Vì quá bất ngờ trước đòn "lấy thịt đè người" của Giai Băng, Đằng Dạ hơi sững sờ một chút, song, anh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, dùng sức voi, sức trâu phối hợp cùng sức tê giác ngăn chặn móng vuốt của vợ, liếng thoắng đã đảo ngược trận thế, chính thức phản thủ, "lấy thịt đè người" đè lại.
Vùng vẫy một hồi vẫn không chiếm được tiện, Giai Băng thở hổn hển, chỉ biết đưa đôi mắt vạn lần giết người nhìn khuôn mặt tuyệt mĩ đang kề sát. Đằng Dạ cũng không khá khẩm hơi, hơi thở anh nóng hổi bao trùm lấy hai người, quẩn quanh, ép không khí nhỏ hẹp trong xe trở nên ám muội vô cùng.
Bỗng, đầu Đằng Dạ cúi xuống, càng ngày càng kề sát tai Giai Băng, khiến tim cô đập lên từng hồi rộn ràng cùng mong chờ. Sau cái cúi đầu này là gì? Là sự "vật lộn" vùng dậy của "người nguyên thủy", là 9 tháng 10 ngày nằm "thiền", là dân số bùng nổ, là giấy báo thực hiện kế hoạch hóa gia đình...là tỷ tỷ những cái phát sinh bất ngờ khác.
Giai Băng muốn khóc, muốn gào thét lên với trời đất rằng đây chính là yếu tố "lãng mạn" trong truyền thuyết mà nãy giờ cô mong muốn.
Mạch "nước ngọt" rỉ thấm vào lòng, Giai băng âm ỉ thừa nhận Đằng Dạ cũng có một chút năng lực "lãng mạn".
Chỉ là, cô vạn lần không ngờ đến...
-Thua chưa?
-Thua chưa? Là sao?_Giai Băng ngố tàu nhíu mày.
-Còn cứng đầu sao? Vậy tôi sẽ cho em biết đâu mới là vật lộn chân chính!_Đằng Dạ bỗng cười ma mãnh, tiếp tục tăng lực chế ngự tay chân của Giai Băng.
Giai Băng từ từ ngộ đạo, trừng mắt nhìn Đằng Dạ "Không phải anh nghĩ chúng ta đang chơi trò vật nhau của trẻ con đấy chứ?"
Rất tiếc, Giai Băng có lẽ đã đoán đúng. Với một người thiếu thốn tình cảm thuở nhở như Đằng Dạ, lấy đây để bù đắp cũng là chuyện đương nhiên. Cơ mà, chọn nhầm đối tượng cũng chính là lựa chọn sai lầm không thể cứu vãn. Như lúc này đây, một chuyện không hay đã xảy ra...
Lạc lỗi trong cảm xúc của chính mình, Đằng Dạ nghiễm nhiên biến Giai Băng thành bọn trẻ con nhoi nhóc cùng tuổi. Nhưng, anh lại ngây thơ không biết rằng, vì lực đạo của mình qúa lớn và vì chiếc ghế phụ quá nhỏ so với thân thể của hai người, Giai Băng ở phía dưới không có chỗ ngả lưng, dưới sức ép của đối phương đã oanh liệt tuột khỏi ghế, phịch xuống chỗ để chân. Người cô vốn cao, vượt quá bề ngang của ô tô, nên, ngoài đôi chân dài của cô phải cong lại, cái cổ cô cũng phải phối hợp gập mạnh một phát, tiếng "rắc" cũng từ đó thanh thúy vang lên.
Những vật dụng chật hẹp trong ôtô cùng lúc đâm vào người Giai Băng, cắm sâu vào da, động đến xương. Và...tiếng thét chói tai kinh điển lại rạch ngang bầu trời, cổ vũ vô số sóng biển nhiệt liệt đập mạnh vào bờ.
Hơn 10 giờ, chính xác là 10 giờ 23 phút 59 giây, chiếc ô tô bạc lãm đạm của Đằng Dạ tức tốc khởi bánh, đi nhanh vào thị trấn gần biển, đậu trước cổng bệnh viện tư nhân của một lão bác sĩ nào đó.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
Đồ Ngốc! Tôi Là Chồng Của Em!!
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.