Nhà họ Lục kết giao rộng rãi khắp năm châu bốn bể, Lục Kiếm Lâm và em gái tạm thời nghỉ tại nhà một người bạn. Người bạn đó cũng là một thương nhân giàu có người bản xứ, người này nhiệt tình hiếu khách, trong nhà thường xuyên có những người nổi tiếng từ đủ mọi ngành nghề tới thăm.
Mấy ngày sau đó, hắn không đi gặp Triệu Hữu Xương theo kế hoạch ban đầu, trái lại cứ cách dăm ba bữa lại chạy tới rạp hát. Có đôi khi người không sang nhưng bên kia lại phái người hầu tới. Có một lần Lục Trí Vân tận mắt nhìn thấy người của rạp hát mang một chiếc hộp đóng gói tinh xảo qua, anh trai lấy từ bên trong ra một chiếc trâm hoa bằng ngọc trai, nhìn kỹ lại thì ra là một món đồ tháo từ trên mũ phượng của vai Đán.
Ngụ ý của mũ phượng là gì vốn đã quá rõ ràng, Lục Kiếm Lâm đưa chiếc trâm hoa lên chóp mũi ngửi, sau đó mỉm cười nói với người hầu: “Thay tôi về cảm ơn ông chú Lê.”
Chưa được mấy ngày, Lục Kiếm Lâm lại nhận được một món quà hậu hĩnh khác, lần này người tặng quà đi trước một bước, chỉ để chiếc hộp lại trước cửa nhà họ Lục, không ngờ trong hộp lần này lại là một quả lựu đạn đã tháo ngòi nổ. Những người có mặt đều kinh hãi, Lục Trí Vân lại càng sợ đến tái mặt, trong khi đó Lục Kiếm Lâm lại vẫn thản nhiên đậy nắp hộp lại, mỉm cười nói với đám quan khách: “Người ta giết gà dọa khỉ ấy mà, xem ra là vị khách này đã thất lễ với chủ nhà rồi.”
Lục Trí Vân sốt ruột cho anh trai nên vội khuyên Lục Kiếm Lâm tốt nhất đừng đi trêu chọc Lê Đông Thanh nữa. Ông chủ Lê này có thể được phong làm “Đán số một thiên hạ” trong thời gian ngắn như vậy, không chỉ đơn thuần là vì hát hay mà còn vì y là miếng thịt trên đầu quả tim của biết bao quân phiệt thổ phỉ, và ngay lúc này cũng đang có một người như vậy. Tuy cha chưa bao giờ cho phép cô xen vào chuyện làm ăn, Lục Trí Vân lờ mờ nhận ra rằng chuyến đi kinh thành lần này của anh trai không đơn giản chỉ là đưa mình đi nhận thầy. Cô không hiểu vì sao dạo này Lục Kiếm Lâm lại bỏ bê chính sự, học đòi đám công tử bột rảnh rỗi đi nâng đỡ đào hát.
Xung quanh có người cười hắn là anh hùng khó qua ải mỹ nhân, rõ ràng trước kia không phải người hồ đồ như thế, vậy mà vừa thấy ông chủ Lê đã biến thành dáng vẻ hoàn toàn khác, cũng có người khuyên hắn chọc giận con hổ dữ Triệu Hữu Xương vì một đào hát là không đáng, thiếu gì người đẹp trong mấy động trai bao.
Lục Kiếm Lâm mỉm cười lắc đầu, lần lượt nói lời cảm ơn tới từng người.
Ngày tiếp theo sau hôm nhận được lựu đạn, Lục Kiếm Lâm quyết định tới chào hỏi Triệu Hữu Xương. Lục Trí Vân lại ngăn cản không cho hắn đi, nói rõ ràng đây là Hồng Môn Yến.
“Nói vậy là không đúng rồi, anh đi chào hỏi bác Triệu, sao lại thành ra bác ấy mài dao chờ anh được?” Lục Kiếm Lâm lắc đầu, đừng nói là mang theo vài tùy tùng, đến một khẩu súng hắn cũng không chịu mang theo.
“Em thấy anh bị nhan sắc làm mờ mắt, đầu óc cũng ngốc luôn rồi!” Lúc này Lục Trí Vân chẳng còn giống tiểu thư khuê các gì nữa, cô nàng túm chặt lấy vạt áo anh trai, mếu máo nói: “Thời gian qua anh và ông chủ Lê đi du sơn ngoạn thủy, em cũng không có thời gian quản lý anh, nhưng lần này anh dấn thân vào miệng hổ mà lại không mang thứ gì phòng thân, sao em có thể đồng ý được!”
“Anh thấy con nhóc nhà em mới ngốc ấy, sao toàn làm nhụt chí anh trai mình thế?” Lục Kiếm Lâm khẽ búng vào mũi em gái một cái, sau đó vẫn một mình bước ra khỏi cửa. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lục Kiếm Lâm đến thăm, vừa khéo Lê Đông Thanh cũng đang làm khách tại nhà họ Triệu. Y đang đứng tựa bên một kệ hoa bằng gỗ trắc đỏ, đùa giỡn với hai con chim phù dung. Có lẽ vì trời lạnh nên chim trong lồng không yên vị, cứ nhảy lên nhảy xuống liên tục.
Khi bước vào cửa, mắt Lục Kiếm Lâm không kìm được mà dừng lại trên gương mặt người kia hơi lâu một chút, hôm nay Lê Đông Thanh mặc một bộ đồ màu trắng xanh sạch sẽ, làm nổi bật đôi lông mày thanh tú, đôi mắt trong trẻo, e là Hà Yến dặm phấn, Tống Ngọc trang điểm cũng chưa chắc sánh được một nửa nét phong lưu của y.
Lê Đông Thanh nghe tiếng bước chân, không cần ngẩng đầu cũng biết là Lục Kiếm Lâm đến. Vì sao ư? Vì tiếng ủng đạp lên đất của người này rất khác với những người khác, còn khác ở điểm nào thì y không nói rõ được, dù sao thì hắn vẫn là độc nhất vô nhị.
TruyenLau.com
Chờ đến khi tiếng bước chân dừng lại phía sau mình, Lê Đông Thanh cũng không nhìn đối phương, y chỉ nói: “Đến rồi à?”
Lục Kiếm Lâm đáp: “Đến rồi.”
Ánh mắt vẫn không rời khỏi cặp chim phù dung, Lê Đông Thanh chúm chím miệng trêu chim, Lục Kiếm Lâm đi ngang qua bên cạnh y, để lại một câu: “Tôi nhận được chiếc trâm hoa cậu tặng rồi.”
Lê Đông Thanh cụp mắt: “Nhận được là tốt rồi.”
TruyenLau.com
Lục Kiếm Lâm ghé đầu lại gần như dán sát vào tai y, hắn nói: “Vẫn mang theo bên mình đây.”
Lúc này chàng trai mặc áo trắng mới ngẩng mặt lên, đối diện với một đôi mắt sâu thăm thẳm…
Khi gần trong gang tấc, cả hai đều sững sờ.
Lê Đông Thanh vẫn luôn không hiểu, tại sao khi Lục Kiếm Lâm không có biểu cảm gì, đôi mắt hắn trông vừa lạnh vừa sâu không thấy đáy, nhưng hễ gương mặt kia có chút ý cười, đôi mắt ấy sẽ lập tức trở nên hoa lệ và thâm sâu như một giấc mộng.
“Vào đi thôi, bên ngoài lạnh.” Cũng không rõ là ai đã nói với ai câu đó trước, hai người sóng vai nhau, vừa nói vừa cười đi vào trong nhà.
Triệu Hữu Xương ở trong phòng nhìn thấy hết không sót chút gì, cả bụng nước chua dềnh lên tận cổ họng, không nhổ ra được thì chỉ có thể tự mình nuốt xuống. Ban đầu lão cũng đoán Lê Đông Thanh khinh thường một kẻ thô lỗ như mình, nhưng từ khi đối phương rốt cuộc cũng đồng ý đến phủ mình hát tiệc riêng, lão lại lập tức tự an ủi bản thân, cho rằng mọi chuyện trước đây chẳng qua là trò làm bộ làm tịch thường thấy của một đào hát để nâng giá mà thôi.
Không kịp để lão suy nghĩ kỹ, hai người đã vào nhà. Triệu Hữu Xương tới nghênh đón, đích thân cởi chiếc áo khoác lông chồn trên người mình khoác lên cho Lục Kiếm Lâm. Lão cười híp cả mắt, mở miệng ra là gọi “cháu trai Kiếm Lâm”, như thể thật sự không có chút hiềm khích nào với người cháu này của mình.
Ba người cùng dùng bữa, thỉnh thoảng lại kể cho nhau nghe vài câu chuyện đùa không mặn không nhạt. Triệu Hữu Xương nếu nghe thấy chuyện gì thú vị thì nhất định sẽ cười đến mức đập bàn giậm chân, nước bọt văng tung tóe, Lục Kiếm Lâm cũng cười lớn phụ họa theo, duy chỉ có Lê Đông Thanh trên sân khấu thường đóng vai nữ, dưới sân khấu ắt cũng tao nhã hơn đàn ông bình thường, y chỉ dùng khăn tay lau khóe miệng, khẽ nhếch môi một chút.
