Thực ra Lục Kiếm Lâm đột ngột đổi ý đi xem kịch không phải vì Lê Đông Thanh, mà vẫn là vì Triệu Hữu Xương.
Triệu Hữu Xương xuất thân dân đen, vốn là một tên thổ phỉ khét tiếng người khóc quỷ sầu, ai mà ngờ gậy sáp trắng đổi thành súng thép, luồn lách nhiều năm trong thời loạn, giờ đây đã ngồi vững trên cái ghế thứ hai của quân Tây Bắc, nắm trong tay hơn trăm ngàn lính tinh nhuệ. Triệu Hữu Xương và Lục Bồi Thịnh vốn là đồng hương, năm xưa từng đỡ đạn cho nhau nên đã kết bái làm anh em vào sinh ra tử.
Hiện nay tình hình trong nước ngày càng cấp bách, tất cả tầng lớp đều tích cực dấn thân vào cao trào cứu quốc mà vẫn như muối bỏ bể, giới quân nhân thì rụt tay, những người khác đánh nhỏ lẻ làm sao cứu quốc. Nghe con trai khuyên bảo vài lần, cuối cùng Lục Bồi Thịnh cũng quyết tâm khởi nghĩa kháng Nhật, ông liên lạc với những người dưới quyền ngày trước, sau đó gửi điện báo cho Triệu Hữu Xương.
Bên này giấu giếm không dám nói rõ, bên kia cũng không dứt khoát một lời, chỉ mời đối phương gặp để bàn luận chi tiết.
Lục Bồi Thịnh tin tưởng tuyệt đối vào người anh em kết nghĩa, trong khi Lục Kiếm Lâm lại nhận định Triệu Hữu Xương bản tính xảo quyệt, cha con mỗi người một ý nhưng suy cho cùng con là con, cha vẫn là cha. Lục Kiếm Lâm tự nhận vì nhà vì nước, vì trung vì hiếu, làm gì cũng không thể để cha dấn thân vào nơi nguy hiểm, thế là hắn tự mình đón gió lạnh tháng Chạp rời nhà lên phía Bắc. Hắn dò la được Triệu Hữu Xương không bài bạc, không hút thuốc phiện, sở thích lớn nhất đời này là nghe kịch, dạo gần đây đã dốc hết tâm tư chỉ để ủng hộ đào hát Lê Đông Thanh.
Còn về vị “Đán số một thiên hạ” này, Lục Kiếm Lâm cũng đã nghe danh từ lâu. Cha mẹ Lê Đông Thanh mất sớm, tám chín tuổi đã theo thầy học diễn kịch, chuyên vai Thanh Y và Đao Mã Đán. Tháng Chín của hai năm trước, Trung Nguyên đang độ tro bụi rực trời, mà một vở diễn mới biên soạn mang tên “Ma Đăng Già Nữ” lại lặng lẽ lên sàn vào lúc này, đừng nói giới mộ điệu phát điên cháy hết vé này đến vé khác, mà cả giới Lê viên cũng vì thế mà chấn động hồi lâu. Không ít đồng nghiệp phê phán vở kịch này vừa dâm vừa kỳ không ra thể thống gì, lại chẳng thể ngăn được Lê Đông Thanh xuất hiện rực rỡ, sắc đẹp là chỉ thêu mẫu đơn, vẻ đẹp thấu tận xương tủy, kỹ năng trên cơ tuyệt đối, hát thoại diễn võ không gì không thông thạo. Lục Kiếm Lâm không biết Lê Đông Thanh này có cả sắc đẹp và kỹ năng như lời đồn hay không, nhưng hắn biết sau khi nghe một vở của ông chủ Lê, một cậu ấm nhà quyền quý trở về lập tức hồn siêu phách lạc.
Lục Kiếm Lâm nhìn quanh một lượt, kịch chưa mở màn mà các ông già bà trẻ xung quanh đã mê mẩn, cả em gái Lục Trí Vân cũng ngây ngốc theo. Đỗ Lệ Nương vừa lên đài, trình diễn một động tác thôi mà bên dưới pháo tay đã như sấm dậy, Lục Trí Vân cũng vỗ tay khen hay, còn không quên hỏi anh trai: “Thế nào? Hay không?”
Đường đường tham mưu trưởng Lục tuổi trẻ tài cao lại còn phong độ xuất chúng, đã khiến bao cô gái danh gia vọng tộc ngấp nghé ngóng trông, si mê chờ đợi, hắn đã sớm rèn luyện ra một trái tim sắt đá. Lục Kiếm Lâm không đáp lời, chỉ nheo mắt, tỉ mỉ quan sát Đỗ Lệ Nương trên đài.
Quả thực tạo hình vai Đán trên đài rất kiều diễm, đôi mắt như đong đầy nước mùa Thu, mỗi cử chỉ đều nhẹ nhàng bay bổng như tiên, nghe y cất giọng hát: “Tỉnh giấc từ giấc mộng, tiếng oanh réo rắt, lòng rối bời vì xuân sắc ngập tràn nơi nơi, người đứng lặng trong sân viện…”
Giọng hát lưu loát uyển chuyển, thanh âm lanh lảnh vòng quanh xà nhà, vai Đán này vừa cất giọng, dường như trong khoảnh khắc trăm chim cùng hót vạn hoa cùng bở, rạp hát vốn ồn ào cũng im bặt trong chớp mắt.
Lục Trí Vân lắc đầu tâm đắc, ra vẻ một người sành kịch. Cô nàng mơ hồ cảm thấy hình như Đỗ Lệ Nương hôm nay cứ liếc mắt về phía mình, nghĩ đi nghĩ lại lại thấy không có chuyện đó đâu. Cô bèn vô thức liếc mắt nhìn trộm anh trai, thấy hắn vẫn giữ vẻ mặt trầm ngâm điềm tĩnh, cũng không biết vai Đán số một khuynh quốc khuynh thành này có gãi đúng chỗ ngứa của hắn không. Hồi lâu sau, cô mới nghe hắn lãnh đạm nói được một câu: “Cũng được.”
