Dựa sấm ngày xuân

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Dựa sấm ngày xuân

Tác giả : Vi Nặc Lạp

CHƯƠNG 3: CHƯƠNG 3

Trăng sau trận tuyết sáng vằng vặc, tuyết đọng dưới trăng trắng như bạc, phát ra tiếng lạo xạo khi giẫm chân lên, tựa như đang bước trên một lớp lá bạc vụn. Suốt quãng đường trở về cùng Lục Trí Vân, Lục Kiếm Lâm không nói lời nào, hắn nhớ lại một chuyện cũ từ hơn ba năm trước.
Năm đó quân đội Nhật Bản rầm rộ xâm lược Tế Nam*, đặt lưỡi đao khát máu lên cổ người Trung Quốc, ấy thế mà đám quân phiệt trong nước lại bận rộn tranh giành địa bàn, vơ vét tiền bạc, thậm chí còn áp dụng chính sách dung túng nuông chiều đối với Nhật Bản. Lục Kiếm Lâm theo cha vào kinh dự hội nghị mở rộng của Đảng Bộ, vừa khéo bắt gặp phong trào sinh viên phản đối Nhật Bản xâm lược Trung Hoa.
*Một thành phố thuộc Sơn Đông, Trung Quốc.
Cũng là ngày tuyết, cũng là Bắc Bình. Tầm tám chín giờ sáng, hàng trăm nam nữ thanh niên mặc đồng phục học sinh không biết từ đâu xuất hiện, một đội phụ trách giăng biểu ngữ, một đội phụ trách phát tờ rơi. Dưới sự dẫn dắt của hai ba sinh viên dẫn đầu, họ đồng thanh vung tay hô vang: “Phản đối quân phiệt nội chiến, ủng hộ kháng Nhật cứu quốc!”
Đoàn người rầm rộ tiến về phía tòa thị chính, sở cảnh sát buộc phải đồng loạt xuất quân, bọn họ dùng sống dao chém, dùng roi quất, dùng vòi rồng cứu hỏa ngăn chặn. Không biết ai đã nổ phát súng đầu tiên trong lúc hỗn loạn, đám sinh viên lập tức phát điên và trở nên mất kiểm soát. Lúc ấy Lục Kiếm Lâm đang định bước vào tòa nhà chính phủ, cảnh vệ đi bên cạnh hắn sợ mấy sinh viên dẫn đầu lao tới nên vội vàng giương súng ngắm bắn.
Lục Kiếm Lâm xưa nay vốn chẳng mảy may để tâm đến mấy phong trào ái quốc này, hắn chỉ coi đó là lũ trẻ không có nơi xả giận nên tìm chỗ gây náo loạn. Vừa quay đầu định đi, bước chân hắn bỗng khựng lại rồi dừng hẳn. Hắn nhìn thấy một chàng trai trẻ đang trừng mắt nhìn mình đầy giận dữ giữa đám đông. Kỳ lạ làm sao, giữa phố xá đầy rẫy cảnh sát, sinh viên và dân chúng đứng xem, ồn ào hỗn tạp là thế nhưng chỉ mình người này như hạc giữa bầy gà, vô cùng nổi bật.
Chàng trai trẻ bị vòi rồng xịt ướt sũng rồi lại bị sống dao đánh vỡ đầu, máu tươi trên đầu hòa cùng nước chảy xuống, khiến gương mặt trắng như tuyết lại càng thêm nổi bật, trông mà xót xa vô cùng. Thế nhưng trên mặt người này chẳng mảy may sợ hãi, đối diện với họng súng, đôi mắt phượng đen lánh vẫn không nao núng nhìn thẳng vào hắn.
Phản ứng đầu tiên của Lục Kiếm Lâm là khó hiểu: Rõ ràng là một thiếu niên trói gà không chặt, lấy đâu ra cái tư thế coi cái chết nhẹ tựa lông hồng như vậy?
Nhìn vào mắt người này, chẳng hiểu sao mà Lục Kiếm Lâm nhớ lại hồi nhỏ, khi ấy hắn cực kỳ yêu thích một bức tranh Tết của một họa sĩ nổi danh mà cha sưu tầm trong nhà. Trong tranh là một mỹ nhân mày liễu mắt phượng, bên cạnh đề một bài từ bằng chữ Khải nhỏ xíu khen ngợi dung mạo mỹ nhân. Nghĩ lại cũng buồn cười, hồi ấy còn chưa hiểu sự đời, hắn từng chỉ vào bức tranh đó trước mặt các bậc bề trên mà dõng dạc: Lớn lên con nhất định sẽ lấy cô ấy làm vợ!
Giờ đây mỹ nhân trong tranh đã trở nên mơ hồ không rõ từ lâu, thế nhưng câu đầu tiên của bài từ đó hiện tại lại đột nhiên trở nên rõ ràng: Tiếng sấm xuân chợt vang rền, mặt mộc đẹp tựa đào hoa.
Hiện tại không phải lúc hồi tưởng chuyện xấu hổ thời niên thiếu, sinh viên và cảnh sát đối đầu hồi lâu, có vẻ như xung đột lớn hơn sắp bùng nổ. Lục Kiếm Lâm giơ tay ấn lên nòng súng của cảnh vệ, hắn mỉm cười nhẹ với chàng trai trẻ kia: “Cậu học sinh, cậu bị thương rồi, về đi thôi.”
Chàng trai trẻ chẳng hề bị đả động, còn cười lạnh hỏi ngược lại hắn: “Dân chúng yêu sách có thể trở về, nhưng anh bảo những người nước mất nhà tan biết trở về đâu?” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lục Kiếm Lâm nghe vậy càng thấy buồn cười, hắn nghiêng mặt nhìn hai vị quan chức chính phủ đi cùng, sau đó lắc đầu nói: “Châu chấu đá xe, đúng là ngu xuẩn.”
“Lương Hồng Ngọc đánh trống trận Kim Sơn, Mục Quế Anh cầm kiếm cản vạn binh.” Chàng trai trẻ không hổ thẹn trước lời nhạo báng của đối phương, trái lại còn siết chặt nắm tay, “Nạn mất nước trước mắt, dẫu là phụ nữ trẻ nhỏ cũng sẵn lòng đổ máu xông pha, đại trượng phu sao có thể khoanh tay đứng nhìn?!”
*Lương Hồng Ngọc là nữ tướng dưới thời Nam Tống trong lịch sử Trung Quốc. Mục Quế Anh là một nhân vật hư cấu trong các giai thoại về Dương gia tướng. Theo đó, bà được mô tả là một nữ tướng dũng cảm, kiên quyết và trung thành, được xem là hình tượng của một người phụ nữ kiên định trong văn hóa Trung Hoa.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Ai ngờ thằng nhóc gầy gò thanh tú này lại là một đứa bướng bỉnh cứng đầu, Lục Kiếm Lâm suy nghĩ một chút rồi nghiêm mặt nói: “Cậu nói đúng lắm, ra trận giết giặc vốn là việc của quân nhân, đám sinh viên các cậu đua đòi làm anh hùng Hán làm cái gì! Diễu hành bỏ học là hành động thô thiển và vô ích nhất, chỉ tổ làm loạn trật tự quốc gia và làm phiền đồng bào của cậu. Nếu cậu có một dòng máu nóng muốn giúp nước thật, thì một là về đọc sách, hai là xếp bút nghiên theo nghiệp nhà binh đi.”
Chàng trai trẻ cụp mắt xuống, dường như hơi lay động. Một lát sau y dụi đôi mắt dính máu rồi lảo đảo đứng dậy, nhìn hắn bằng ánh mắt bi thương mà kiên định tột cùng.
Y hỏi: Một đứa dân đen hèn mọn như tôi còn có dũng khí làm châu chấu đá xe, còn anh thì sao? Anh comple giày da, phong thái đạo mạo, nhưng máu trong lồng ngực anh có còn nóng không? Anh đã làm được gì cho đất nước của mình rồi? Lời còn vừa dứt, chính y lại nhắm nghiền mắt rồi đổ rầm xuống đất.
Lục Kiếm Lâm năm đó bị y hỏi đến ngẩn người, vô thức đưa tay lên chạm vào lồng ngực.
Có lẽ sinh viên náo loạn đến mức này cũng đã thỏa lòng. Trên đất la liệt thương binh, từng tốp hai ba người dìu dắt nhau rút lui, không ai quan tâm đến chàng trai trẻ đang nằm dưới đất.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Lục Kiếm Lâm gọi họ lại: “Người này là bạn học của các cậu à?”
Mấy sinh viên nhìn nhau rồi lắc đầu bảo: “Không phải.”
Máu trên đầu chàng trai kia vẫn chảy không ngừng, cả người run rẩy, trông vừa bất lực vừa đáng thương. Lục Kiếm Lâm liếc nhìn một hồi, cuối cùng đích thân bước tới, bế ngang y lên đưa đến bệnh viện.
Về sau bận rộn công vụ nên cũng quên mất chuyện vặt này, đến khi nhớ ra thì người đã rời khỏi bệnh viện. Không để lại tên họ đương nhiên là điều đáng tiếc, Lục Kiếm Lâm cũng chẳng để vị khách qua đường này trong lòng, nhưng chẳng hiểu sao, những lời nói của ngày hôm đó lại trở thành tâm sự khó nguôi.
Đến tận lúc này Lục Kiếm Lâm mới hiểu ra, chàng trai trẻ chạm mặt hắn vào mùa đông năm ấy chính là Lê Đông Thanh. Y lén rời rạp hát, cải trang thành sinh viên tham gia diễu hành ái quốc rồi sau đó lại trở về Lê viên, hóa thân thành đào hát nổi danh vạn người săn đón.
Hết chương 3.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu