“Chưởng Môn Giữa Phồn Hoa”

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

“Chưởng Môn Giữa Phồn Hoa”

Tác giả : anny nguyên

Chương 86: Yêu Kính Trong Gương

 

Diêu Mộ Mộ nhìn hai người đang đi tới, lập tức kích động, hung hăng nhìn người đối diện: "Cứu viện của tôi mà tới thì cô nhất định phải c.h.ế.t."

Người phụ nữ kia: "..."

Lâm Uyển đi qua cách khoảng cách mấy mét, lập tức lấy bùa trừ tà ra ném tới.

Đỗ Sênh giống như bị cái gì đó đ.á.n.h trúng, lưng đập vào vách tường phía sau, trong mắt cô ta tràn ngập sự không cam lòng, chậm rãi nhắm mắt lại. Trên tấm bùa kia có m.á.u của Lâm Uyển, đương nhiên cô ta không chịu nổi.

Cả người Đỗ Sênh vì mất đi sức lực mà thuận theo vách tường trượt xuống, hôn mê bất tỉnh.

Lâm Uyển đ.á.n.h con yêu nhập trên người đối phương ra ngoài, yêu so với quỷ hồn có khác biệt, nó là ký sinh. Nếu như bị đ.á.n.h ra, chỉ có thể trở lại chỗ cũ.

Đây là một con yêu kính, sống ở trong gương, sau đó mê hoặc người soi tấm gương bên ngoài, trao đổi vị trí với nó. Nếu như ý chí không kiên định, hoặc là người có cảm xúc chán chường bi quan, rất dễ dàng bị mê hoặc mà tiếp nhận đề nghị của đối phương.

Lần này may mắn là thời gian không dài, nếu như kéo dài quá lâu, yêu kính sẽ triệt để thay thế con người, mà linh hồn của thân thể đó sẽ bị nhốt ở trong gương. Có thể sẽ hồn phi phách tán, cũng có thể sẽ sinh oán khí càng ngày càng nặng, mấy chục năm sau trở thành yêu kính tiếp theo.

Diêu Mộ Mộ và Tạ Văn Dĩnh đỡ người trên đất lên, Lâm Uyển lấy một lá bùa dán lên trán đối phương, sau đó trong miệng niệm một đoạn thanh tâm chú.

Đỗ Sênh chậm rãi tỉnh lại, mắt cô ấy nhìn chung quanh: "Đây là... nơi nào?"

annynguyen
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lâm Uyển: "Có thể khôi phục thần trí thì không có chuyện gì lớn, đi thôi, về trước đi rồi lại nói."

Ngừng một chút, cô lại nói: "Lấy tấm gương trong túi cô đưa cho tôi."

Đỗ Sênh sửng sốt một chút, sau đó khẽ gật đầu, từ trong túi lấy tấm gương ra. Cô ấy cũng mơ hồ biết một chút, ngược lại thì cũng không thấy có vấn đề gì, chỉ là thấy tinh thần có chút suy nhược.
TruyenLau.com
Đó là một tấm gương làm bằng gỗ, tay nghề làm đến không tệ, bên trên còn được khảm đá đủ loại màu sắc, dưới ánh đèn đường có mấy phần quỷ dị.

Cũng đã 12 giờ, vì đã bỏ lỡ giờ tốt nên Lâm Uyển quyết định tốc chiến tốc thắng.

Cô quăng tấm gương kia vào trong cái túi đang mang, chuẩn bị lúc trở về sẽ giải quyết. Hai người đàn ông đỡ lấy một người phụ nữ trên trán có dán bùa, tốp năm tốp ba người đi đường đều quay đầu lại nhìn. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Một màn này thật sự là... quỷ dị không nói lên lời.

Đỗ Hải Yến nhìn thấy con gái bị đỡ trở về, chỉ cần liếc mắt một cái lập tức hiểu rõ. Đây thật sự là con gái của bà, cuối cùng cũng đã trở về!

Bà ấy nhẹ nhàng vén tấm bùa trước mặt đối phương, giọng nói có chút run rẩy hỏi: "Sênh Sênh, con cảm thấy thế nào?"

Lâm Uyển đưa tay gỡ tấm bùa kia xuống, sau đó gấp thành một hình tam giác rồi bỏ vào trong túi Đỗ Sênh.

Vừa rồi cô thấy tương đối thuận tiện nên mới dán tấm bùa này lên trán đối phương, cái này cũng không có ý nghĩa đặc thù gì. Không nghĩ tới dọc theo đường trở về mọi người đều cẩn thận đối đãi với tấm bùa này, sợ làm rơi.