Nghe xong vở “Du Viên Kinh Mộng” thì Lục Kiếm Lâm lại là người mở lời trước, hắn muốn vào hậu đài gặp Lê Đông Thanh này một lần cùng với em gái.
Chưa đi đến gần đã thấy Triệu Hữu Xương cũng ở đó, thân hình dáng vẻ chẳng khác gì nhiều năm trước, vẫn vai rộng, râu dài và mặt đầy thịt. Nhìn ra được lão đã chờ ở nơi này khá lâu, chốc chốc lại chắp tay sau lưng đi tới đi lui, roi ngựa trong tay càng siết càng chặt, tên phó quan bên cạnh trông còn giống thổ phỉ hơn cả lão cũng đâm quàng đâm xiên như ruồi mất đầu.
Năm xưa Lục Kiếm Lâm từng theo cha đến gặp người anh em kết nghĩa này, tư lệnh Triệu này ngoại hình thì hung hãn nhưng lại là người dễ thân dễ quen, mỗi lần gặp mặt là lại gọi hắn “cháu ngoan Kiếm Lâm”. Lục Kiếm Lâm biết lúc này không phải thời điểm bắt chuyện gặp mặt nên chỉ dừng lại ở phía xa mà không tiến tới gần. Nghe ngóng một chút, hóa ra Triệu Hữu Xương muốn mời Lê Đông Thanh đến phủ đệ của mình tối nay để hát cho một buổi tiệc riêng.
Thời buổi này, đám lão gia có tiền có quyền nuôi nghệ sĩ đã thành phong trào, ông chủ Lê lừng lẫy Lê viên, tư lệnh Triệu cầm quyền một phương, xét lý lẽ thì cũng là chuyện tốt giữa tài tử và giai nhân. Nào ngờ đào hát nhỏ bé này không nể mặt, y đóng cửa không tiếp khách, chỉ ngồi sau cửa nói mình mệt rồi, không đi.
Ông chủ rạp hát nào dám đắc tội tư lệnh Triệu, khuyên cũng khuyên rồi, khích cũng khích rồi, mắng cũng mắng rồi, chỉ thiếu nước trực tiếp xông vào xách tai người bên trong lôi ra. Thấy Lê Đông Thanh cố chấp bướng bỉnh không nhượng bộ, ông chủ hậm hực giậm chân nói: “Xì! Một con hát thôi mà nghĩ mình là ông lớn thật đấy!”
Cực chẳng đã Lê Đông Thanh sau cánh cửa lại thính tai, y lập tức đáp lại một câu: “Đừng nói con hát thì không nổi nóng, không nổi nóng là kỹ nữ.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Lê Hồng Sinh, mày…” Hồng Sinh là tên thật của Lê Đông Thanh, không phải người cực kỳ thân thiết thì không cho gọi. Tất nhiên ông chủ rạp hát không thể coi là người thân thiết, nhưng lúc này lão đã tức đến méo cả mũi, nhào tới định đấm cửa.
“Không được sỉ nhục bậc phong nhã, làm phiền ông!” Triệu Hữu Xương vung tay quất một roi đau điếng vào vai ông chủ rạp hát, khiến lão già nhỏ thó kia kêu la oai oái, vài sợi bông trắng bung ra khỏi chiếc áo bông dày cộm. Lục Kiếm Lâm đứng xa nhìn mà thấy buồn cười: Tục ngữ nói “thứ bảy là con hát, thứ tám là ăn mày”, trước đây địa vị kẻ xướng ca cũng chỉ đứng trên ăn xin một bậc, từ khi có cái nghề này đến nay, con hát luôn là hạng kém phong nhã nhất. Tư lệnh Triệu này nói năng xằng bậy, xem ra đúng là si mê đến lú lẫn rồi.
Thu lại vẻ mặt hung tợn, Triệu Hữu Xương cung kính chắp tay ngoài cửa nói: “Họ Triệu tôi ngưỡng mộ ngài đã lâu, những ngày qua chỉ cần là buổi diễn của ngài thì tất không bỏ lỡ, chỉ mong có thể gặp mặt một lần.” Tình sao mà chân thật, ý sao mà thiết tha, gương mặt to lớn tiều tụy không ra dáng vẻ gì, đâu còn giống bậc kiêu hùng một phương.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cánh cửa vốn đóng chặt bỗng mở ra, sau cửa là một thanh niên vẫn còn mặc xiêm y diễn kịch, tóc đen mắt phượng, tuấn tú thanh lịch. Triệu Hữu Xương giật mình, Lục Kiếm Lâm cũng ngẩn ngơ, người này trên sân khấu hóa thân thành nữ, mềm yếu còn hơn Bao Tự, kiều diễm vượt qua Đát Kỷ, vậy mà sau khi tẩy trang lại không có vẻ nữ nhi, khí khái tràn ngập nơi ấn đường.
“Gặp rồi đấy, mời tư lệnh về cho.” Giọng nói không phấn chấn bằng lúc hát kịch, Lê Đông Thanh uể oải nói xong câu này, lại “rầm” một tiếng đóng cửa lại.
Mãi đến khi Triệu Hữu Xương hậm hực bỏ đi, Lục Kiếm Lâm mới hoàn hồn dưới sự lôi kéo của em gái.
Hắn đã từng gặp gương mặt này rồi.
Website TruyenLau.com
Hết chương 2.
Dựa sấm ngày xuân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.