Dựa sấm ngày xuân

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Dựa sấm ngày xuân

Tác giả : Vi Nặc Lạp

CHƯƠNG 4: CHƯƠNG 4

Lục Kiếm Lâm tạm biệt em gái ở giữa đường, nói rằng phải đi gặp vài người bạn học cũ đã lâu không liên lạc. Chờ đến khi bóng dáng Lục Trí Vân biến mất khỏi tầm mắt, hắn lập tức men theo đường cũ quay trở lại rạp hát. Kịch tàn người tan, lần này hắn không đi cửa chính mà nhẹ nhàng nhảy tường vào trong, thần không biết quỷ không hay.
Lê Đông Thanh sống ngay trong rạp hát, tiếng đàn dây rộn ràng vọng ra từ trong phòng, hẳn là người này không đi hát tiệc riêng cũng chẳng để bản thân rảnh rỗi, đêm hôm khuya khoắt vẫn còn đang tập kịch.
Người này hát thực sự quá hay, Lục Kiếm Lâm không vào phòng, chỉ lặng lẽ đứng ngoài cửa lắng nghe.
“Đầu hổ ăn thịt, hiểu rõ cơ binh, da ngựa bọc thây thề theo quân, ai dám khinh thường Đại Tống ta già yếu bệnh tật, ắt dạy cho biết chẳng địch nổi thanh kiếm bên hông ta…”
Lê Đông Thanh hát dõng dạc hào hùng, hoàn toàn khác biệt với vẻ mềm mại khi hát “Du Viên Kinh Mộng”. Lục Kiếm Lâm nhất thời nghe đến mê mẩn, bỗng tiếng đàn đột ngột dừng lại, Lê Đông Thanh bên trong u uất thở dài: “Thầy Tôn, hay là vẫn nên sửa lại lời ca một chút? Sao con cứ cảm thấy mỗi khi hát đến đây là lại không đủ lực nhỉ?”
Lão cầm sư họ Tôn nói vài câu, Lê Đông Thanh lại thở dài: “Chỉ sợ lời ca này chưa đủ khí thế, không làm bách tính tin rằng chỉ cần xoắn những hạt cát rời rạc thành một sợi dây thừng, quân giặc cường bạo khinh nhờn non nước ta cũng có thể bị đánh đuổi.” Đêm nay y thấy sầu muộn vô cùng, thấy hoa thương hoa, thấy trăng bi trăng, thầm nghĩ hoa tàn còn có ngày nở lại, người đã ly tán thì khó lòng đoàn viên.
Vị cầm sư lớn tuổi cũng thở dài nói: “Hồng Sinh, con đi đến bước này đã chẳng dễ dàng gì. Con hát “Du Viên Kinh Mộng” thì bất kể là quan hay quân, mọi người đều thích nghe. Nhưng con cứ nhất quyết phải sửa thành vở “Lương Hồng Ngọc” để mượn cổ chửi kim, sơ sẩy một chút là rước họa sát thân đấy!”
“Con biết giới hạn. Hơn nữa muốn giết Lê Đông Thanh con, cũng phải hỏi xem cả chục ngàn khán giả ái mộ có đồng ý hay không.”
Lục Kiếm Lâm đứng ngoài cửa suýt nữa thì bật cười, lời này nói ra đầy tự tin nhưng lại lộ vẻ trẻ con vô lý đùng đúng. Nghĩ đến dáng vẻ coi cái chết nhẹ tựa lông hồng của người này khi đối mặt với họng súng năm xưa, lại nghĩ đến lúc nãy y buông một câu làm Triệu Hữu Xương á khẩu, qua lại mấy lần, ấn tượng Lê Đông Thanh để lại cho Lục Kiếm Lâm chỉ là mấy chữ buông thả tùy ý bản thân.
Nhưng cũng là kiểu tính cách làm người ta yêu thích.
“Nhưng quân binh còn chẳng có thời gian cứu nước, một đào hát như con thì thay đổi được gì?”
“Thầy Tôn, lời này của thầy vô lý quá. Chẳng lẽ đào hát địa vị thấp hèn thì không được yêu nước sao? Con đọc những bài văn hay trên báo, cảm thấy như nghe thấy tiếng sấm rền giữa ngày xuân, mỗi chữ mỗi câu đều chấn động làm toàn thân con run rẩy, lòng bàn tay lạnh toát. Con nhớ trước đây có người từng nói với mình rằng, muốn báo quốc thì hoặc đọc sách hoặc tòng quân. Nhưng con trộm nghĩ ông trời đã ban cho con bản lĩnh hát kịch này, liệu có phải con hát thêm vài vở, cũng có thể đánh thức thêm vài người, ảnh hưởng thêm vài người không…”
Người nhạc công già còn định nói gì đó thì bỗng giọng nói trở nên cảnh giác: “Bên ngoài có người!”
Lục Kiếm Lâm nhanh chóng phá cửa xông vào, trước khi Lê Đông Thanh kịp phản ứng đã gí súng vào eo y.
Lê Đông Thanh ngước mắt nhìn người vừa tới, đứng giữa ranh giới sinh tử mà chẳng hề hoảng loạn, còn nhấc cánh tay đẩy đối phương một cái: “Anh đừng làm loạn, tôi sợ nhột.”
