Giờ, chỉ còn mỗi mình Giai Băng với tấm thân đầy máu đã loãng đi vì rượu, muốn tố cáo cô cũng không dễ dàng gì. Mà dù có bị tố, người thiệt nhất vẫn là Ngạo Vĩ. Cha hắn không chỉ có mình hắn, con rơi của lão nhiều như nấm trên rừng, chuyện để người khác hủy mọi thứ ngay trước mắt này của hắn mà truyền đến tai lão, cái ghế ông trùm tương lai của hắn cũng khó ngồi. Có lẽ, Đằng Dạ biết điều đó, nên anh mới lấy anh dự của hắn và cô đặt lên bàn cân, chuyển nhượng quyết định cuối cùng cho hắn?
Bóc trần âm mưu của Đằng Dạ trong đầu, Giai Băng liền đưa ánh mắt sáng quắc như dã thú rình mồi "trìu mến" áp lên người Đằng Dạ, sự sùng bái b*n r* bốn phía.
Trước cái nhìn nóng rực của Giai Băng và ánh mắt muốn giết người cay nghiệt của Ngạo Vĩ, yết hầu ở cổ Đằng Dạ thức thời trượt xuống, cho thấy anh đang cố nuốt nước bọt.
-Nói chung là...tôi sẽ không truy cứu chuyện đống hàng kia nữa_Thanh âm của Đằng Dạ bình lặng như nước, có gì đó không được tự nhiên_...kẻ biết duy nhất mọi chuyện của chúng tôi đã chết rồi, dù tôi có muốn truy cứu cũng khó khăn...chỉ là...
Đằng Dạ hướng mắt nhìn Ngạo Vĩ, khóe môi lạnh lùng nhếch lên.
-Cậu nợ cháu trả, mong Cố thiếu gia đền bù lại một nửa đống hàng mất tích của tôi, như thế, chuyện ngày hôm nay, đôi bên chúng ta sẽ cùng im lặng, được chứ?
Giai Băng suýt thay Ngạo Vĩ hộc máu. Ngạo Vĩ lần này ra trận không những "thương tích đầy mình" còn phải nhả "cống phẩm" giảng hòa, nước cờ này của hắn có thể nói thê thảm không ai bằng. Cũng may, Đằng Dạ còn chừa cho hắn chút đường lùi, nếu không, sợ rằng hắn sẽ phát điên lên liều mạng luôn mất.
Đôi mắt thuần khiết, sùng bái của Giai Băng nhìn Đằng Dạ đã có điểm khác trước. Nó không đơn giản chỉ là nhìn, mà còn muốn dùng chính ánh mắt mình phân thây đối phương ra thành mảnh nhỏ để thuận tiện cho việc quan sát và đánh giá, khắc sâu trong lòng.
Lơ đi cái nhìn ghê rợn của Giai Băng, Đằng Dạ lẳng lặng cởi chiếc áo khoác bằng vải bò của mình ra, dịu dàng choàng lên người cô, che đi những tấm thân ướt sũng. Rồi, giao lại mọi việc cho thuộc hạ, không thèm nói thêm bất kì điều gì với Ngạo Vĩ, anh kéo cô ra khỏi căn phòng đượm nồng mùi khói, băng qua những đoàn người hoảng loạn, một mạch xuống con thuyền nhỏ đã chờ sẵn, chạy vào bờ.
Vừa đặt chân lên bãi cát ẩm nước, Đằng Dạ liền đem Giai Băng nhét vào phòng tắm của một khách sạn quanh đấy, cho cô 25 phút tắm rửa, tẩy trôi đi những vệt máu phản cảm trên người.
Trong lúc đó, Đằng Dạ ngả người lên ghế sôpha, một tay mệt mỏi nhu nhu mi tâm, một tay gõ gõ lên tay ghế mềm.
1 tiếng gõ...2 tiếng gõ...5 tiếng gõ....9 tiếng gõ...và một tiếng cửa mở "cạch". Theo đó, một người đàn ồng mặc áo quần của nam phục vụ bước vào, trên mặt hằn rõ sự khó hiểu và mệt mỏi.
-Thiếu gia, sao lại đột ngột rút lui?
Đằng Dạ không trả lời, hé đôi đồng tử đen lóe lên thần sắc nguy hiểm nhìn tên phục vụ, khiến hắn chột dạ cúi thấp đầu.
-Mấy tên được phái theo thiếu phu nhân đâu rồi?_Trầm tĩnh nhắm mắt dưỡng thần một hồi lâu, Đằng Dạ chợt gầm nhẹ, giọng nói toát ra một sự phẫn nộ quỷ dị.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
Đồ Ngốc! Tôi Là Chồng Của Em!!
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.