Đỗ Sênh lắc đầu, thật ra trong khoảng thời gian thân thể bị mất kiểm soát, cô ấy vẫn cảm nhận được những chuyện xảy ra xung quanh mình. Trong mơ hồ, dường như cô cũng nhớ kỹ những lời đã nói với "nó".

Cô ấy không muốn bị nhốt ở trong gương, nhưng cũng không phải... rất sợ thứ kia.

Lâm Uyển: "Nói đi, từ lúc nào cô bắt đầu dính vào cái gương đó, giữa các người có giao dịch gì."

Ánh mắt Đỗ Sênh tối lại, khẽ nói: "Đó là vào nửa tháng trước..."

Ngày hôm đó cô ấy và bạn bè cùng đi dạo phố, cô ấy học vũ đạo, còn bạn của cô ấy học mỹ thuật, lại theo hướng kiến trúc, cho nên cảm thấy hứng thú đối với một số kiến trúc cổ xưa.

Ở phía nam thành phố có một dãy nhà cổ, ngày đó cô ấy cùng Lý Thi Cầm đi phác hoạ, trên đường hai người gặp phải một bà lão đang đi chợ về.

Đỗ Sênh thấy tay bà lão xách bao lớn bao nhỏ, chủ động giúp đỡ bà ấy xách đồ. Hai người đưa bà lão về đến cửa nhà.

Bà lão đến nhà, vẫy gọi hai cô gái ở lại nghỉ ngơi, rồi rửa cho mỗi người một quả lê. Cũng chính vào lúc đó, Đỗ Sênh nhìn thấy tấm gương gỗ cầm tay được đặt trong hộc tủ, bên trên khắc hoạ tiết hoa vô cùng xinh đẹp.

Có thể thấy được niên đại của nó cũng không phải rất lâu đời, nhưng sờ vào cảm giác rất tốt. Hiếm khi cô ấy gặp được vật mà mình yêu thích không muốn buông tay, thế là mở miệng hỏi bà lão xem có thể bán cái gương đó lại cho cô ấy hay không.

Bà lão kia nói mình cũng đã qua độ tuổi ham thích cái đẹp, cái gương này cũng không đáng bao nhiêu tiền, nếu cô gái nhỏ thích thì tặng cho cô.

Đỗ Sênh cũng không định lấy không đồ của người khác, lúc cô ấy mang theo cái gương kia rời đi, cũng để lại 500 tệ.

Cô ấy rất yêu thích cái gương này, mà nó cũng không chiếm nhiều diện tích, nên cô ấy cũng mang theo bên mình, thường xuyên lấy ra soi một chút.

Mà cái gương này, phản chiếu người soi nó rất xinh đẹp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ở trường học có hai tên tiểu lưu manh thường xuyên quấy rối cô ấy, mấy lần tan học về đều bị bọn chúng chặn đường bằng những cách quỷ dị, sau đó mở miệng nói những lời tục tĩu.

Đêm hôm đó, hai người kia chạy xe gắn máy, chặn đường không cho người ta đi. Vừa vặn hôm đó Đỗ Sênh và bạn tốt cùng nhau về nhà.

Trong đó có một tên lưu manh nói: "Lý Thi Cầm, thức thời thì mau cút đi, không thì đừng trách tao không khách khí."

Lý Thi Cầm do dự một chút, cúi đầu quay người rời đi, không màng tới Đỗ Sênh đang kêu gọi.

Lúc ấy Đỗ Sênh rất sợ hãi, nhưng mà ở đây là ven đường lớn, hai người kia đưa tay sờ soạng hai cái liền đi mất, ngược lại cũng không có lá gan làm chuyện gì quá đáng.

Trình độ như vậy cũng đã đủ để cô ấy cảm thấy nhục nhã, cô ấy do dự muốn đi báo cảnh sát, nhưng lại lo lắng sẽ bị bạn học chỉ trỏ.

Hôm sau Đỗ Sênh đến trường học, hỏi Lý Thi Cầm vì sao hôm qua lại bỏ lại cô ấy, nếu đối phương nói vì sợ hãi, cô nhất định sẽ thông cảm cho qua.

Nhưng Lý Thi Cầm không có, cô ta nói không phải chính cô ấy đi trêu chọc họ sao? Còn muốn cô ta ở lại để bị liên lụy.

“Đỗ Sênh à, không phải trong lòng cô rất đắc ý sao?”

Mấy câu nói đó khiến Đỗ Sênh cảm thấy lúc ấy bản thân như rơi vào hầm băng. Cô ấy không nghĩ tới đối phương sẽ nghĩ về mình như vậy.

Trước khi đến trường học, cô ấy còn nghĩ nếu như đi báo cảnh sát, bạn tốt còn có thể đứng ra làm chứng cho mình, nhưng tình huống như vậy thì làm sao có thể nữa chứ.

Mặc dù Đỗ Sênh có thành tích học tập đặc biệt xuất sắc, nhưng từ lúc nhỏ ba mẹ cô ấy đã ly hôn, cô ấy không có bao nhiêu kí ức tốt đẹp về gia đình, thứ khắc sâu nhất trong ấn tượng của cô ấy chính là khoảng thời gian trước khi ly hôn, ba mẹ cô ấy luôn luôn cãi nhau, thậm chí là ra tay đ.á.n.h nhau.

Những năm gần đây, cô ấy đều sống vì mẹ, cố gắng đạt thành tích tốt, khiến người ta ngưỡng mộ. Tất cả những thứ này đều là yêu cầu của mẹ đối với cô ấy, cô ấy không muốn khiến cho bà thất vọng.

Ngay cả cách ăn mặc, cách nói chuyện của cô cũng dựa theo sở thích của mẹ mà làm.

Vào lúc đó, Đỗ Sênh chợt nhận ra cuộc sống tưởng chừng như hào nhoáng, nhưng thật ra không phải điều mình mong muốn. Đột nhiên cô ấy cảm thấy rất mệt mỏi.

Đêm đó, cô ấy nằm mơ, một người phụ nữ với khuôn mặt mơ hồ nói với cô ấy:

"Nếu như sống mệt mỏi như thế, không bằng để tôi sống thay cô, cô lập tức có thể được giải thoát."

Giọng nói đó tràn đầy mê hoặc, từng câu từng chữ đều giáng mạnh vào tim cô ấy.

Đỗ Sênh tưởng mình chỉ đang nằm mơ, cho nên mới kinh ngạc nói một chữ "Được". Ký ức phía sau đó thì trở nên rất mơ hồ.

Mãi đến lúc cô ấy phát hiện có chỗ không hợp lý thì đã hoàn toàn mất đi quyền kiểm soát thân thể. Chỉ có thể bị nhốt ở trong gương, nhìn vật kia điều khiển thân thể của mình.

Cô ấy không có cách nào thoát ra khỏi chiếc gương kia, mà sự liên kết giữa linh hồn và thân thể cũng càng ngày càng yếu đi. Đỗ Sênh biết không bao lâu nữa, cô ấy sẽ không còn là cô ấy nữa, sẽ bị nó thay thế.

Mãi cho đến khi, đột nhiên có cỗ lực lượng kéo cô ấy ra từ trong gương.

Lâm Uyển nghe xong, cúi đầu nhìn cái gương kia một chút, ngáp một cái nói: "Cô mau ra đây đi."

Một làn khói đen chui ra khỏi cái gương, dần dần hoá thành một người phụ nữ mặc sườn xám. Cô ta vẽ lông mày tinh xảo, trên môi thoa son, cách ăn mặc vô cùng chỉn chu.

Người phụ nữ đảo đôi mắt màu xanh lục, nhìn người trước mặt.

Lâm Uyển hỏi thẳng vào vấn đề: "Để tôi đưa cô đi, hay là tự mình đi?"

Người phụ nữ nghe xong, lập tức khóc lóc kêu oan, cô ta cũng chỉ tuân theo tiếng lòng của cô gái kia mà thôi, không có cố ý muốn hại người.

Trước kia cô ta chỉ là một thê thiếp, vì bị lạnh nhạt xa lánh mà treo cổ tự sát, sau khi c.h.ế.t, một sợi linh hồn của cô ta bám lên chiếc gương trang điểm của mình, dần dần thì biến thành yêu.

Đây là lần đầu tiên cô ta ra tay, chưa hưởng thụ vui vẻ được bao lâu đã bị bắt lại rồi.

Hai tên lưu manh chạy xe máy kia không hề có một chút quan hệ gì với cô ta, còn nữ sinh nhảy xuống từ lầu ba kia thật sự là do cô ta cố ý hù dọa, không sai, nhưng cô ta cũng không nghĩ tới đối phương lại nhát gan như thế, trực tiếp nhảy lầu...

Về phần việc hấp thụ tinh khí của con người, mỗi con yêu đều không chịu được loại cám dỗ này mà.

Mỗi một vấn đề đều phủi đến sạch sẽ, có nói thêm gì đi nữa thì cô ta cũng đều biến thành người bị hại.

Lâm Uyển cười nói, thời gian cũng đã trễ như vậy rồi, chị gái này, cô cũng đừng nói nữa, mau chóng lên đường đi.

Sau đó mở Quỷ môn, cưỡng ép tiễn đi. Yêu quái cũng chia thành nhiều loại tính cách khác nhau — có ồn ào, có lạnh lùng, có thậm chí còn có yêu nói cực kỳ nhiều.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu