Ba giờ chiều.
Tại sân bay.
“Tử Lăng, em thật sự muốn đi sao? Em có muốn chuyển lời tới bố một chút không? Vân Tử Diễm cau mày nói với anh rằng, nếu bây giờ em đổi ý, anh có thể gọi xe đưa em về nhà.”
Vân Tử Lăng trông xem bộ dáng gấp gáp muốn đá cô đi của Vân Tử Diễm, cô khẽ cười: “Tôi nghĩ, nếu bố biết tôi đi cùng cậu Khúc, nhất định ông sẽ không phản đối đâu.”
Khúc Tịnh Quân nghe vậy, anh ta lập tức nở nụ cười.
Quả nhiên, sau khi nghe những lời này, đã khiến Vân Tử Diễm nghiến răng nghiến lời.
Advertisement
Nhưng nếu Vân Hâm Bằng biết được rằng, Vân Tử Lăng thông đồng cùng Khúc Tịnh Quân, đương nhiên sẽ không để cô đi.
“Khúc Tịnh Quân, em cũng không còn nhỏ nữa rồi, phải nhìn cho rõ là người hay quỷ!” Hoắc Ảnh Quân một lời hai nghĩa, anh khẽ lạnh nhạt liếc nhìn Vân Tử Lăng.
Nghe vậy, Vân Tử Diễm lập tức nở nụ cười như đang xem kịch vui.
Khúc Tịnh Quân thầm hướng nhìn Vân Tử Lăng theo bản năng, chẳng qua, cô trông hệt như một đứa trẻ, tò mò tất cả mọi thứ có ở sân bay, ngay sau đó, anh cũng an tâm trở lại.
Advertisement
Hoắc Ảnh Quân thấy thế cũng chẳng nói gì, chỉ trực tiếp choàng tay ôm lấy Vân Tử Diễm, sau đó tiến về khu khách quý.
“Em đang nhìn gì vậy?” Khúc Tịnh Quân tiến lại gần cô, anh cười hỏi. Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Tôi chưa bao giờ đi máy bay, ấy, anh mau xem, phi công đang nói chuyện kìa.” Vân Tử Lăng nhanh chân chạy tới cửa kính trong suốt, hai tay đặt trên mặt kính, khóe miệng nghịch ngợm nở nụ cười lớn.
Khúc Tịnh Quân vẫn luôn theo dõi cô, thấy vậy, anh ta hỏi: “Em là thiên kim của gia tộc Vân, nhưng em chưa từng ngồi máy bay sao?
TruyenLau.com
Khúc Tịnh Quân lên tiếng dò hỏi khiến Vân Tử Lăng có chút ngập ngừng, giây tiếp theo, cô nghiêng đầu nhìn anh ta.
“Anh không sợ tôi sao?”
“Tại sao anh lại phải sợ em? Hay em là yêu tinh ăn thịt người?” Ý cười trên môi anh ta ngày càng sâu.
“Nhưng anh không nghe mọi người nói sao? Tôi mang tiếng xấu, như kiểu tôi là một cô gái xấu xa ấy.”
Thấy vậy, Khúc Tịnh Quân khẽ nhíu mày, anh ta không nhịn được mà búng nhẹ vô cái trán của cô: “Em nghĩ gì thế hả, danh tiếng của em có tốt không, hay em là loại con gái nào, anh sẽ tự mình quan sát, sao có thể nghe lời người khác nói được?”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Vân Tử Lăng hô hấp ngưng trệ, cô ngẩn ngơ dừng lại.
Giây tiếp theo, cô khẽ nhấp môi, sau đó nở lên một nụ cười hình vòng cung.
“Cảm ơn anh, Khúc Tịnh Quân”
Khúc Tịnh Quân như đã bị sốc trước nụ cười của cô.
Anh đã gặp qua vô số siêu sao, người đẹp nổi tiếng. Nhưng, anh chưa bao giờ gặp qua cô gái nào cười đẹp đến vậy, đôi mắt trong trẻo ấy, không nhiễm một chút bụi trần, cũng chẳng rơi một hạt khói mù nào, vô tình chiếu sáng cả trái tim anh.
“Anh nhìn xem, máy bay lớn không?” Ngay lúc này, Vân Tử Lăng chẳng hề hay rằng, bản thân đã lưu lại chấn động lớn thế nào trong lòng Khúc Tịnh Quân.
“Lớn, được rồi, chúng ta mau đến phòng cho khách quý, lát nữa trước khi lên máy bay, anh sẽ đích thân chỉ cho em” Khúc Tịnh Quân nắm lấy tay cô, mỉm cười đi về phía trước.
Chẳng qua, vốn dĩ ban đầu, Khúc Tịnh Quân muốn thể hiện tốt một chút, chỉ là, anh sớm đã bại trước Vân Tử Lăng.
Không sai, Vân Tử Lăng đã trở nên héo rũ ngay sau khi lên máy bay.
Cô say máy bay.
Ba giờ sau đó.
Tại thành phố ven biển.
Bước xuống máy bay rồi lên xe, Vân Tử Lăng mới cảm thấy như mình đang dần sống lại.
“Em gái, em không sao chứ, đã nói em cứ ở nhà nghỉ ngơi rồi mà, em…” Ài, cũng may ra Vân Tử Diễm ngồi trên xe Lincoln dài, cùng một hàng với cô.
Hoắc Ảnh Quân và Khúc Tịnh Quân lại ngồi ở một bên sườn khác.
“Em mau khỏe lại nhé, nếu có chỗ nào không thoải mái, nhất định phải nói cho chị biết đấy!” Vân Tử Diễm nắm lấy tay cô vỗ nhẹ, hiện ra hình ảnh của một người chị tốt.
Vân Tử Lăng nhàn nhạt cười mà trong lòng lạnh như băng, chị gái à, nắm thì nắm thôi, sao còn dùng móng cào vào mu bàn tay làm gì vậy?
Cô chỉ cười nhẹ không nói, sau đó khẽ rút tay trở về.
“Trước tiên em cứ nghỉ ngơi đi, anh đã sắp xếp chuẩn bị tiệc tối tại khu nghỉ dưỡng rồi.” Khúc Tịnh Quân hơi nghiêng người ngoái đầu ra sau nhìn hai người họ.
“Cậu Khúc, tôi thấy em ấy không được thoải mái cho lắm, chỉ sợ hải sản gì đó, cũng không thể ăn, cậu cứ để em ấy nghỉ ngơi trong phòng là được.” Vân Tử Diễm vội nói.
Cô ta không hề hy vọng rằng đêm nay, Vân Tử Lăng sẽ cướp đi ánh đèn sân khấu của mình.
Vân Tử Lăng khẽ cong môi, cô yếu ớt nói: “Cảm ơn chị, nếu em nôn ra được thì tốt rồi…” Không đợi Vân Tử Diễm kịp phản ứng, cô đã dùng một tay ấn lấy bụng mình.
“Cái gì?”
Ngay sau đó, dạ dày tổn thương, cô nghiêng người ọe một tiếng, lập tức phun hết lên người Vân Tử Diễm.
“A” Tiếp theo, một tiếng thét chói tai vang lên từ trong chiếc xe hơi sang trọng.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
Cô Vợ Song Sinh Đáng Yêu Của Tổng Tài
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.