Rời khỏi nhà họ Hoắc, cô bắt xe về nội thành.
Cô nhất định phải mua một bộ quần áo để thay, nếu không cô trở về nhà họ Vân với bộ dạng này, thế nào cũng gây nên một trận sóng to gió lớn.
Nhưng mà, cô vừa mua một bộ quần áo ở cửa hàng, còn chưa chỉnh trang xong, đột nhiên điện thoại lại vang lên.
“Tử Lăng cứu mạng, cứu mình!” Mẫn Hy lập tức kêu la trong điện thoại.
“Làm sao vậy Mẫn Hy, đừng vội, từ từ nói!” Vân Tử Lăng đứng lên, toàn bộ thần kinh đều căng thẳng.
Bốn mươi phút sau.
Ở sân bay.
“Được, mình biết rồi, cái gì? Đẹp trai? Một mét tám bảy? Tên là gì? Hả? Tên là Vân Thanh Hải?” Vân Tử Lăng nhíu mày: “Tên là gì? Tên thật sao? Cái gì? Cậu nói rõ một chút, alo… alo…”
Advertisement
Cô cúi đầu nhìn điện thoại di động, hết pin rồi?
Vân Tử Lăng lắc lắc điện thoại, khởi động lại máy, vẫn hết pin.
Tại sao lại hết pin đúng lúc quan trọng này chứ!
“Cô ơi, đến nơi rồi.” Tài xế dừng xe, nhìn về phía cô, nói.
“Chú ơi, bây giờ là mấy giờ rồi?”
“Mười giờ bốn mươi.”
Advertisement
“Cảm ơn ạ.” Vân Tử Lăng trả tiền, nhanh chóng xuống xe chạy đi.
TruyenLau
Đến muộn rồi.
Mẫn Hy này, rõ thật là lơ ngơ, tối hôm qua bắt chước mấy phụ nữ lưu manh đánh nhau với người ta, bị bố Phương tức giận nhốt lại.
Mà “bạn trai” yêu đương với cô ấy hai năm vẫn luôn không một lời chào hỏi, lại đường đột đến đây.
Việc này khiến cho cô ấy muốn ra ngoài cũng không ra được. TruyenLau
Chỉ có thể bảo cô tới đón.
Thế nhưng, cô còn chưa nghe rõ thì điện thoại lại hết pin rồi.
Cô chưa từng đi máy bay, cũng chưa từng tới sân bay. Vừa bước vào bên trong cũng có chút choáng váng đầu óc.
TruyenLau
“Xin chào, cho hỏi nơi đón người thân ở đâu?” Cô cúi người, lịch sự hỏi nhân viên công tác bên trong.
“Ở bên kia.”
“Cảm ơn.”
Sau khi nói cảm ơn, cô nhanh chóng chạy tới đó.
Chỗ cửa tiếp đón đó đã đứng đầy người, cô phóng tầm mắt nhìn, nhưng hoàn toàn không biết cái người “bạn trai” của cô ấy rốt cuộc là ai.
Cô lấy điện thoại ra, định gọi nhưng lại bất lực.
Làm sao bây giờ, Mẫn Hy ít khi nhờ cô giúp đỡ, nếu như làm hỏng việc, vậy biết ăn nói thế nào?
À phải rồi, cô ấy nói, điểm quan trọng là một mét tám bảy!
Vì vậy, cô nhanh chóng đi lên trước, đột nhiên giữa đám người trở nên hỗn loạn.
Rất nhiều tiếng của các cô gái hô lên: “Oa, thật là đẹp trai.”
Vân Tử Lăng lập tức nhìn sang, một cậu ta rất tuấn tú, xem ra cũng ít nhất một mét tám bảy, hành lý đơn giản.
Cậu ta có phải chính là bạn trên mạng tên là Vân Thanh Hải kia không?
Thế nhưng cô lại không dám hấp tấp bước lên.
Ánh mắt lại nhìn vào bên trong một lần nữa, nhưng vẫn chưa thấy cậu ta nào cao một mét tám bảy.
Mà lúc cô quay đầu lại, phát hiện cậu ta kia cũng đang ngó nghiêng nhìn, thỉnh thoảng lại lấy điện thoại ra xem.
Ừm…
Không sai, chắc là cậu ta đang tìm người!
Vì vậy, cô không hề nghĩ ngợi, nhanh chóng bước tới.
“Xin chào!” Cô ngước mắt nhìn cậu ta này: “Ừm… xin hỏi… xin hỏi cậu là Vân Thanh Hải sao?”
Nghe thấy tiếng, tầm mắt nhìn điện thoại di động của cậu ta này không khỏi chuyển sang người cô.
Có lẽ là cô gái vì chạy quá nhanh, tóc đuôi ngựa đã xõa ra, mái tóc đen nhánh ôm sau vai, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, miệng còn đang thở d ốc.
“Ừm… Phương Mẫn Hy, cậu biết Phương Mẫn Hy không, bây giờ cô ấy không rảnh, bảo tôi tới đón cậu, cậu là Vân Thanh Hải phải không?”
Cô hỏi có phần dè dặt, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn nhóm người phía sau lưng cậu ta.
Rõ ràng, cô vẫn chưa quá yên tâm, vẫn nhìn ngó xung quanh như cũ.
Cậu ta không nói chuyện, cứ yên lặng nhìn cô như vậy.
Cô gái hơi nghiêng đầu nhìn về phía nào đó, rõ ràng là đang tìm người, đôi mắt đen trong sáng, ánh mắt rực rỡ lấp lánh, thực sự khiến người ta không muốn dời mắt.
Vân Tử Lăng khẽ nhíu mày, người xuất hiện càng ngày càng ít, nhưng cũng không tìm thấy được người thứ hai có vóc dáng cao như cậu ta.
Lập tức, cô lại hướng ánh mắt về phía cậu ta.
“Xin chào, xin hỏi…”
Vẻ mặt cậu ta hiện lên ý cười nhạt, giọng nói hơi khàn khàn ngắt lời cô: “Đúng, tôi chính là Vân Thanh Hải, cô tới đón tôi sao?”
“A, là cậu thật sao? Xin lỗi, tôi đến muốn, đi bên này!” Vân Tử Lăng thở phào nhẹ nhõm, tiến lên cầm hành lý giúp cậu ta.
“Được!” Cậu cười nhạt, theo sau cô đi ra ngoài.
Còn bên kia.
“Bà chủ, điện thoại của cậu Khúc không có ai nhận, sân bay không có ai!” Tài xế đứng bên cạnh một chiếc ô tô trị giá hàng chục tỷ, cả người ở trong trạng thái ngơ ngác.
Người đâu?
Cậu Khúc đâu?
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
Cô Vợ Song Sinh Đáng Yêu Của Tổng Tài
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.