Hàn Tử Di lúc khướt say đã từng nói, Giai Băng cô có lúc sẽ gọi điện cho cô nàng, quả thực như liệu. Chỉ là, thứ Giai Băng muốn không chỉ là môt cuôc gọi, mà là một cuộc gặp. Lời nói qua điện thoại nhiều lúc không thực, cô muốn tận mắt nhìn biểu hiện của Tử Di, có như thế, cô mới biết những gì mình muốn nghe có chân thực hay không.
Vì thế, Giai Băng hẹn Tử Di ra ngoài, trong một cửa hàng sang trọng, thanh nhã gần khu đô thị mới, cạnh một chiếc bàn đặt gần cửa kính trong suốt với tầm quan sát rộng rãi và đẹp đã. Cuộc hẹn này, Giai Băng không muốn trễ nãi nên cô tới rất sớm, lặng yên đưa tầm mắt thu gọn hình ảnh náo nhiệt của dòng người qua lại trên đường.
Thanh bình, đó là điều 19 năm qua Giai Băng luôn vọng tưởng, nhưng số phận cô, dường như luôn gắn với những gập ghềnh khó đoán, thế nên, cô chưa bao giờ thực sự ngắm nhìn cảnh thanh bình của một người khác. Cô ghen tị, cô sợ mình sẽ h*m m**n quá nhiều, khao khát quá lớn, sợ bản thân sẽ bị nó làm mờ mắt, sợ chính mình sẽ không tiếc bất cứ thứ gì để đánh đổi nó.
Còn giờ đây...cô nghiệm ra, ngắm nhìn nó cũng không đến mức tệ hại như thế.
-Tôi đến muộn, không phiền chứ?_Đột ngột xuất hiện trước tầm mắt Giai Băng, Hàn Tử Di-kẻ đáng nhẽ phải ngồi đây 20 phút trước-cười hết sức quỷ mị, nhanh chóng kéo ghế ngồi vào bàn rồi gọi cho mình một cốc cà phê đá, đôi mắt đen nhìn mọi thứ tựa như hờ hững lại ân ẩn chút gì đó tinh rảnh, nguy hiểm.
Cô nàng đan hai tay đặt lên bàn, chăm chăm nhìn Giai Băng vẫn im lặng một hồi lâu, nét cười trên môi càng ngày càng "đê tiện" pha lẫn đắc ý.
-Tôi đã bảo, cô sẽ gọi cho tôi.
-Nếu cô đã rõ như vậy, chắc tôi cũng không phải vòng vo thêm nữa nhỉ?_Thản nhiên gạt đi lời nói châm biếng của Tử Di, Giai Băng nhàn nhạt giương mi, đôi mắt đen sâu phức tạp lóe lên một chút tia sáng nhỏ nhoi rồi nhàn nhạt nói_Tôi muốn biết mọi thứ liên quan đến Đằng gia.
-Khụ! Khụ!..._Vừa nhấp một ngụm cà phê xong, Tử Di khoa trương ho mạnh, một tay tích cực vuốt ngực, một tay thư thái cầm khăn tay lau khóe miệng rồi bật cười giòn giã, cứ như thể, Giai Băng vừa kể cho cô nàng nghe một câu chuyện cười_Đằng thiếu phu nhân, cô đem chuyện này nói với tôi làm gì? Tôi đâu phải là thám tử.
-Chuyện bí mật như thế này, một thám tử nhỏ nhoi sao có thể biết được, chỉ có người luôn tinh nhạy như Lăng thiếu phu nhân đây mới tường tận hết mọi chuyện. Tôi chỉ là nhạy bén hơn người ta, trực tiếp đi hỏi Lăng thiếu phu nhân mà thôi_Giai Băng không tức giận trước thái độ c*̉a Tử Di, bình tĩnh như thường ngày mà nhìn thẳng vào mắt cô nàng, miệng lưỡi không xương nịnh hót, nhưng lại khiến người ta nghe ra chút châm chọc bên trong.
-Ý cô, tôi lắm chuyện sao?_Tử Di đưa tay chống cằm, dáng bộ như chuyên chú lắng nghe.
TruyenLau.com
-Lăng thiếu phu nhân không cần suy diễn như thế, chúng ta đều là người, không ai lại không có lòng hiếu kì cả. Nhưng hiếu kì là một chuyện, tìm hiểu ra lại là một chuyện khác. Lăng thiếu phu nhân là người có khả năng tìm hiểu như thế, tôi rất bội phục chưa kịp nữa là.
-Haha! Dẻo miệng!_Tử Di lại phá lên cười sảng khoái_Nhưng, tôi không thể nói được.
-Kẻ thù của Đằng gia là ai?_Hoàn toàn gạt lời từ chối của Tử Di sang một bên, Giai Băng nghiêm giọng hỏi, khi nhớ đến chuyện tối qua, cơ thể cô bất giác run lên kinh sợ. Những kẻ liên quan đến cô quả thực chẳng có tên nào tầm thường cả.
-Kẻ thù?_Chiếc thìa trên tay Tử Di đang khuấy đều chợt dừng lại_Sao cô biết Đằng gia có kẻ thù? Không phải...cô nghe lén đấy chứ? TruyenLau.com
Giai Băng không đap, hướng đôi mắt mị hoặc nhìn Tử Di chờ đợi cô nàng tiếp lời.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
Đồ Ngốc! Tôi Là Chồng Của Em!!
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.