Khi Vân Tử Lăng tỉnh dậy, đã hơn hai giờ đêm rồi.
Trong phòng thoang thoảng mùi thuốc lá, không gian tối mịt, chỉ có một cái đèn ngủ đang bật lên. Ngôn Tình Sủng
Vân Tử Lăng xoa xoa đầu, đầu của cô vẫn còn hơi choáng váng.
“Tỉnh lại rồi sao?” Một giọng nói trầm thấp đột nhiên vang lên trong màn đêm đen khịt.
Vân Tử Lăng run lên, vô thức dựa lưng vào giường.
Lạch cạch một tiếng, đèn trong phòng lập tức được bật sáng lên.
Lúc này Vân Tử Lăng mới có thể nhìn rõ người đang ở trong phòng.
Hoắc Ảnh Quân tay đút túi quần, từng bước tiến lại gần cô, đến sát mép giường rồi mới dừng lại.
Advertisement
“Tôi… tại sao tôi lại ở đây? Đây là đâu?”
Vân Tử Lăng nhướng mày nhìn người đàn ông đang đứng ở ngay gần đó.
Cả người anh bao phủ một luồng khí lạnh lẽo đáng sợ không thể giải thích được, cô cảm thấy có chút bất an.
Đây là…
Cô liếc nhìn xung quanh thật nhanh, đây là …
Advertisement
Trái tim cô đập mạnh hơn.
Website TruyenLau.com
Đây là nơi mà đêm hôm đó cô đã mất đi lần đầu tiên của mình…
Phòng VVIP của khách sạn hôm đó!
“Vừa rồi cô đã làm gì, cô quên rồi sao?” Người đàn ông lạnh lùng cong môi lên, con mắt lạnh lùng như kim châm nhìn cô.
Vân Tử Lăng nhìn anh một cách cẩn thận, tại sao anh lại đưa cô đến đây? TruyenLau
Cô nhíu mày, trong đầu nhanh chóng nhớ lại những sự việc xảy ra trước đó.
Trong giây lát, đôi mắt của cô trở nên mờ đi, hai tay nắm chặt chiếc chăn bông.
Mẹ của cô… chết rồi… TruyenLau.com
Cái tát của Vân Hâm Bằng, vở kịch của Vân Tử Diễm.
Cái nhìn khinh thường của mọi người.
Cảnh tượng hiện về trong tâm trí cô một lần nữa.
Cô bất giác cắn môi, mệt mỏi quá, thật sự quá mệt mỏi…
Hoắc Ảnh Quân nhìn đôi mắt buồn bã của cô, nhìn bờ vai không kìm chế được khẽ run lên của cô, không nhịn được cúi người tiến lại gần cô.
“Cô còn nhớ câu cuối cùng mà mình nói lúc đó không?”
Hơi thở ấm áp của anh khiến Vân Tử Lăng giật mình, cô ngước mắt lên, thì gặp phải đôi mắt đen sâu như mực của người đàn ông.
“Anh, anh nói cái gì thế?”
Trong vô thức, cô lại lùi về phía sau.
Anh đang nói cái gì vậy?
Một tia sáng vụt nhanh qua đôi mắt đen sâu thẳm của Hoắc Ảnh Quân, rồi anh nắm lấy cằm cô: “Cô đang có ý đồ gì với tôi, hả?”
Ánh mắt Vân Tử Lăng khẽ liếc nhìn sang chỗ khác, hàm dưới bị nắm mạnh nên rất đau, nhưng vẫn miễn cưỡng cười, nói: “Tôi, làm sao tôi dám có ý đồ gì với anh cơ chứ? Tôi không hiểu anh vừa nói gì cả?”
“Hửm, không hiểu sao?” Nụ cười của người đàn ông dần trở nên đáng sợ hơn, sự lạnh lùng trong ánh mắt anh khiến người ta cảm thấy rùng mình.
Vân Tử Lăng ngay lập tức cảm thấy không ổn.
Quả nhiên người đàn ông nghiêng người ghé lại gần tai cô.
Tay anh đặt ở bên hông cô.
Giờ phút này, hai người họ có thể cảm nhận hơi thở của nhau vô cùng rõ ràng.
Tư thế này, tình huống này, thật sự rất mờ ám.
“Vân Tử Lăng…” Anh cười khẽ một tiếng: “Cô cũng biết kết cục của việc khiêu khích tôi rồi mà, đúng không?”
Lúc này, sự hoảng sợ trước này chưa từng có đang lan truyền gắp cơ thể cô.
Cái tên Hoắc Ảnh Quân này, luôn khiến cho người khác vừa ngạc nhiên vừa nể sợ trước năng lực của anh, nhưng điều đáng sợ hơn chính là thủ đoạn của anh.
Tất cả mọi người ở thành phố Nam Dương đều biết chọc trời chọc đất nhưng nhất định không bao giờ được khiêu khích Hoắc Ảnh Quân!
Nếu không, thì chết lúc nào cũng không biết!
“Hửm?” Anh mỉm cười, giọng nói khàn khàn trầm thấp, lại có chút ma mị: “Cho cô mười giây, mười, chín, tám…”
Các con số đang giảm dần.
Tim cô như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.
Khí chất của người đàn ông này quá kinh khủng, cô thậm chí cảm thấy mỗi lần anh đếm ngược, thì cô gần như không thể thở nổi.
Rốt cuộc cô đã nói gì nhỉ?
“Ba, hai…”
Lúc này, hai mắt cô đột nhiên mở to ra.
Cô nhớ ra rồi!
“Một!”
“Anh rể… tôi, anh muốn không?”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
Cô Vợ Song Sinh Đáng Yêu Của Tổng Tài
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.