Đồ Ngốc! Tôi Là Chồng Của Em!!

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Đồ Ngốc! Tôi Là Chồng Của Em!!

Tác giả : Su

Chương 198

Cánh cửa ngày thường vẫn được anh "nuông chiều" đóng nhẹ giờ bỗng kêu rầm một tiếng rồi đóng lại, như bộc lộ thay sự phẫn nộ của chủ nhân. Đằng phu nhân nhìn bóng dáng con trai, thở dài:

-Lẽ nào, lời tiên tri là đúng?

Đằng Dạ đem tạp dề vào phòng, tần ngần đứng yên một lúc rồi nâng nó lên đặt ngang mũi, hít một ngụm lớn.

Mùi tanh của cá, mùi mằn mặn của nước mắm lẫn mùi hôi của dầu ăn theo không khí xộc vào mũi Đằng Dạ, khiến anh giật mình ho sặc, vất vả lắm mới bình ổn được hơi thở. Anh nắm chặt chiếc tạp dề, đôi mắt đen trên khuôn mặt u ám càng thêm phần thâm trầm.

Một thoáng suy nghĩ chợt lóe, Đằng Dạ tiến về phía phòng, hạ mình ngồi xuống cái ghế con Giai Băng thường ngồi. Vì chưa từng phải rơi vào hoàn cảnh cầm đồ đi giặt, nên, thật lâu, anh mới mò được thứ "giang hồ" gọi là "xà phòng", đánh thành bọt và lấy bàn chải chà xát lên chiếc tạp dề nhơ nhớp.

Được một lúc, khi thớ vải thô của chiếc tạp dề đã bị làm mòn cho mỏng thảnh, Đằng Dạ ngừng tay, xả nước làm sạch bọt rồi cẩn trọng đưa tạp dề lên mũi, hít một hơi sâu. Mùi tanh đã phai, mùi mằn mặn lẫn mùi dầu cũng đã tan theo nước, nhưng cái mùi đặc trưng của xà phòng giặt vẫn còn đó, nồng đậm.

Lửa giận trong đáy mắt Đằng Dạ càng bành trướng, hằn lên những tơ máu đỏ trong hốc mắt. Anh nhíu mày, thoáng chốc rơi vào trầm tư.

Rồi, Đằng Dạ lấy điện thoại, nhấn số gọi tắt 1, nhưng anh không thiết lập kết nối, chỉ nhìn màn hình điện thoại. Qua một thời gian khá dài, không biết có điều gì thôi thúc, anh quyết định thiết lập kết nối. Lập tức, một dãy số quen thuộc hiện lên, đính kèm tên gọi được lưu trong danh bạ của nó: ‘Bà xã’.

Bên kia rất lâu mới nhấc máy. Vừa thông kết nối, tiếng gió biển khơi gợi sự mặn mà cùng mát lạnh đã vồ vập ùa vào, truyền đến màng nhĩ Đằng Dạ, mang đến một cảm giác mênh mông, thoải mái kì lạ.

Người đầu dây không nói, chỉ để tiếng thở hỗn loạn của mình cùng gió biển oanh tạc trong đường truyền. Đằng Dạ cũng mím môi im lặng.

Có gió, khoảng cách giữa hai người như giàng trải vô tận, lại như gần trong gang tấc. Nguồn copy từ TruyenLau.com

-Giai Băng!_Chợt, như một giọt nắng ấm cuối ngày vắt lên cửa sổ, soi vào căn phòng tối, Đằng Dạ nói_Anh không định làm phiền em...nhưng...

Đằng Dạ đưa mắt nhìn chiếc tạp dề bỏ đi trong tay, chần chừ một lúc mới tiếp lời:

-Mùi trên người em là mùi gì? TruyenLau

-Hở?_Như một phản ứng có quy tắc, phía bên kia thốt lên một tiếng rồi im bặt, có vẻ khá bất ngờ trước đề cập của Đằng Dạ. Nhưng, cũng rất nhanh tiếp lời_Đằng Dạ...em..h.ô.i lắm sao?

Khóe môi Đằng Dạ giật giật, anh nói thế khi nào?

-Không phải anh nói thế...anh chỉ hỏi người em thường có mùi gì?
Website TruyenLau.com
-À..._Giai Băng kêu ngốc một tiếng_Để em ngửi xem...

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu