- Sao lại không? Tuy Đằng gia là gia tộc duy nhất đứng trung lập giữa chính và tà, nhưng muốn trở nên hùng mạnh như bây giờ, tất nhiên phải dẫm đạp lên vô số người, nếu nói không có kẻ thù thì chẳng ai tin nổi.
- Sao cậu nghĩ lạ vậy? _ Ngạo Vĩ nghiêm giọng.
- Có lửa mới biết được khói, cậu không cần phải hỏi nhiều, chỉ cần giúp tôi điều tra là đủ _ Giai Băng nén giọng, nhưng vẫn thừa uy lực ép buộc của một kẻ ra lệnh thực thụ. Còn nữa... - Nói đến đây, Giai Băng ngưng lại một chút, ánh mắt đầy cảnh giác ném về phía cửa. Cô đi đến một chiếc bồn cầu, nhanh chóng xả nước rồi bước đến vòi rửa tay, dừng một chút mới mở nước, để mặc từng dòng chất lỏng lũ lượt trôi xuống lỗ thoát một cách lãng phí. - Tôi cần một gián điệp giỏi ở chỗ cậu, là nữ.
- Gián điệp?
- Sao thế? Không có à? Một băng đảng lớn như nhà cậu mà không có lấy một gián điệp nằm ở một số nơi trọng yếu thì thật đáng "bỏ đi"! _ Giai Băng nặng giọng đả kích, hai chữ "bỏ đi" được nhấn mạnh đến cực độ, như muốn khiêu khích cơn điên của đối phương.
Mà điên, cũng có lợi! Nó làm người ta mất đi lí trí và sức phán đoán, dễ rơi bẫy hơn người thường.
- Cậu muốn tìm gián điệp để làm gì? Còn chuyện trại trẻ thì thế nào đây? _ Thanh âm của Ngạo Vĩ nặng nề, tựa như rít qua từ kẽ răng đang nghiến chặt.
- Tôi muốn cô ta phải trung thành với tôi, có như vậy mới dễ dàng làm việc... _ Giai Băng không trả lời ngay câu hỏi của Ngạo Vĩ mà lót đệm thêm một câu, làm cho hơi thở bên kia lập tức loạn nhịp.
Điên rồi! Đôi mắt đen của Giai Băng lóe sáng. Hơn ai hết, Ngạo Vĩ hiểu cô thì cô cũng phần nào hiểu hắn. Con người này, chỉ cần thứ gì đó quan trọng trong lòng hắn có chuyện không hay, cũng như bản thân hắn bị coi thường, nhất định sẽ đánh mất lí trí và nổi điên, dễ dàng hoảng loạn mà đáp ứng kẻ đả kích mình. Tuy nhiên, hắn cũng là người có sức chịu đựng rất lớn, thế nên, muốn đả kích hắn để hắn phát điên...nhất định phải mạnh tay một chút.
- Được rồi! Tôi hứa sẽ phái đến cho cậu gián điệp nữ trung thành nhất, có năng lực nhất, được chưa? Giờ thì nói đi, trại trẻ đó có chuyện gì?
- Cậu không phải là người thâm tình, sao quan tâm đến trại trẻ đó vậy? Hay là... _ Giai Băng tiếp tục bước gần cái bồn cầu ban nãy, xả nước _...cậu sợ nó có chuyện gì, sẽ phá vỡ hết mọi kỉ niệm của hai ta?
Bên kia lập tức im lặng, ngay cả tiếng thở nóng nảy ban nãy cũng tiêu mất. Giai Băng vô lương nở nụ cười, nhưng nụ cười này không còn khắc nghiệt như trước, cũng không mang đến ngọt ngào lẫn đau đớn, mà chỉ có độc một màu vàng của nắng.
- Thôi! Không nói với cậu nữa, tôi phải đi! Nhớ, cho cô ta số điện thoại này, bắt buộc phải gọi ngay hôm nay, hiểu chứ? _ Nói xong, Giai Băng ngắt kết nối, gập chiếc điện thoại đã nóng bỏ vào túi, rồi đưa tay hứng một chút nước từ vòi, vẩy nhẹ lên mặt mình, sau đó cô đưa một tay ôm bụng, một tay chống tường, thất thểu bước ra ngoài.
Ngay khi Giai Băng vừa bước ra cửa, đã có hai khuôn mặt lạnh như tiền của hai tên bám đuôi ban nãy xuất hiện. Bọn họ nghi hoặc dò xét cô một lượt từ trên khuôn mặt trắng bệch xuống dưới chân rồi dừng lại ở bàn tay đang ôm bụng, khó hỉu nhíu mày.
Giai Băng thấy thế liền yếu ớt cười trừ, nhỏ giọng nói:
-Xin lỗi! Các anh có thể đến quầy thuốc trong bệnh viện mua giúp tôi một ít thuốc đau bụng không?
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
Đồ Ngốc! Tôi Là Chồng Của Em!!
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.