-Muốn thử không?_Đằng Hy làm như không thấy biểu hiện của Giai Băng, ý vị hỏi.
Bàn tay cầm chai rượu của Giai Băng run rẩy, dần dần hạ xuống. Đằng Hy thấy vậy nhướn mày, kinh ngạc nâng cao giọng:
-Sao thế, Đằng Dạ sắp đến gần chúng ta rồi đấy, em không muốn ra ngoài gặp cậu ta sao? Hay để anh ra gặp nó nhé?
Giai Băng trừng đôi mắt ướt, không nói gì mà quay đầu, đưa mắt nhìn Đằng Dạ bên ngoài, móng tay đâm vào da thịt ngày một sâu thêm. Mắt cô không động, những tiếng nấc cụt ngủn cũng im bặt, chỉ để dòng chất lỏng tinh khiết mặn mà chảy xuống, như mạch nước nhỏ cuộn chảy, trượt lên gò má bừng đỏ, tan vỡ trên cổ áo mỏng.
Đằng Hy cười, chợt lộ liễu thở phào một cái rồi khởi động ô tô, tăng tốc, chạy lướt qua người Đằng Dạ rồi lao ra ngoài.
Đằng Dạ nghe tiếng động cơ cũng quay đầu nhìn lại, ánh mắt thờ ơ mờ nhạt nhuốm vẻ thâm trầm.
Khói xe vẽ thành một nước xốp xám dài...để lại chút gì đó...cũng nhanh chóng tan biến trong hư vô.
-Đằng Dạ, con về rồi!_Mặc dù bận rộn xắn tay vào bếp làm một món ăn chiều, Đằng phu nhân vẫn rất chú tâm đến động tĩnh bên ngoài. Ngay khi tiếng "cạch" cửa vang lên, bà liền rửa sạch tay, nhanh chân bước ra ngoài, giọng nói vẳng lên hàm chứa biết bao mông ngóng.
Đằng Dạ như thường cởi giày, đôi mắt đen chung thủy không xúc cảm giờ lại thêm mịt mùng, biếng lười không thèm quét đến Đằng phu nhân một cái, như thể, sự xuất hiện của bà đã nằm trong dự tính của anh.
-Con đói chưa, chúng ta ăn bào ngư nhé! Hôm nay mẹ đích thân chế biến đấy!_Đằng phu nhân kiên nhẫn hỏi.
-Không đói!_Đằng Dạ ngẩng đầu, trong con ngươi đen sau lộ rõ sự phiền chán. Anh nhìn Đằng phu nhân một cái, như có như không dán lên trên chiếc tạp dề màu hồng phấn bà đang mặc trên người, sắc mặt trở nên u trầm. Đến giọng nói, cũng nặng nề rít lên_Cởi cái tạp dề ấy ra!
Đằng phu nhân giật mình, đôi đũa trên tay bà rớt xuống đất, lăn đến chân Đằng Dạ. Đằng Dạ đến nhìn cũng không thèm bố thí, từng bước từng bước đến gần mẹ mình, từ từ đưa tay về phía bà. Mái tóc đen khá dài của anh lơ thơ chắn trước đôi mắt hẹp dài, mơ hồ tôn lên vẻ đẹp nguy hiểm lấp lóe bên trong.
Đằng phu nhân cảnh giác lùi ra sau phải bước, luống cuống cúi đầu nhìn chiếc tạp dề, nheo mắt ngẫm ngợi. Nếu bà nhớ không lầm, chiếc tạp đề này là Giai Băng chọn, theo xu hướng cuồng hồng của con bé.
-Con nói cái này_Đằng phu nhân chỉ vào cái tạp dề, kinh ngạc liếc mắt, da thịt trên trán xô bồ thành một chỗ, sâu hoắm như không thể tiếp nhận nổi luồng suy nghĩ kì lạ vừa ập đến trong đầu.
Đằng Dạ không nói, chỉ là ánh mắt càng thêm phần sắc bén, thảng hoặc có thể đâm xuyên lồng ngực bất cứ ai.
-Ờ! Mẹ cởi!_Nhìn bộ dạng của Đằng Dạ, Đằng phu nhân thở dài nói, đều đều cởi tạp dề. Chưa kịp đưa ra đã bị Đằng Dạ nhanh chóng túm lấy, tiến thẳng vào phòng.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
Đồ Ngốc! Tôi Là Chồng Của Em!!
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.