Bảy giờ tối.
Phòng làm việc của tổng giám đốc SKI.
“Anh Quân…” Vân Tử Diễm ngồi trong phòng làm việc của anh, xấu hổ nhìn anh một cái.
Hoắc Anh Quân kéo tay cô ta, ôm cô ta vào lòng: “Hôm nay có mệt không?”
Giọng nói của người đàn ông rất trầm thấp, cực kỳ mê người, êm tai đến mức khiến người ta mơ màng.
Vân Tử Diễm vội lắc đầu, giọng nói mềm mại nhưng lộ ra vẻ vui sướng khó mà che giấu: “Không, em không mệt…”
Advertisement
Hôm nay anh tổ chức một buổi họp báo, tuyên bố ngày đính hôn của hai người.
Sao cô ta lại mệt được chứ, cô ta hạnh phúc còn không kịp.
Từ lúc cô ta gặp người đàn ông này lần đầu vào năm sáu tuổi thì cô ta đã yêu anh sâu sắc.
Hoắc Ảnh Quân mỉm cười, ngón tay với vết chai mỏng xoa nhẹ gương mặt cô ta, cúi đầu nói: “Chuyện lễ đính hôn cuối tuần cứ giao cho anh, em chỉ cần tới trường học hành cho tốt là được, biết chưa?”
Advertisement
Vân Tử Diễm xấu hổ gật đầu, cô hơi ngượng ngùng giương mắt nhìn anh. TruyenLau.com
Người đàn ông cao ít nhất một mét chín, dù bây giờ anh đang ngồi bên bàn làm việc vẫn có vẻ rất cao lớn. Đồng thời anh còn rất đẹp trai, đẹp trai đến mức không còn từ ngữ nào có thể miêu tả được. Ngoại hình của anh, sự thành thục của anh, sự quyến rũ của anh, tất cả những gì thuộc về anh đều khiến người ta điên cuồng.
Không ai biết được vì để có được anh mà cô ta đã bỏ ra biết bao công sức.
TruyenLau
Không ai biết được cô ta đã gạt bỏ bao nhiêu cô chủ nhà giàu trong âm thầm.
Cũng may là ông trời rất công bằng, thấy những cố gắng của cô ta nên cuối cùng đã biến giấc mơ của cô ta thành hiện thực.
Tuyết bên ngoài nhẹ nhàng tung bay, cả thành phố đều bao trùm bởi sự lạnh lẽo.
Nhưng trong căn phòng này, bầu không khí mờ ám dần trở nên nóng bỏng.
Vân Tử Diễm hơi hồi hộp, trái tim cô ta đập thình thịch trong lồ ng ngực. Cô ta rất mong chờ chuyện đó sẽ xảy ra. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tuy rằng tối hôm qua lần đầu của anh không dành cho cô ta, nhưng chỉ c ần sau này lần nào cũng là cô ta, chỉ cần như thế thì tốt rồi!
Huống gì nơi này là phòng làm việc, làm ở đây… Cô ta càng nghĩ mặt càng đỏ, càng cảm thấy k1ch thích.
Đúng lúc này, người đàn ông thấp giọng khẽ gọi: “Tử Diễm…”
Giọng nói ngập tràn từ tính vang lên, đúng là khiến Vân Tử Diễm rụng rời tay chân: “Ảnh… Ảnh Quân…”
Hoắc Ảnh Quân nở một nụ cười mê người, từ từ nâng cằm cô ta lên, cúi người đến gần môi của cô ta…
Vân Tử Diễm hồi hộp nhắm mắt lại, gần như nín thở.
Nhưng… Cô ta đợi cả nửa ngày trời mà đôi môi của người đàn ông vẫn chưa chạm vào mình.
“Hả?” Vân Tử Diễm cẩn thận mở mắt, phát hiện người đàn ông đang nhíu mày.
“Ảnh Quân… Anh sao thế?”
“Em xịt gì trên người thế?”
“Sao?” Vân Tử Diễm ngạc nhiên, giơ tay mình lên ngửi, nói: “Đây là nước hoa Clive Keith, có chuyện gì sao?”
Đây là nước hoa đắt nhất cả nước, số lượng có hạn, chẳng lẽ mùi của nó có gì kì lạ à?
Hoắc Ảnh Quân cúi đầu, nửa người anh chìm trong bóng tối, không thấy rõ mặt anh cũng không thể đoán được biểu cảm trên mặt anh, Vân Tử Diễm không biết anh đang nghĩ gì.
“Cũng muộn rồi, anh bảo tài xế đưa em về nhé!” Anh đứng thẳng người, đi về phía cửa sổ sát đất.
Vân Tử Diễm không hiểu tại sao, cô ta đi tới kéo tay áo anh: “Ảnh Quân, anh sao thế? Có phải em đã làm sai chuyện gì rồi không?”
“Không đâu.” Hoắc Ảnh Quân vẫn nở nụ cười thản nhiên, kéo cổ áo nhìn cô ta: “Mai em phải đi học mà, em về nghỉ sớm đi nhé, biết chưa?”
Vân Tử Diễm cắn môi, cô ta rất bất mãn trong lòng nhưng không dám nổi giận, đành dịu dàng gật đầu: “Dạ biết rồi.”
Cô ta nói xong thì quay người rời khỏi phòng làm việc của anh.
Xảy ra chuyện gì vậy chứ?
Vân Tử Diễm nhíu mày, cô ta không hiểu.
Sáng sớm cô ta tỉnh lại trong lồ ng ngực anh, anh còn ôm cô ta, tỏ vẻ muốn cô ta mà.
Anh hôn trán cô ta một cái, cưng chiều nói với cô ta: “Em còn đau không, yên tâm đi, sáng sớm anh sẽ không giày vò em đâu, đừng sợ nhé?”
Khi đó mặc dù cô ta muốn nhào vào lòng anh nói rằng có làm thêm mười lần nữa cũng không đau đâu, nhưng cô ta không dám, chỉ đành tỏ vẻ mới lần đầu tiên nên rất xấu hổ, đã nghiện lại còn ngại.
Có điều bây giờ đã qua một ngày rồi mà anh vẫn không muốn cô ta sao?
Nhã Linh bảo rằng Hoắc Ảnh Quân chưa từng chạm vào người phụ nữ nào mà?
Nếu như thế một khi anh đã được nếm mùi của phụ nữ, sao anh lại tự kìm nén mình chứ?
Rốt cuộc mọi chuyện đã sai ở đâu?
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
Cô Vợ Song Sinh Đáng Yêu Của Tổng Tài
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.