Màn hỏi thăm qua lại này kéo dài hồi lâu, cuối cùng cũng phải có một người đi vào vấn đề chính. Triệu Hữu Xương gắp một con hải sâm bỏ vào đĩa của Lục Kiếm Lâm rồi cười với hắn: “Dạo trước Bồi Thịnh có gửi cho bác mấy bức điện báo, nói là hiện tại thời cục hỗn loạn, giặc ngoại xâm hung hăng ngang ngược, Cộng Đảng* chân thành cầu xin hợp tác, ông ấy cũng không muốn thành nô lệ mất nước mà không kháng cự chút gì.”
*Đây là cách viết tắt, gọi tắt phổ biến của Trung Quốc Cộng sản Đảng, tức Đảng Cộng sản Trung Quốc, rất phổ biến trong thời kỳ Dân Quốc, đặc biệt từ góc nhìn của Quốc dân đảng (Quốc đảng), quân đội Quốc dân, hoặc các lực lượng chống Cộng.
“Bác không nên nói bừa, sao cha cháu có thể thông đồng với Cộng Đảng được?” Lục Kiếm Lâm lắc đầu không thừa nhận.
Triệu Hữu Xương từng bước ép sát: “Không bắt tay thì cũng sắp mất nước đến nơi rồi, dựa vào sự hiểu biết của bác về Bồi Thịnh, lẽ nào ông ấy có thể thờ ơ ngồi nhìn cảnh mất nước?”
Lục Kiếm Lâm binh đến tướng chặn, lời nói lập lờ nước đôi: “Đương nhiên cha cháu cũng không thờ ơ, ông ấy đã ủng hộ giới thương nhân địa phương làm báo, thành lập quỹ cứu quốc, v.v.” Dừng lại một chút, hắn khẽ mỉm cười, “Ít nhiều cũng đã làm được những việc trong khả năng của mình.”
Triệu Hữu Xương lại ép tới: “Những gì Bồi Thịnh làm đâu chỉ là việc trong khả năng, ông ấy không chỉ tự mình huấn luyện quân biên phòng mà còn hứa tài trợ cho bác một khoản quân phí khổng lồ, lại còn mời bác cùng liên kết với Cộng Đảng để kháng Nhật mà.”
“Chuyện cứu nước nhất định phải tiến hành tuần tự, mọi việc cứ nghe theo sắp xếp của Ủy viên trưởng.” Lục Kiếm Lâm vẫn lắc đầu, “Chắc chắn cha cháu không có ý đó, có lẽ bác hiểu lầm rồi.”
Triệu Hữu Xương đã chuẩn bị sẵn tinh thần là đối phương sẽ không nhận, lão định tung ra con bài tẩy: “Nhưng điện báo của cha cháu chính là ý đó, cháu trai Kiếm Lâm, hay là để bác phái người lấy tới cho cháu xem nhé?”
Lê Đông Thanh thấy cuộc đối thoại này chán ngắt, y bèn chen ngang nói: “Sắp tới sinh nhật tôi rồi, tư lệnh Triệu không có động thái gì à?”
Triệu Hữu Xương một lòng chỉ muốn ép Lục Kiếm Lâm khuất phục nên không nghe thấy lời Lê Đông Thanh, gã chỉ vỗ ngực khẳng định hào hùng rằng mình cũng có một tấm lòng yêu nước nồng nàn, liên tục truy hỏi chi tiết và ngọn ngành của liên minh cứu quốc lần này.
Bên này tham mưu trưởng Lục còn chưa kịp đáp lời, nào ngờ bên kia ông chủ Lê đã không vui vì bị phớt lờ, y vớ lấy một chiếc bình hoa pháp lam* đắt tiền rồi đập ngay dưới chân Triệu Hữu Xương nghe “xoảng” một tiếng. Trong phút chốc mảnh vỡ bắn tung tóe, khiến tư lệnh Triệu cũng giật mình thót tim, suýt nữa gương mặt đầy râu kia đã bị rạch nát.
*Pháp lam là tên gọi của sản phẩm có cốt bằng đồng (hoặc hợp kim đồng), trên bề mặt được tráng men nhiều màu rồi nung. Pháp lam có nguồn gốc từ châu Âu, sau đó du nhập vào Trung Quốc.
Trong mắt đại đa số những người quen biết Lê Đông Thanh, thằng nhãi này là hạng đanh đá, là đồ điên, là mầm bệnh làm người ta phải đứt ruột đứt gan vì y, cũng là một khúc xương cực kỳ khó gặm. Nhưng trong mắt người hâm mộ kịch bậc nhất là tư lệnh Triệu, tính khí khác người này không chỉ không đáng gọi là “vết xước trên viên ngọc quý”, mà trái lại còn là thêu hoa trên gấm.
Sao Triệu Hữu Xương nỡ đắc tội vị Bồ Tát khó khăn lắm mới thỉnh về được này, lão vội vàng nuốt những lời định nói vào trong, hứa sẽ tổ chức cho y một buổi tiệc hát kịch thật linh đình.
Hết chương 5.
Dựa sấm ngày xuân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.