-Đằng nhị thiếu gia, ngài có biết mình vừa làm gì không hả?
-Không biết!_Đằng Dạ thành thật chớp mắt, trầm tĩnh nói_Cố thiếu gia, chẳng nhẽ tôi đưa vợ ra đây xem loạn cũng khiến cố thiếu gia bận lòng sao?
-Đưa vợ ra đây xem loạn? Đằng nhị thiếu gia, ngài mơ ngủ à? Chúng ta đang nói về cái chết của cậu tôi đây_Ngạo Vĩ suýt nữa thì túm lấy áo Đằng Da thét to.
-Cái chết?_Đưa mắt nhìn Giai Băng đang thừ người bên cạnh, Đằng Dạ nhăn mặt quét tầm nhìn một lượt khắp căn phòng rồi đọng lại trên ngọn lửa hoang dã càng dập càng cháy lớn kia. Im lặng.
Ngạo Vĩ thấy Đằng Da chăm chăm nhìn đi ngọn lửa như đang nghiền ngẫm cũng hiếu kỳ căng mắt nhìn theo.
1 giây...1 phút...Nhìn mãi, nhìn mòn cả con mắt mà chẳng thấy gì ngoài ánh lửa đang nhỏ dần, Ngạo Vĩ chợt khựng người. Trong đầu lóe lên một ý niệm khôi hài "Mình đang nhìn cái gì?". Hắn chút bực bội nhìn Đằng Da, thấy anh vẫn trầm tĩnh chung thủy hướng cũ, hắn tự thuyết phục mình có gì đó mờ ám, liền không tình nguyện chuyên tâm quan sát tiếp,cố "móc" ra từ trong ánh lửa chói sáng kia thứ gì đó có khả năng quyến rũ ánh mắt Đằng Dạ đến thế.
Thoát khỏi chấn động cùng đả kích, Giai Băng cũng "học đòi" nhìn ánh lửa trước mặt, mông lung không hiểu Đằng Dạ muốn làm gì. Theo cô biết, anh là người không bao giờ làm những chuyện thừa thãi, nay lại trắng trợn đốt giường trước mắt Ngạo Vĩ, vô tình xua đi đám khác khứa bên ngoài...điều này...
Không phải thâm đến mức đó chứ?
Lửa cháy mãi cũng tàn, khi ánh lửa hung mãnh vừa hạ xuống, cũng la lúc những thứ bên trong vòng vây của nó đã khét đen, cái xác cơ hồ cũng biến dạng.
Chính ngay cái lúc trọng đại này, Đằng Da lên tiếng, thanh âm anh rất trầm hòa, lãm đạm như con người anh, nhưng, lại có một mãnh lực đến mức, IQ của Ngạo Vĩ và Giai Băng, những con người đến giờ vẫn khoác bản mặt khó hiểu, chịu đã kích nặng nề.
-Tôi không thấy cái xác nào cả?
Giai Băng chết sững tại chỗ, cô đoán đúng. Ngạo Vĩ chính thức túm lấy cổ áo Đằng Dạ, nghiến răng, nghiến lợi, thâm thù cừu hận gằn từng chứ:
-Đằng Dạ! Mọi thứ rành rành ra đó mà ngươi còn nói được hả? Ngươi muốn ta tố cáo vợ ngươi ra tòa, để mọi người đếu biết Giai Nhân Kỳ chỉ là cái vỏ, nhị thiếu phu nhân của Đằng gia thực chất là kẻ sát nhân, đứng không?
-Cố thiếu gia..._Nhẹ nhàng gỡ những ngón tay của Ngạo Vĩ, Đằng Dạ cao ngạo quý nhã quét mắt một lượt căn phòng khét cháy, bình thản hỏi_...ngài định tố cáo vợ tôi với tội danh gì?
Ngạo Vĩ khựng người lần ba trong khi Giai Băng lại nhìn Đằng Dạ với ánh mắt sùng bái vô tận.
Đằng Dạ quả thực có chủ ý như cô nghĩ, chỉ là, cô không ngờ, Đằng Dạ lại có thể ngang nhiên hủy đi cái xác và hung khí trước mặt Ngạo Vĩ, mà đến lúc này, khi cái xác đã không còn vẹn nguyên, hung khí cũng biến giạng hắn mới nhận ra. Cái này, có phải là bị khí chất cao quý thanh bạch thường ngày của anh đánh lạc hướng không nhỉ? Bởi, ai mà ngờ, người ung dung ngạo mạn như thế lại dám hủy nạn nhân và hung khí trước mặt "nhân chứng" đâu. Cao! Rất có ý thức "khai thác" "tài nguyên quốc gia".
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
Đồ Ngốc! Tôi Là Chồng Của Em!!
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.