Xe taxi đưa cô đến khu nhà giàu ở thành phố Nam Dương rất nhanh.
Những biệt thự ở đây cái nào cũng tầm mấy chục tỷ, an ninh cũng rất chặt chẽ.
Cô gọi một cú điện thoại, xe taxi đi vào rất thuận lợi.
“Bác tài ơi, phiền bác tài đợi cháu một chút, cháu sẽ quay lại nhanh thôi ạ.”
Ở đây rất khó bắt xe, cô nhận tiền xong phải vội chạy về bệnh viện.
“Được thôi!”
Cô vội xuống xe, nhấn chuông cửa biệt thự.
Rất nhanh đã có người giúp việc đến mở cửa cho cô.
Advertisement
“Cô chủ, cô về…” Khuôn mặt tươi cười của người giúp việc cứng lại sau khi nhìn thấy rõ cách ăn mặc của cô: “Tìm ông chủ à?”
“Vâng!”
“Cô chờ một lát, tôi thông báo cho ông chủ.” Vẻ mặt người giúp việc hơi lạnh lùng.
“Tôi đã gọi điện cho ông ấy rồi.”
Người giúp việc nhíu mày, giọng điệu hơi không vui: “Cô vào đi!”
Advertisement
Cô đi vào rất nhanh, căn biệt thự này khá rộng rãi, lắp đặt rất nhiều thiết bị phong cách châu Âu, nhìn một cái đã biết là hàng sang trọng rồi.
Ông Vân ngồi trên sofa đọc báo, thấy cô vào thì thong thả buông tờ báo xuống. Website TruyenLau.com
“Làm xong chuyện rồi à?” Người phụ nữ ngồi bên cạnh Vân Hâm Bằng lại vội vàng hỏi.
“Ừ, chị ấy vào phòng rồi.”
“Không ai phát hiện chứ?”
“Không có!”
“Tốt quá rồi!” Người phụ nữ đó rất xinh đẹp, trang điểm kỹ càng, làn da được chăm sóc tốt đến mức không có chút nếp nhăn nào. Website TruyenLau.com
Vân Hâm Bằng buông tờ báo xuống, cũng nở nụ cười: “Nhất định cậu Hoắc sẽ lấy Tử Diễm của chúng ta!’
“Đúng thế, chỉ cần Tử Diễm nhà chúng ta gả vào nhà họ Hoắc thì nhà họ Vân sẽ nâng cao được địa vị, sau này con của chúng ta cũng có những con đường phát triển tốt hơn!”
“Đúng thế!” Vân Hâm Bằng cười: “Nhà họ Hoắc à, chúng tôi đây cũng là bị ép lắm mới phải làm vậy thôi!”
“Ông chuẩn bị tiền của tôi xong chưa?” Cô cắt lời bọn họ.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Đây là nguyên nhân mà Vân Hâm Bằng ly hôn.
Lúc mẹ cô đang ở cữ, người đàn ông này ngoại tình, bà ta sinh cho ông ta một đứa con trai.
Sau đó Vân Tử Diễm sống cùng người phụ nữ này từ nhỏ, bây giờ đã coi bà ta như mẹ ruột.
Cô ta đối xử với mẹ ruột của mình còn không bằng đối xử với người ăn xin ngoài đường.
Vân Hâm Bằng nhíu mày nhìn đứa con gái lớn lên giống Tử Diễm như đúc: “Mày nhìn bộ dạng của mày kia, thật là bần cùng!”
Hai bàn tay của Vân Tử Lăng xiết chặt lại, cô đứng thẳng người.
“Ông đừng nóng giận, sao ông có thể so sánh đứa con người đàn bà kia mang đi với Tử Diễm nhà chúng ta chứ, đám dân quê thì phèn là đúng rồi!”
“Dân quê?” Cô khẽ lẩm bẩm hai chữ đó, nở nụ cười châm chọc: “Hôm qua ai là người nhờ vả dân quê thế nhỉ?”
Nắm tay của cô từ từ buông lỏng, cô biết rằng không cần thiết phải tức giận vì những người như thế này.
“Mẹ mày dạy mày như thế sao? Sao mày dám cãi người lớn hả? Mày còn coi tao là bố mày không?” Vân Hâm Bằng đột nhiên trợn mắt, cao giọng nói.
Bố?
À!
Ông ta đã bao giờ làm tròn trách nhiệm của một người bố chưa?
“Ánh mắt đó của mày có ý gì?” Vân Hâm Bằng đứng dậy giơ tay lên trước mặt cô.
“Ông đánh đi, dù sao ông cũng chưa từng coi tôi là con gái của ông!” Cô nhìn chằm chằm ông ta, ánh mắt đó như nhìn một người xa lạ.
Vân Hâm Bằng bị ánh mắt ấy của cô nhìn đến mức mất tự nhiên, ông ta rơi vào tình cảnh khó xử, đánh không được mà bỏ qua cho cô thì cũng không ổn.
“Thôi được rồi, cầm đi!” Cố Di Nhân đưa tờ chi phiếu trong túi quần cho cô: “Mau đi nhanh đi, nhanh nhanh!”
Vân Tử Diễm nhìn hạn mức của chi phiếu, sáu trăm triệu.
Từ nhỏ đến lớn, người mang tiếng là bố này chưa bao giờ cho cô một đồng.
Hôm nay ông ta lại cho cô sáu trăm triệu vì muốn cô thế chỗ cho chị gái đã mất trinh từ lâu.
Cái màng kia của cô đúng là đáng giá thật!
Vân Tử Lăng nở nụ cười, nhưng nụ cười này lạnh đến tận đáy lòng.
Cô cất chi phiếu vào túi, xoay người rời khỏi đó.
“Đứng lại!” Vân Hâm Bằng đột nhiên mở miệng.
Cô khựng lại nhưng không hề quay đầu.
“Cầm tiền đó quay về quê đi, đừng xuất hiện ở thành phố Nam Dương nữa!” Giọng nói của Vân Hâm Bằng lạnh như băng.
Cố Di Nhân ngạc nhiên, bà ta lập tức hùa theo: “Không sai, đừng bao giờ xuất hiện trên cái đất Nam Dương này nữa, ở Nam Dương có một mình Tử Diễm là đủ rồi!”
Vân Tử Lăng cầm túi, siết chặt nó trong tay.
Bọn họ sợ à?
Sợ cô phá hỏng chuyện của bọn họ sao?
Đúng là người bố, người mẹ kế mẫu mực của cả nước.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
Cô Vợ Song Sinh Đáng Yêu Của Tổng Tài
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.