“Chưởng Môn Giữa Phồn Hoa”

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

“Chưởng Môn Giữa Phồn Hoa”

Tác giả : anny nguyên

Chương 91: Kế Hoạch “Dịu Dàng” Của Chưởng Môn Lâm

 

Diêu Mộ Mộ và Tạ Văn Dĩnh liếc nhau, chẳng ai nói gì.

Lâm Uyển lên tiếng trước:

"Giờ tôi đi gội đầu cái đã, mà hai cậu cảm thấy tôi cũng trẻ trung xinh đẹp lắm đúng không?"

Diêu Mộ Mộ đáp:

"Tôi cảm thấy cô rất trẻ trung... và xinh đẹp."

annynguyen

Nói xong, ánh mắt anh lại vô thức liếc sang phía Tạ Văn Dĩnh.

Tạ Văn Dĩnh ho khan một tiếng, gật đầu phụ họa:

"Không sai, chính là như vậy."

Lâm Uyển khẽ cười, vỗ vai Diêu Mộ Mộ:

"Lúc anh nói tôi, vì sao lại phải nhìn tiểu Tạ? Anh chí ít cũng tém tém lại chứ? Hay là ngứa da rồi?"

Diêu Mộ Mộ vội xua tay:

"Không có, tuyệt đối không có!"

Anh nói thật, không dám dối, chỉ là biểu cảm hơi mất tự nhiên... cứ như vừa chạm phải hồn ma giữa ban ngày.

Lâm Uyển nhún vai, hờ hững nói:

"Ánh mắt của anh không tốt, tôi không trách đâu. Dẫu sao gu thẩm mỹ của anh cũng... hỏng rồi."

Cả Diêu Mộ Mộ và Tạ Văn Dĩnh cùng cạn lời.

Chưởng môn Lâm đúng là kiểu người thuận miệng nói, ai nghĩ gì cô chẳng quan tâm, tự tin bùng nổ đến mức không thể chạm tới.
TruyenLau
Diêu Mộ Mộ suy nghĩ rồi cẩn trọng mở lời:

"Vấn đề là cô thường mang cái dáng vẻ ‘Tôi là cha cậu’ trên người. Người khác nhìn vào sẽ không dám trêu chọc cô... cho nên, tôi cảm thấy kế hoạch này không ổn lắm."

Nghĩ rồi, anh bổ sung thêm:

"Nhưng trừ điểm đó ra, cô rất ưu tú." TruyenLau

Thật đúng là người có bản năng sinh tồn mạnh mẽ.

Lâm Uyển híp mắt:

"Ý anh là tôi dữ dằn, không dịu dàng à?"

Tạ Văn Dĩnh im lặng. Website TruyenLau.com

Diêu Mộ Mộ chậm rãi đáp:

"Tôi không có nói vậy... chỉ là cô hơi nhạy cảm quá thôi."

Lâm Uyển vuốt cằm, trầm ngâm:

"Tôi cảm thấy mình rất dịu dàng. Biện pháp này nhất định có thể thành công."

Hai người đàn ông liếc nhìn nhau — rõ ràng cách hiểu “dịu dàng” của chưởng môn Lâm có vấn đề.

Sau đó, Lâm Uyển bắt đầu kiên trì gội đầu suốt một tuần, tối nào cũng ra ngoài lang thang sau chín giờ đêm ở đoạn đường ít người qua lại.

Không gặp kẻ thổi sáo, ngược lại bị hai gã thanh niên huýt sáo trêu chọc.

Một gã huýt gió, gã còn lại cười cợt:

“Người đẹp, đi chơi không?”

Lâm Uyển điềm tĩnh đáp:

"Tôi còn có việc, không đi."

Nhưng hai tên đó chẳng biết điều, càng nói càng quá đáng. Kết quả — Lâm Uyển “chơi” với chúng một ván.

Sau khi “chơi” xong, hai tên phải vào bệnh viện, trong đó một kẻ gãy xương cổ tay.

Cảnh sát đến nơi, hai gã lưu manh vừa khóc vừa kêu:

“Cô ta bạo lực quá! Đòi bồi thường!”

Lâm Uyển mỉm cười hỏi:

“Vậy anh thấy bao nhiêu thì vừa?”

Tên kia hí hửng tưởng gặp người dễ bắt nạt:

“Ít nhất ba mươi nghìn tệ, thêm tiền t.h.u.ố.c men!”

Lâm Uyển vẫn giữ nụ cười, mắt ánh lên tia lạnh:

“Ba mươi nghìn ít quá. Tôi có ba trăm nghìn đây — anh muốn tôi bẻ thêm tay chân nữa không, cho xứng số tiền?”

Hai gã sợ đến run lập cập, nép sau lưng cảnh sát.

Vương Nghĩa Viễn thở dài:

“Các anh trêu ghẹo phụ nữ trước, cô ấy phòng vệ chính đáng, không có lỗi.”

Lâm Uyển gằn giọng đập bàn:

“Tôi có lỗi. Lỗi là chưa đ.á.n.h mạnh tay hơn! Giờ chọn đi — ba trăm nhân dân tệ hay một vé âm phủ, tôi đốt tiền giấy cho!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hai tên kia gần như quỳ xuống, vừa run vừa nhận sai.

Diêu Mộ Mộ và Tạ Văn Dĩnh nhìn nhau.

Ừ, chưởng môn Lâm đúng là “dịu dàng” theo cách riêng, ai mà chịu nổi?

Lâm Uyển bình thường ba ngày mới gội đầu một lần, nhưng suốt tuần qua ngày nào cũng gội, tóc mềm óng đến mức cô phát chán.

Diêu Mộ Mộ nghĩ ngợi rồi nói:

“Tôi cảm thấy... vẫn là khí chất của cô hơi có vấn đề.”

Lâm Uyển đáp tỉnh bơ:

“Vậy tôi đổi cách khác.”

Cô quyết định đi cắt tóc mái — để trông bớt sắc bén hơn. Năm mươi tệ, một khoản đầu tư lớn cho hình tượng “dịu dàng”.

Thợ cắt tóc hỏi:

“Cô muốn làm kiểu gì?”

“Cắt ngắn, tỉa mỏng chút.”

Người thợ vừa cắt vừa cười:

“Cô gái, cô có mệnh tụ tài đấy nhé.”

Lâm Uyển soi gương, thấy mái tóc mới thật sự khiến gương mặt cô mềm mại hơn, đôi mắt càng to tròn, khí chất hẳn là khác hẳn trước.

Cô hỏi:

“Anh xem số mệnh thật à?”

Thợ cắt tóc cười:

“Không đâu, chỉ là tóc cô dày quá, đáng giá lắm đấy. Người khác toàn phải bỏ cả chục nghìn để cấy tóc, còn cô... chắc trị giá cả mấy chục nghìn rồi.”

Lâm Uyển im lặng.

Thành phố này đúng là biết cách “chơi”.

Về đạo quán, cô thử nghiệm sức hấp dẫn của bản thân bằng cách hỏi bạn học nam:

“Kiểu tóc mới của tôi đẹp không?”

Cậu ta đỏ mặt, ấp úng:

“Đẹp... rất đẹp.”

Trong đầu cậu ta liền ảo tưởng — có khi nào cô thích mình?

Kết quả, vài ngày sau, mọi người phát hiện cô hỏi tất cả các nam sinh cùng câu hỏi đó.

Lâm Uyển chỉ muốn khảo sát xem kiểu tóc mới có hiệu quả thôi.

Đêm đó, cô mặc váy mới, thứ từng được tặng từ một nhãn hàng xa xỉ, nghi ngờ bên trong có sợi chỉ vàng.

Mọi người khuyên cô không cần mang giày cao gót — phòng khi... dùng nó làm vũ khí.

Lâm Uyển cười, đồng ý.

Tối đó, cô ra ngoài tiếp tục “tuần tra” và lần này... bắt được một kẻ cuồng khoe thân.

Gã chưa kịp kéo quần, đã bị cô đá bay xuống đất.

Một chân giẫm chặt vai, cô lạnh giọng hỏi:

“Vừa nãy anh nhìn thấy rồi phải không?”

Gã run cầm cập lắc đầu.

Lâm Uyển vung tay tát:

“Không nhìn à? Tôi xinh như vậy mà anh không nhìn?”

Gã vội gật đầu:

“Thấy... thấy rồi!”

“Dám nhìn tôi?” — cô lại tát thêm một cái.

Diêu Mộ Mộ và Tạ Văn Dĩnh ở xa chỉ biết ôm mặt, không nỡ nhìn.

Tên biến thái run lẩy bẩy, van xin:

“Chị gái, tôi sai rồi, tôi là súc sinh!”

Lâm Uyển nhướng mày:

“Anh gọi tôi là chị? Tôi trông già thế sao?”

Gã bịt miệng, nước mắt chảy ròng.

Khi cảnh sát đến, Vương Nghĩa Viễn xúc động không nói nên lời — chưởng môn Lâm dám lấy mình làm mồi câu, chỉ để giúp họ bắt tội phạm.

Lâm Uyển lạnh nhạt nói với tên bị còng tay:

“Lần sau anh còn để lộ cây kim của mình ra ngoài, tôi sẽ giẫm nát nó, rồi bắt anh nuốt lại. Hiểu chứ?”

Tên kia run như cầy sấy, gật đầu liên tục.

Tối đó, cả cục cảnh sát đều nhớ cái tên — Lâm Uyển, chưởng môn đạo quán dịu dàng nhất thành phố.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu