Đám người đó vừa mở miệng đã nói đạo lý, lời nào cũng to tát, ai nấy đều nghĩ mình là bậc uyên thâm. Sau đó lại tự cao tự đại mà “thẩm du tỉnh thần”, dùng tiêu chuẩn kép của bản thân để chỉ trích khắp nơi.
“Anh biết ăn thịt à? Thế thì không phải đạo sĩ rồi.”
“Đạo sĩ mà cũng xem tivi, cầm điện thoại sao? Mỗi ngày không phải phải tụng kinh hai mươi mấy tiếng à?”
“Cái gì? Tu tại gia à? Vậy thì không thuần khiết, do mấy người như anh mà đạo giáo mới xuống dốc!”
Lâm Uyển thật sự không hiểu nổi. Tổ sư gia của họ còn chưa nói gì, mấy người này lại bày đặt đạo đức giả.
Đúng rồi, đúng rồi! Do bọn tôi mà đạo giáo xuống dốc, phải nhờ các “anh hùng bàn phím” như các người cứu vớt!
Cô nghiến răng, thầm nghĩ nếu có thể, thật muốn cho bọn họ ăn một trận đòn, sau đó sắp xếp cho “chị gái ở bệnh viện” nhảy múa phục hồi ba tháng.
Mọi người quay lại xe, Lâm Uyển cuối cùng cũng tìm được điện thoại rơi dưới gầm ghế.
Trên màn hình hiển thị mười sáu cuộc gọi nhỡ, toàn là số lạ không có tên người gọi.
Cô chau mày. Nhiều cuộc gọi như thế, chắc chắn có chuyện.
Mở QQ ra, tin nhắn của sư phụ Phục Thành nhảy liên tục. Ông bảo cô đừng gây sự với Lục Tu Viễn, nói bản thân đang trên đường trở về.
Người này ẩn dật hai mươi năm mới xuất hiện lại, nhưng đúng lúc này cả miền Nam mưa to, sân bay ngập, vé máy bay hủy hết, tàu hỏa cũng cháy vé. Cuối cùng, ông đành định liều lên tàu, tìm tiếp viên mua vé bổ sung.
Giọng ông trong tin nhắn thoại nghe rất gấp: “Lục Tu Viễn không phải người tầm thường. Hai mươi năm trước, hắn đã khiến giang hồ nhuốm máu. Khi đó hắn nổi tiếng sớm, nhưng thủ đoạn lại quá tàn nhẫn, g.i.ế.c hại bừa bãi người vô tội khiến các phái phẫn nộ. Các môn phái liên thủ vây quét, hắn bị thương nặng, ai cũng tưởng đã c.h.ế.t. Không ngờ giờ lại trỗi dậy.”
Phục Thành nói, cây sáo trong tay hắn gọi là sáo Trăm Xương — làm từ xương chân của một trăm cô gái trẻ, phải là người tự nguyện hiến xương, rồi dùng linh hồn sống tế luyện. Một phương pháp tà ác đến rợn người. Cây sáo đó là vật kết tinh của m.á.u và oán.
Tương truyền, có một bí pháp quỷ dị: nếu có thể thổi được sáo Trăm Xương, có thể khiến người c.h.ế.t sống lại.
Lục Tu Viễn vì điều này mà g.i.ế.c vô số thiếu nữ. Hắn muốn hồi sinh người yêu của mình.
Lâm Uyển nghe xong, bỗng nhiên hiểu ra. Cô khẽ thở dài, giọng trầm xuống:
“Người hắn muốn hồi sinh… chắc là Tiểu Ngư trong miệng hắn.”
TruyenLau.com
Thảo nào hắn lấy chân của nhiều cô gái như vậy, vừa rồi còn vội vã rời đi. Nghĩ lại chuyện Trình Thùy và Tống Viễn từng “c.h.ế.t đi sống lại”, lái xe trở về thành phố Ninh — chắc cũng liên quan đến cây sáo.
Tống Viễn từng nói, hắn rõ ràng đã c.h.ế.t, nhưng khi nghe tiếng sáo, lại “bò dậy”.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại — người đã c.h.ế.t, dùng bí pháp sống lại… thì còn là người sao?
Ví dụ như Tống Viễn, tưởng mình sống, nhưng thân thể đã thối rữa.
Website TruyenLau.com
Diêu Mộ Mộ chấn động: “Trời ạ, vậy nếu hắn ta thành công thì sao?”
G.i.ế.c nhiều người như vậy chỉ để hồi sinh một người — đúng là tư duy của kẻ điên.
Lâm Uyển nhíu mày, trầm giọng:
“Không đúng. Nếu thành công, còn dễ giải quyết. Nhưng hắn đã thử nhiều lần đều thất bại, lần này lại tự tin như thế… rõ ràng là được ăn cả ngã về không. Nếu thất bại, hắn thật sự có thể điên loạn hoàn toàn.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Diêu Mộ Mộ và Tạ Văn Dĩnh liếc nhau, ánh mắt đều lạnh.
Lục Tu Viễn bình thường đã như người điên. Nếu hắn thật sự hóa điên…
Cả hai cùng rùng mình.
Kẻ điên không đáng sợ. Đáng sợ là kẻ điên có sức mạnh và trí tuệ.
Vừa rồi, chỉ một ánh mắt của người đàn ông đó đã khiến cả nhóm cảm thấy lạnh thấu xương. Sát khí nặng đến mức như đè ép cả không khí. Dù hắn cố che giấu, vẫn không thể giấu được hơi thở của kẻ đã g.i.ế.c vô số người.
Tuy tà ác, nhưng hắn có lý trí. Càng đáng sợ.
Lâm Uyển hít sâu:
“Sư phụ tôi đang trên đường về. Giờ chúng ta đến cục cảnh sát trước đi.”
Hai người kia đồng loạt gật đầu.
Ba người lái xe đến cục cảnh sát, đoạn đường họ đã quen thuộc đến từng khúc cua.
Vừa thấy Tạ Văn Dĩnh, Vương Nghĩa Viễn suýt bật thốt: “Đây là… em gái em tiểu đạo trưởng à?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cậu ta choáng váng. Hai người giống nhau đến mức như đúc cùng khuôn!
annynguyen
Cậu tự nhận mình là đàn ông cứng rắn, nhưng lúc này cũng thấy “tiểu đạo trưởng” đẹp trai, còn em gái lại là đại mỹ nhân thật sự. Nói thẳng ra, nhìn đến nỗi không muốn rời mắt.
Diêu Mộ Mộ ho khẽ, đưa điện thoại cho Vương Nghĩa Viễn xem mấy tấm ảnh mình chụp được.
Phản ứng của cậu ta còn khoa trương hơn: “Trời ạ, đúng là mỹ nhân trời sinh.”
Diêu Mộ Mộ thầm nghĩ: Coi bộ đồng chí Tiểu Tạ sắp khiến đám ong bướm bu quanh rồi.
Sau khi nghe kể lại mọi chuyện, sắc mặt Vương Nghĩa Viễn trầm xuống. Cậu lập tức báo cáo với cấp trên.
“Bọn họ làm việc liều lĩnh quá, đối phương là tội phạm g.i.ế.c người hàng loạt, lỡ xảy ra chuyện thì sao?”
Đội trưởng hình sự cau mày. Thực ra họ từng có kế hoạch cử nữ cảnh sát làm mồi, nhưng vì quá nguy hiểm nên không ai dám đi xa.
Nhìn thấy “mồi nhử” bên này, ông chỉ biết im lặng. Quá xuất sắc. So với người của họ, đúng là “một trời một vực”.
Tạ Văn Dĩnh không nói gì, cậu không muốn người khác biết mình giả nam, nên tạm nhận thân phận “em gái tiểu đạo trưởng”.
Diêu Mộ Mộ đóng vai người phát ngôn, nói khẽ: “Cô ấy sợ hãi quá, không muốn nói nhiều.”
Họ gửi ảnh được chỉnh sáng lên hệ thống. Ngay lập tức, cục cảnh sát phát thông báo truy nã toàn quốc:
Tội phạm g.i.ế.c người hàng loạt Lục Tu Viễn – truy nã khẩn cấp.
Ai cung cấp manh mối giúp bắt giữ sẽ được thưởng ba trăm nghìn tệ.
Dù vậy, Vương Nghĩa Viễn vẫn biết: chỉ cần chưa bắt được, hắn ta có thể tiếp tục g.i.ế.c người.
Cậu nhìn Lâm Uyển, giọng nghiêm túc:
“Lần này các cô giúp rất nhiều. Tôi sẽ xin lãnh đạo cấp tiền thưởng cho các cô.”
Lâm Uyển suy nghĩ rồi điềm nhiên đáp:
“Không cần. Anh báo với lãnh đạo tăng mức thưởng lên năm trăm nghìn đi. Như vậy khả năng bắt được sẽ cao hơn.”
Vương Nghĩa Viễn khựng lại, khóe miệng giật nhẹ. Cô này… thực tế đến mức đáng sợ!
Cậu quay sang nhìn mỹ nhân bên cạnh, mỉm cười hòa nhã:
“Cảm ơn cô đã giúp đỡ. Nhưng lần sau đừng mạo hiểm như vậy nữa, chúng tôi sẽ lo lắng đấy.”
Tạ Văn Dĩnh chỉ gật đầu lạnh nhạt.
“Hay là… chúng ta trao đổi liên lạc nhé?” Vương Nghĩa Viễn nhoẻn cười. “Có chuyện gì cô gọi trực tiếp cho tôi, nhanh hơn 110 đấy.”
Diêu Mộ Mộ trừng mắt: “Không ngờ cảnh sát Vương hai mặt thật.”
Cậu ta bước lên chen giữa hai người, cười khô khốc:
“Cảnh sát Vương, cảm ơn ý tốt. Có tôi và Lâm Uyển ở đây, sẽ không để chuyện gì xảy ra đâu.”
Vương Nghĩa Viễn ho nhẹ, xấu hổ rút lui.
Diêu Mộ Mộ thở dài, lẩm bẩm: “Đúng là kẻ gây họa nhân gian…”
Tạ Văn Dĩnh nhíu mày: “Anh nói lại lần nữa?”
Trái tim Diêu Mộ Mộ đập thình thịch, vội chữa: “Tôi nói… tôi khát nước, thật sự muốn uống nước.”
Lâm Uyển: “…”
Hai người này, kiếp trước chắc mắc nợ nhau.
Mưa vẫn chưa tạnh. Khi xe về đến đạo quán, đã hơn một rưỡi sáng.
Diêu Mộ Mộ ngồi phịch xuống ghế, cảm khái: “May mà đường sửa tốt, không thì ngập bùn rồi.”
Lục Tu Viễn g.i.ế.c bao cô gái chỉ để hồi sinh một người — điên rồ đến thế. Nhưng ít nhất, họ đã có manh mối rõ ràng. Cuối cùng, sương mù cũng tạm được vén lên.
Trương Hạo thấy mọi người về muộn, liền nấu rượu ngọt và bánh trôi nóng hổi, bày lên bàn.
Giữa màn mưa đêm, ánh đèn trong đạo quán vẫn ấm như ngọn lửa nhỏ, giữa cơn bão giông của số phận.
“Chưởng Môn Giữa Phồn Hoa”
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.