“Ảnh Quân…”
Vân Tử Diễm vội vàng đuổi theo: “Ảnh Quân, giao con bé… giao nó cho em!”
Cô ta không hiểu tại sao anh lại phải ôm Vân Tử Lăng đi ra ngoài.
“Ảnh Quân!” Khúc Tịnh Kỳ bước tới chặn anh lại, vẻ mặt rất không vui, nhìn cô gái đang nằm trong vòng tay anh, ánh mắt lạnh lùng: “Con định làm gì?”
“Cô ấy bị sốt.” Hoắc Ảnh Quân bình tĩnh nói.
“Ảnh Quân, giao con bé cho chú, chú sẽ đưa nó về.” Vân Hâm Bằng cũng bước tới, mỉm cười nhìn anh: “Đêm nay là bữa tiệc của hai đứa. Cháu không nên để con bé phá hỏng không khí, nào, để chú đưa con bé về nhà.”
Advertisement
Nói xong Vân Hâm Bằng đưa tay định đỡ cô rời khỏi vòng tay của Hoắc Ảnh Quân.
“Cô ấy không nên về nhà, mà phải tới bệnh viện mới phải!”
Vân Hâm Bằng sửng sốt, khóe miệng có hơi cứng đờ, ngượng ngùng mỉm cười, “Được rồi, chú sẽ đưa con bé đi bệnh viện ngay, con bé này nhất định là bị sốt đến mức lú lẫn luôn rồi, nào giao cho chú.”
Advertisement
“Không cần đâu!” Người đàn ông lạnh lùng đáp.
Website TruyenLau.com
“Ảnh Quân, anh… anh…” Vân Tử Diễm cắn môi, toàn thân có hơi run lên, tại sao, tại sao anh lại không chịu buông tay cơ chứ?
“Nhà họ Vân có nhiều người như vậy, cần gì con đưa phải đưa cô ta đến bệnh viện chứ? Con không biết mình đang ở trong tình huống như thế nào sao hả?” Khúc Tịnh Kỳ có ấn tượng không tốt về Vân Tử Lăng, ánh mắt nhìn cô tràn đầy khinh thường.
Lúc này, Hoắc Chấn Vũ đi tới: “Ảnh Quân, đưa con bé cho chú Vân đi.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Đúng thế, đưa con bé cho chú.” Vân Hâm Bằng vội vàng cúi người vẻ mặt khiêm tốn, nói.
Đôi mắt đen của người đàn ông trở nên sâu hơn, anh nhìn cô gái trong vòng tay mình, rồi ngước mắt lên nhìn bọn họ: “Quần áo của tôi đã ướt rồi, tôi sẽ đưa cô ấy đi để quần áo của mọi người không bị ướt.”
Lúc này mọi người mới phát hiện ra vì ôm Vân Tử Lăng mà cả người Hoắc Ảnh Quân đã ướt sũng rồi.
Nói xong, anh không cho bọn họ kịp phản ứng, lập tức bế cô đi ra ngoài. Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Ảnh Quân…” Vân Tử Diễm cắn môi, hàng mi ươn ướt, rồi bật khóc.
“Tử Diễm đừng khóc, chỉ là thằng bé Ảnh Quân này quá tốt bụng thôi.” Khúc Tịnh Kỳ vội vàng bước tới, an ủi con dâu tương lai.
Vân Tử Diễm lắc đầu nhìn bà ta nói: “Bác gái, cháu không sao đâu, cháu chỉ nghĩ rằng mình đã không chăm sóc tốt cho em gái mình… khiến cho Ảnh Quân phải bận tâm, là lỗi của cháu…”
“Ôi, cháu thực sự là một đứa trẻ tốt bụng. Nếu em gái cháu bằng một nửa của cháu thôi thì bố cháu sẽ không phải lo lắng cho nhiều như vậy rồi.” Thiện cảm của Khúc Tịnh Kỳ dành cho cô ta đã sâu đậm hơn rất nhiều. Truyện Cổ Đại
“Không sao không sao, mọi người cứ tiếp tục đi, lát nữa nó sẽ quay lại thôi.” Hoắc Chấn Vũ lập tức xoa dịu tình hình.
Người giàu có nhất thành phố Nam Dương đã lên tiếng, tất nhiên không còn ai dám có ý kiến gì nữa.
Bữa tiệc đã sôi nổi trở lại.
Hoắc Nhã Linh đứng ở tầng hai chứng kiến tất cả mọi chuyện, khóe miệng khẽ mỉm cười, cầm ly rượu đi tới.
“Chị dâu ơi.” Cô ấy hét lên một tiếng.
Vân Tử Diễm nhanh chóng bình tĩnh trở lại, xoay người nhìn cô ấy: “Nhã Linh đấy à.”
“Anh trai tôi đi rồi sao?” Cô ta nhìn về phía cửa.
Ánh mắt Vân Tử Diễm cũng nhìn về phía cửa, rồi trở nên u ám.
“Này, cô em gái của chị thật là mưu mô đấy nhỉ.” Hoắc Nhã Linh lắc đầu, tiến đến gần cô ta: “Chị nói xem, có phải chị ta cố ý làm như vậy không nhỉ?”
Vân Tử Diễm nhìn cô ấy, có hơi không hiểu: “Cố ý ư?”
“Đúng vậy, chị nhìn xem, anh trai của tôi ưu tú như vậy, có biết bao nhiêu phụ nữ muốn ở bên anh ấy, chẳng nhẽ em gái chị lại không có suy nghĩ đó hay sao? Hơn nữa em gái chị còn là một đứa quê mùa, chưa từng nhìn thấy thế giới thượng lưu như thế này, rồi lại nhìn thấy khối tài sản vô cùng lớn của nhà tôi, còn có anh trai của tôi đẹp trai như vậy nữa, chị ta có thể không động lòng được sao?”
Vân Tử Diễm nhíu mày, trong ánh mắt có chút lo lắng: “Ý của em là…”
“Tôi nghĩ em gái của chị đến đây để giành lấy anh trai của tôi từ chị đấy!” Hoắc Nhã Linh đưa ra phán đoán một cách vô cùng chắc chắn.
Vân Tử Diễm nhìn cô ấy đầy kinh ngạc.
“Chị dâu, chị cũng phải cẩn thận đấy.” Vừa nói, cô ta vừa cười, vừa cầm ly rượu rời đi.
Vân Tử Diễm lại nhìn ra ngoài cửa.
“Từ nay về sau, chị thích cái gì tôi sẽ cướp đi cái đó, chị để ý cái gì tôi sẽ lập tức chiếm đoạt lấy nó!”
Đôi mắt Vân Tử Diễm lập tức trợn trừng lên, hai tay bất giác nắm chặt lại thành nắm đấm.
‘Vân Tử Lăng, mày chán sống rồi có phải không!’
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
Cô Vợ Song Sinh Đáng Yêu Của Tổng Tài
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.