỏ.”

 

Phụ thân rốt cuộc không cưỡng lại được ngoại tổ phụ cùng mẫu thân, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý cho ta học y.

 

Chẳng bao lâu sau, ta liền dọn đến Lý phủ, ở cùng ngoại tổ phụ, chính thức bước vào con đường học y.

 

Sau khi định thân, những ngày ta học y tuy bận rộn nhưng lại vô cùng đầy đủ, trái lại, những ngày tháng của Cố Hoài lại chẳng mấy dễ chịu.

 

Khi đùa giỡn cùng đám công t.ử trong kinh, hắn luôn bị đủ kiểu chế giễu.

 

Người thì cười hắn vì báo ân mới chịu định thân, kẻ lại cười hắn cưới một thê t.ử mà từ thân phận, địa vị cho đến dung mạo, tu dưỡng, không có thứ nào xứng với hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Biết được ta quyết ý học y, hắn lại càng tức giận, chạy thẳng tới Lý phủ tìm ta một chuyến:

 

“Ngươi thật sự muốn học mấy thứ hạ lưu này sao? Sau khi gả cho ta, chẳng lẽ còn định đi khắp phố phường ngõ hẻm xem bệnh cho người ta?”

 

Khi ấy ta đang ngồi trên ghế đá trong hoa viên, hai tay chống cằm đọc y thư, đến đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên:

 

“Đúng vậy. Ngoại tổ nói rồi, bệnh nhân ở đâu thì ta ở đó. Đi khắp phố phường ngõ hẻm thì có gì không được?”

 

Cố Hoài vốn đã tức đến mặt đỏ bừng, thấy ta một bộ dáng thản nhiên như không, càng tức đến giậm chân:

 

“Ngươi… ngươi… ngươi thật là chẳng có chút chí tiến thủ nào! So với Liêu cô nương, đúng là một trời một vực!”

 

“Vậy thì đáng tiếc rồi.”

 

Ta cuối cùng cũng ngẩng đầu, liếc hắn một cái, giọng nói lạnh nhạt:

 

“Người ngươi cưới là ta, không phải Liêu cô nương. Xin thế t.ử sớm nhận rõ hiện thực.”

 

“Ngươi không thể học đàn, cờ, thư, họa sao? Dù gì sau này ngươi cũng là thế t.ử phu nhân, cho ta nở mày nở mặt một chút, được không?”

 

Thấy cứng không xong, Cố Hoài liền đổi sang mềm mỏng.

 

Hắn ngồi xuống ghế đá đối diện ta, cũng chống cằm, chớp chớp mắt nhìn ta — tuổi còn nhỏ mà đã nắm được tinh túy của mỹ nam kế.

 

Ta đặt y thư xuống, cũng chớp chớp mắt đáp lại hắn, giọng thản nhiên:

 

“Vậy thì phiền ngươi cũng thi đỗ trạng nguyên cho ta xem.”

 

“Để ta cũng nở mày nở mặt một phen, có được không?”

 

Cố Hoài nghẹn lời, gục đầu xuống bàn đá, rốt cuộc ngoan ngoãn im lặng.

 

Mùa chạp năm ấy, thời tiết lạnh lẽo khác thường.

 

Từ biên quan truyền về tin tức chẳng lành — nghe nói Ninh tướng quân trấn thủ biên cương đột nhiên mắc trọng bệnh, nằm liệt giường, không thể đứng dậy.

 

Bệ hạ vô cùng lo lắng, liên tiếp phái mấy vị ngự y đến đó.

 

Nhưng tin truyền về vẫn chỉ là bệnh cũ tái phát, hai chân Ninh tướng quân không thể đứng vững, trong khi Hung Nô lại liên tiếp khiêu khích ngoài thành biên quan.

 

Giữa lúc bệ hạ bó tay không biết làm sao, có quan viên nhắc tới ngoại tổ.

 

Vì thế ngày hôm ấy, một đạo thánh chỉ được phi ngựa gấp từ trong cung đưa ra, lệnh y sư Lý Y lập tức đến biên quan, chữa trị cho Ninh tướng quân.

 

Ngay trong ngày, ta cùng ngoại tổ được đội hộ vệ do bệ hạ phái ra hộ tống rời kinh.

 

Vì danh tiết khuê các của nữ tử, ta mượn tên tiểu nhi t.ử của tiểu cữu là Lý Hải Dương, lấy thân phận tôn nhi của ngoại tổ mà hành sự.

 

Trong nhà cũng đã nói với Trấn Quốc Công phủ, đối ngoại chỉ nói ta thân thể bất tiện, trở về Hà Đông dưỡng bệnh.

 

Nghe nói biết ta rời kinh, Cố Hoài vui đến mức ở Trường Lạc mời mấy huynh đệ mở tiệc chúc mừng, lại vui quá hóa buồn bị xương cá mắc nghẹn cổ họng.

 

Nghe nói sau khi được cứu về, Cố Hoài trước mặt mọi người phát thệ, đời này không ăn hạt dẻ và cá nữa.

 

Ta lặng lẽ nghĩ —phía sau lời thề ấy, hẳn còn có một câu: đời này cũng chẳng muốn gặp lại Lư Hải Yến nữa.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu