Diêu Mộ Mộ cảm thán, sức sống của những người tuổi trễ này thật tốt, mấy ngày trước anh ấy uống bia mà lúc tỉnh dậy còn thấy hơi choáng váng.
Mấy người dừng chân ở quán bar thứ hai bên phải, quán bar này tên là "Sinh Sinh", bảng hiệu có hình rồng phượng bay múa tỏa sáng trong bóng tối, trông rất cuốn hút.
Hôm nay là buổi diễn đặc biệt của một DJ nổi tiếng, người bên trong vừa hỗn tạp lại đông đúc.
Lâm Uyển quan sát khắp nơi rồi đi đến kết luận, nơi này dù có phát hiện được người cũng khó mà bắt được.
Người chặn lấy người, phía trước chỉ cần dùng sức đẩy một cái lập tức sẽ ngã xuống một mảng lớn, giống như chơi bowling vậy.
Trong không khí tràn ngập mùi nước hoa.
Trước khi bọn họ đến, người ủy thác đã đưa ảnh chụp của con gái cho bọn họ xem qua, là một cô gái thanh tú.
Lâm Uyển tìm một nơi hẻo lánh đứng yên, mò hai sơn tỉnh trong túi ra, để bọn chúng đi tìm người.
Như vậy hiệu suất sẽ cao hơn rất nhiều, nơi này tia sáng lờ mờ, người bình thường cũng sẽ không chú ý đến hai người giấy nhỏ tung bay trong không trung.
Cho dù có nhìn thấy cũng sẽ chỉ tưởng rằng bản thân hoa mắt mà thôi.
Tìm người chính là thứ sơn tỉnh am hiểu nhất, không đến hai phút đã quay trở lại, ba người dựa theo chỉ dẫn đi qua.
Ở hàng ghế dài nơi hẻo lánh nhất trên lối đi, bảy tám nam nữ đang ngồi cùng một chỗ.
Lâm Uyển khẽ nhíu mày, những cô gái này đều trang điểm đậm, cô thật sự không phân biệt được ai mới là vị kia...
Sơn tỉnh mở túi quần áo của Lâm Uyển ra, tận tình chỉ chỉ vào một người trong số đó.
Đỗ Sênh dựa vào trên vai của một chàng trai trẻ tuổi, hai người thỉnh thoảng lại quay đầu hôn nhau, anh anh em em, trong không khí tràn ngập hương vị yêu đương chua chát.
Nhìn vào chỉ là nụ hôn triền miên ân ái, nhưng mặt ngoài cũng không phải như thế.
Trong mắt Lâm Uyển, cô nhìn thấy chàng trai kia đang bị hấp thụ linh khí.
Nếu như mỗi ngày đều làm như vậy mấy lần, nhẹ thì mỗi ngày không còn chút sức lực nào, uể oải không tinh thần, mất đi năng lực sinh dục, nghiêm trọng thì sẽ mất mạng.
Chậc, thứ đồ chơi này quả nhiên không phải người. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Người ở đây quá nhiều, vì không đ.á.n.h rắn động cỏ, dẫn đến tình thế xáo trộn mất kiểm soát, Lâm Uyển liếc mắt ra hiệu cho Diêu Mộ Mộ.
Ban đầu Diêu Mộ Mộ khẽ giật mình, sau đó hiểu ý mới gian nan gật nhẹ đầu.
Ở trong lòng tự an ủi chính mình, ai bảo anh ấy quá cuốn hút đi chứ, xem đi, không có anh ấy thì không được.
Diêu Mộ Mộ cởi hai cúc áo sơ mi ra, sau đó đến quầy bar lấy một ly rượu, đi đến chỗ hẻo lánh rắc một ít tro trong lư hương của tổ sư gia vào trong ly rượu đỏ. Website TruyenLau.com
Đây là vật chí cương chí dương, chuyên môn khắc chế âm tà.
Mọi thứ đều đã chuẩn bị sẵn sàng, lúc này anh ấy mới mỉm cười đi về hướng người kia, dự định đến bắt chuyện.
"Tiểu thư, tôi có thể mời em một ly rượu không?"
Diêu Mộ Mộ đi qua, đưa ly rượu đến trước mặt người kia.
Website TruyenLau.com
Đỗ Sênh ngẩng đầu, có chút ngoài ý muốn quan sát người vừa đi tới.
Mặc dù bình thường không hiếm người sẽ đến tìm cô ta bắt chuyện, nhưng mà hôm nay vị này nhìn cũng quá ngon miệng rồi.
Mặc kệ là tướng mạo hay là mùi vị trên người, đều đặc biệt mê người, là cực phẩm khó gặp nha.
Các thanh niên nam nữ cùng ngồi trên ghế dài bắt đầu ồn ào, nhìn thấy người đến bắt chuyện, có người gọi tên chàng trai bên cạnh Đỗ Sênh, nói còn không mau dậy đi, có người đến đào góc tường nhà cậu ta rồi kìa.
Chàng trai ngồi tựa trên ghế salon mới bị hút dương khí, đương nhiên trong chốc lát vẫn chưa thể tỉnh lại, mọi người xung quanh kêu vài tiếng cũng không có phản ứng, cũng chỉ nghĩ là cậu ta uống say nên mới vậy.
Dù sao tên nhóc này từ lúc có bạn gái mới thì cả người đều là bộ dạng thiếu ngủ không tỉnh táo, đắm mình trong tổ ấm dịu dàng.
Trong lòng Diêu Mộ Mộ trợn tròn mắt, cái đám ăn chơi các cậu, các cậu có biết mình đang chơi cái gì không?
Đỗ Sênh nâng ly rượu lên uống một ngụm: "Cảm ơn nha, anh trai nhỏ."
Diêu Mộ Mộ mỉm cười, nói: "Tôi cảm thấy em... dường như đã từng gặp qua ở đâu đó, chỉ bằng chúng ta tiếp tục trò chuyện thêm."
Chiêu này không hề cũ, chỉ cần có người sẵn sàng tiếp lời là được.
Đỗ Sênh đặt ly rượu xuống, mỉm cười: "Cũng được."
Cô ta cầm chiếc túi ở bên cạnh lên, cười nói với đám người trên ghế dài, đây là bạn học lúc trước của cô ta, cô ta đi nói vài câu một lát sẽ trở lại.
Mọi người đều mang dáng vẻ "tôi hiểu mà", lại bắt đầu ồn ào.
Lâm Uyển thấy cá đã c.ắ.n câu, mới cùng Tạ Văn Dĩnh theo sau ra ngoài.
Cái bánh hamburger biết đi Diêu Mộ Mộ này, đúng là trăm trận trăm thắng.
Đi ra ngoài giải quyết, có thể khống chế trình độ ảnh hưởng đến mức thấp nhất.
Cô cũng không nghĩ tới mấy ngày nữa, cả con đường và cái quán rượu này lại truyền ra truyền thuyết đô thị gì.
Bọn họ không dám đi theo quá gần, sợ bị phát hiện thì mục tiêu sẽ chạy mất, chỉ cần không lạc mất là được.
Nhìn thấy hai người phía trước đi ra khỏi quán bar, Lâm Uyển vừa mới chuẩn bị tăng tốc, đột nhiên đèn trong quán bar sáng lên, âm nhạc lập tức yên tĩnh trở lại.
Một chùm ánh sáng màu chiếu vào người cô.
DJ đội khăn trùm đầu từ phía sau đi tới, bắt lấy cánh tay Lâm Uyển kéo vào bên trong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Chúc mừng vị tiểu thư này, cô chính là vị khách quý may mắn của chúng ta ngày hôm nay!"
Xung quanh một mảnh reo hò, có thể cùng DJ tiếp xúc thân mật, rất nhiều người đều vô cùng ghen tị.
Trước đó một cô gái được rút trúng cực kỳ to gan, ở ngay hiện trường biểu diễn màn hôn môi kéo dài ba phút đồng hồ, không biết vị này sẽ mang tới bất ngờ gì đây.
Lâm Uyển sửng sốt một chút, lạnh nhạt nói: "Thả tôi ra."
Cô ngước mắt nhìn, thấy Tạ Văn Dĩnh đã đi ra, không có bóng người.
"Cô đừng ngại ngùng, chẳng lẽ tôi còn ăn cô được à." Người đàn ông cười hì hì nói.
Lâm Uyển cẩn thận quan sát người này, hoài nghi người này đang cố ý nhảy ra gây sự, nhưng người trước mắt ngoài trừ nhìn có hơi suy nhược thì cũng không có chỗ nào không đúng.
"Cô nhìn tôi làm cái gì?" Người đàn ông nháy mắt.
Lâm Uyển giơ d.a.o trong tay lên, lúc đầu chuẩn bị trực tiếp đ.á.n.h cho đối phương ngất xỉu, nhưng nghĩ lại như vậy quá gây chú ý, cuối cùng cô thả tay xuống, lặng lẽ lấy ra một lá bùa an thần dán lên thân người kia.
Thân thể người đàn ông mềm nhũn, ngã trên mặt đất, Lâm Uyển lùi lại một bước, tranh thủ lúc mọi người xôn xao vây quanh người kia, lưu loát xoay người rời đi.
Bùa an thân không có ảnh hưởng với con người, chỉ là sẽ ngủ mất một ngày một đêm, để cho anh ta đừng gây rắc rối nữa.
Lâm Uyển ra khỏi quán bar lập tức nhìn thấy cách đó ba mươi mét, Tạ Văn Dĩnh đang đứng ở giao lộ.
Trong lòng cô hơi khó hiểu một chút, nhưng mà cô trễ mất hai phút, sao lại là tình huống này?
Cô đi tới, lập tức phát hiện bên phải giao lộ có một con hẻm nhỏ.
Đây là một nơi ẩn nấp khó tìm, ít nhất có năm sáu cặp tình nhân hoặc là tổ hợp tạm thời, đang phát ra hormone trong ngõ nhỏ.
Lâm Uyển lấy điện thoại ra, mở đèn flash chiếu qua, sau đó tìm bản nhạc đạo giáo nổi tiếng trong phần mềm nghe nhạc rồi nhấn nút phát.
"Thần chú Bồng Lai tiên vận thanh lọc thiên địa".
Khúc nhạc dạo đột nhiên vang lên, dọa người trong ngõ nhỏ giật nảy mình, cùng nhau nhìn qua.
Cô vừa cầm đèn chiếu qua vừa nói: "Được rồi, hôm nay hôn đến đây thôi, tan cuộc về nhà ngày mai đến."
Âm nhạc đạo giáo trang nghiêm, làm bầu không khí mập mờ ở đây trong phút chốc đã tiêu tan.
Có người tức giận bất bình, nhưng vừa ngẩng đầu nhìn người đến khuôn mặt trong trẻo, vẻ mặt đứng đắn, đột nhiên thấy có chút xấu hổ.
Mấy đôi uyên ương vội vàng rời khỏi ngõ hẻm này.
Chỉ mất ba mươi giây để khu vực này được dọn sạch.
Tạ Văn Dĩnh: "Cô..."
Lâm Uyển: "Tôi làm sao?"
Tạ Văn Dĩnh lắc đầu: "À, không có gì."
Còn có thể làm như vậy à, xem như anh ta phục thật rồi.
Chưởng môn Lâm quả nhiên rất đỉnh, hi vọng những người vừa rồi không có bóng ma tâm lý.
Lâm Uyển hướng ánh mắt nhìn tới người ở tận cùng bên trong hẻm nhỏ: "Đi, đi qua xem thử một chút."
Lề mà lề mê, không biết Mộ Mộ có bị bắt bạt không nữa.
Sau khi Diêu Mộ Mộ đi ra khỏi quán bar liền bắt đầu nơm nớp lo sợ.
annynguyen
Đối phương hẹn anh ấy đi khách sạn, đương nhiên anh ta không có khả năng đồng ý.
Người ta vẫn là em bé đó được chưa!
Diêu Mộ Mộ đi ngang qua cái hẻm nhỏ này, liền nói không bằng cứ ở đây... trò chuyện, nơi này dù sao cũng có những người khác, không phải không gian kín.
Người phụ nữ kia nâng lấy cằm anh ấy cười một tiếng, nói anh trai thích kích thích sao, đương nhiên là được.
Đầu óc Diêu Mộ Mộ nhất thời trống rỗng, thầm nghĩ, đừng cho rằng mình hung hãn, một lát nữa cũng không xác định được ai sẽ kích thích ai đâu.
C.h.ế.t tiệt!
Bọn họ đi tới tận cùng bên trong hẻm nhỏ, người phụ nữ kia liền nhào tới ôm ấp yêu thương, dùng chân câu lấy anh ấy.
Diêu Mộ Mộ cũng không kịp lo xem hai vị kia có cùng theo tới hay không, vội vàng móc chiếc gương đồng từ trong n.g.ự.c ra.
Sau đó anh ấy trợn tròn mắt, đòn sát thủ giấu dưới đáy hòm, không nghĩ tới lần này thế mà không có chút tác dụng!
Diêu Mộ Mộ triệt để hoảng hốt.
Người phụ nữ kia... hoặc nói là quái vật kia, cũng hiểu được anh trai nhỏ này rắp tâm không tốt.
Cô ta thâm trầm nói, tôi thích anh, thế mà anh muốn bắt tôi, làm tôi đau lòng quá, lúc đầu tôi còn muốn để anh sống lâu một chút, mỹ vị không nên ăn một miếng là hết, phải từ từ nhấm nháp.
Nhưng bây giờ vẫn là thôi đi.
Người phụ nữ kia vừa định vươn tay ra bắt người, nhưng khi cô ta dùng sức, ly rượu vừa rồi uống vào bụng lập tức phát huy tác dụng.
Cô ta như bị đóng băng, toàn thân mềm nhũn như mất hết sức lực.
Hai người cứ giữ nguyên một cái tư thế vi diệu như thế, mắt to trừng mắt nhỏ... mặt đối mặt như hai kẻ ngốc.
Không ai có thể làm gì được ai.
“Chưởng Môn Giữa Phồn Hoa”
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.