Hai người bỗng đứng rất gần nhau, Lê Đông Thanh thấp hơn hắn một chút, dáng vẻ ngước mắt lên lúc này giống hệt như mùa đông ba năm về trước. Lục Kiếm Lâm chỉ cảm thấy đôi mắt này vừa ôn hòa vừa quật cường, đuôi mắt hơi kéo dài xếch lên trên, đôi đồng tử đen lánh khiến trái tim dạn dày sương gió nơi sa trường của hắn cũng vô cớ mà mềm mại hơn.
“Cậu có biết, nếu lời cậu vừa nói bị lộ ra ngoài thì sẽ mất mạng không.” Lục Kiếm Lâm tự nhắc nhở bản thân đến đây vì việc lớn nên hắn nói chuyện mà mặt vẫn lạnh tanh, giọng điệu cũng không nghe ra cảm xúc gì.
“Lời này của anh lạ quá thể, súng của anh đã gí vào eo tôi rồi, còn hỏi tôi có biết mình sẽ mất mạng không?” Lê Đông Thanh tự nói tự nghe, không đợi đối phương đáp lời mà chính mình lại bật cười. Nụ cười này rất nguy hiểm, thân hình y vô thức tựa về phía Lục Kiếm Lâm, tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông ngân chẳng khác gì yêu tinh. Lúc này tuy y đã cởi bỏ trang phục diễn kịch và trở về với trang phục con trai, nhưng cái eo này quá mềm, mềm đến mức Lục Kiếm Lâm bỗng thấy có lẽ lời y vừa nói cũng không sai, suy cho cùng, có tên đàn ông nào lại nỡ ra tay với yêu tinh chứ?
Lê Đông Thanh nói tiếp: “Ba năm trước gặp tham mưu trưởng Lục, tôi đã bị người ta chĩa họng súng vào mình, không ngờ ba năm sau vẫn y như cũ. Ngài phải cầm khẩu súng này cho chắc vào, đừng để sơ ý mà cướp cò.” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lục Kiếm Lâm thấy y thẳng thắn cởi mở, không che không giấu thì thầm mừng trong lòng, hắn không nhịn được nói: “Vậy mà cậu vẫn còn nhớ mùa đông năm đó?”
“Sao lại không nhớ? Lúc nãy anh ngồi dưới đài tôi đã thấy rồi. Cũng phải thôi, giữa đám hành tỏi san sát kia, chỉ có anh là một cái cây khôi ngô cao ráo, sao có thể không thấy cho được?” Lê Đông Thanh gật gật đầu, lại làm bộ thở dài một tiếng, “Tôi nhìn thấy anh lúc đó chỉ cảm giác đầu mình “oành” một cái như nứt ra, suýt nữa thì quên cả lời hát, chỉ sợ tham mưu trưởng Lục quý nhân hay quên, không nhớ tôi là ai thôi.”
“Đương nhiên là nhớ chứ.” Lục Kiếm Lâm mỉm cười gật đầu, hắn lại hỏi, “Cậu còn biết tôi họ gì cơ à?”
“Không chỉ biết anh họ gì, còn biết anh tên là Kiếm Lâm, một cái tên rất hay.” Không đợi người kia hỏi, Lê Đông Thanh đã bồi thêm một câu, “Lúc đó có người từng gọi tên anh, tôi đã để tâm, thế là ghi nhớ.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com Người nói bâng quơ có lẽ chỉ là vô tình, người nghe lại cất kỹ từng chữ vào sâu trong đáy lòng. Vị tham mưu trưởng Lục xưa nay vốn lạnh lùng cứng nhắc bỗng hơi cảm khái, hai con người cách biệt như trời với vực này, rốt cuộc đã bị một sợi tơ duyên trong cõi u minh kéo lại với nhau.
“Dám hỏi đêm nay tham mưu trưởng Lục ghé thăm là có việc gì?”
Lục Kiếm Lâm suy nghĩ một lát rồi nói: “Nghe kịch.” Sau đó lại thêm một câu: “Đêm vẫn còn dài, nếu ông chủ Lê có nhã hứng, chi bằng hãy diễn từng vở một đi.”
“Được, tôi sẽ hát vở Lương Hồng Ngọc đánh trống trận Kim Sơn trước…” Lê Đông Thanh “oa” lên một tiếng rồi cười nhắc nhở hắn, “Súng của anh vẫn còn đang gí vào eo tôi đấy.” TruyenLau
Lúc này Lục Kiếm Lâm mới nhận ra hành vi của mình không thỏa đáng, hắn thu súng lại rồi mỉm cười: “Những năm trước bôn ba Nam Bắc nên mang súng phòng thân thành thói quen, thất lễ rồi.”
Bên ngoài đêm dài thăm thẳm, trong phòng hai người như đã quen biết từ lâu, càng trò chuyện càng vui vẻ, càng nói càng tâm đầu ý hợp, chẳng hề hay biết trời đã hửng sáng tự lúc nào.
Hết chương 4.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu