Cô kiễng chân, cho dù hiện giờ anh đang cúi người xuống, tay của cô còn đang ôm cổ anh, nhưng trông dáng vẻ c*̉a cô vẫn rất quá sức.
“Ảnh… Ảnh Quân…”
Hạ chân xuống, cô từ bỏ rồi.
Vì sao người đàn ông này lại cao như thế nhỉ?
Cô có thể nhìn ra được anh cao khoảng một mét chín.
“A?” Cô vừa mới buông tay, người đàn ông bỗng nhiên giữ chặt eo cô, kéo cô vào lòng mình.
Cô còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì cả thân mình đều đã bị kéo vào lòng của người đàn ông rồi, hai tay lúng túng đặt trước ngực ngăn cách giữa hai người.
Advertisement
“Anh…”
Cô còn chưa kịp nói hết câu.
Ánh mắt của người đàn ông đã dần trở nên lạnh lùng, cằm của cô đột nhiên bị nắm lấy, anh vô cùng thân thiết mà kề mặt mình sát vào mặt cô, giọng nói trầm thấp vang lên: “Cùng đi thăm người bạn ấy đi?”
Vân Tử Lăng sửng sốt, lúc này mới phát hiện tư thế lúc này của hai người thật sự có hơi mờ ám rồi.
Giây tiếp theo, cô vội vươn tay đẩy anh ra.
TruyenLau
Advertisement
“Không cần đâu, chuyện đó, chút nữa em sẽ đi một mình, anh cứ làm việc của anh đi!”
Nói xong, cô bước từng bước lùi lại phía sau, rõ ràng là muốn giữ khoảng cách với anh. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nhưng mà người đàn ông lại từng bước tiến về phía cô, cho đến khi ép cô vào tường mới thôi.
Hai tay của anh nhanh nhanh chóng vây lấy cô.
Ngay sau đó, anh cúi người xuống, giọng nói trầm thấp như từ cuống họng truyền ra, xuyên qua bầu không khí đầy mờ ám giữa hai người: “Sao, người bạn ấy là nam hả? Hay là… Người yêu?”
Vân Tử Lăng sững sờ, đôi mắt đen láy tràn đầy vẻ kinh ngạc mà trực tiếp nhìn thẳng vào anh, sắc mặt của cô dần trở nên trắng bệch.
Website TruyenLau.com
Anh, anh nói cái gì?
Người…
Người yêu?
“A, đùa em đấy!” Người đàn ông đột nhiên đứng thẳng dậy, vươn tay nhẹ nhàng xoa đầu cô, cười nói: “Chút nữa gọi cho anh, được không?”
Vân Tử Lăng cảm thấy rất khó hiểu, cảm thấy rất ngạc nhiên về sự thay đổi của anh.
“Sao, muốn dẫn anh đi cùng hả?”
“Không không không, chuyện đó, một chút nữa… một chút nữa em sẽ gọi lại cho anh.” Nói rồi, Vân Tử Lăng vội vàng bỏ chạy.
Mãi cho đến khi bóng dáng của cô biến mất hoàn toàn, nụ cười trên khóe môi của người đàn ông mới từ từ biến mất.
Quách Sở Tiêu vẫn luôn đứng ở xa ngay lập tức bước lại đây: “Tổng giám đốc Hoắc, hôm nay cô Vân Tử Diễm rất kỳ lạ!”
Bắt đầu từ khi bọn họ gặp nhau, Quách Sở Tiêu, làm một người thư ký, anh ta đã đứng từ xa mà nhìn về phía này.
Chẳng qua là, hôm nay cô Vân Tử Diễm có những hành động rất kỳ lạ!
Vì sao khi ở siêu thị, cô lại giả vờ không quen biết anh?
“Cô ấy không phải là Vân Tử Diễm!” Giọng nói lạnh lùng của người đàn ông vang lên.
Quách Sở Tiêu ngạc nhiên: “Cô ấy, cô ấy không phải là cô Vân Tử Diễm, làm sao có thể cơ chứ, cô ấy rõ ràng…”
“Đi điều tra một chút.” Người đàn ông xoay người, đi đến cửa thang máy.
Quách Sở Tiêu vội vàng gật đầu: “Vâng ạ!”
Ở bên kia.
Vân Tử Diễm đeo một chiếc kính râm, đội mũ đang cầm một bó hoa đi đến bệnh viện.
Cho dù cô ta không để lộ khuôn mặt của mình, nhưng bộ quần áo hàng hiệu và trang sức cao cấp mà cô ta đang diện trên người vẫn khiến cô ta và những người bên cạnh trông rất khác nhau.
“Này, ở tầng thứ bao nhiêu vậy?” Ở trong thang máy, Vân Tử Diễm gọi một cuộc điện thoại. “Cái gì? Tầng thứ mười lăm? Được rồi, tôi biết rồi!”
Sau khi cúp điện thoại, Vân Tử Diễm không khỏi nhíu mày, mùi ở bệnh viện thật sự khó ngửi mà!
Rất nhanh sau đó, thang máy đã chạy đến tầng thứ mười lăm.
Ra khỏi thang máy, Vân Tử Diễm nhíu mày, vừa rồi nói là phòng bệnh số mấy nhỉ?
Thôi, bỏ đi, hay là đi hỏi y tá vậy.
Cô ta ngẩng cao đầu, tay cầm bó hoa tươi, giẫm trên đôi giày cao gót mà nện từng bước đi tới, thu hút sự chú ý của những người đang có mặt ở hành lang.
‘Ting ting ting’ tiếng chuông điện thoại của cô ta đột ngột vang lên.
Vân Tử Diễm cầm điện thoại lên xem, là một dãy số lạ.
Nhưng dãy số này lại khiến cho cô ta phải cau mày, ngay sau đó, cô ta nhìn một vòng xung quanh, sau đó lập tức đi đến một bên cửa cầu thang.
Mở cửa ra, cô ta nhanh chóng đi vào.
“Alo, có phải anh bị điên rồi không, không phải tôi chưa từng cảnh cáo, đừng gọi điện thoại cho tôi nữa…”
Cô ta còn chưa kịp nói xong.
Vân Tử Diễm đã sững sờ.
Bạch Hải Quỳnh đang cố gắng luyện tập leo cầu thang để phục hồi sức khỏe vừa lúc cũng ngẩng đầu lên, cũng ngây ngốc nhìn cô ta…
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
Cô Vợ Song Sinh Đáng Yêu Của Tổng Tài
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.