Tiếng súng trong nhà hàng vang lên liên tiếp mười mấy phát, Triệu Hữu Xương trợn trừng hai mắt ngã xuống sàn, thực ra đã mất mạng ngay từ phát súng đầu tiên.
Ngày hôm đó Triệu Hữu Xương còn tưởng rằng thằng nhãi họ Lục này gian giảo nhạy bén, đề phòng cẩn thận, ai mà ngờ lần này đi dự tiệc chẳng khác nào ba ba trong hũ, bị bẫy vào một ván cờ trí mạng.
Vì vụ ám sát xảy ra trong khu tô giới, người của Triệu Hữu Xương còn chưa kịp kéo đến báo thù thì người Tây đã nhanh chóng đưa toàn bộ đương sự liên quan đi. Sát thủ đã trốn thoát, Lê Đông Thanh vì cứu Lục Kiếm Lâm cũng bị thương. Những người có mặt đều làm chứng rằng sát thủ vốn định ám sát tham mưu trưởng Lục, nào ngờ trong lúc hỗn loạn lại bắn chết tư lệnh Triệu.
Hai người này vì tranh giành đào hát mà đã náo loạn đến mức lên báo, bởi vậy khi liên kết tiền căn hậu quả lại, sự việc hóa ra rất đơn giản, chẳng qua là bên tranh thua đã thuê sát thủ giết người, không ngờ lại gậy ông đập lưng ông mà thôi. Cảnh sát “mời” phó quan của Triệu Hữu Xương đến, vừa hù dọa vừa tra hỏi, quả nhiên đúng như dự đoán.
Đúng là Triệu Hữu Xương đã gửi báo gáo hạch tội nhà họ Lục từ sớm, chính quyền cũng từng nghi ngờ liệu Lục Bồi Thịnh có nảy sinh ý định làm phản hay không, nhưng nay vụ bê bối tình cảm khó coi này đã xôn xao khắp thành phố, về cơ bản thì đã xác nhận chuyện kia là hư cấu, hoàn toàn do tư lệnh Triệu ghen ăn tức ở, có ý đồ ly gián riêng.
Cũng nhờ có sự ăn ý không cần nói ra giữa Lục Kiếm Lâm và Lê Đông Thanh, hai người đã diễn một vở kịch kín kẽ như bưng ngay dưới mắt các đặc vụ Trung Thống.
Thoáng cái đã là mùa xuân năm Dân Quốc thứ hai mươi hai, tiết trời vẫn lạnh như cũ nhưng gió tuyết đã ngừng. Phía trước đường dài dằng dặc, trên cao mây trắng lững lờ, Lục Kiếm Lâm chuẩn bị lên đường trở về sau khi giải quyết xong một số sự vụ còn dang dở, trước khi đi đã cố ý tới từ biệt Lê Đông Thanh.
Bên đường lác đác vài cành mai sớm, điểm xuyết cao thấp đậm nhạt như được vẽ lên bằng sắc đỏ thẫm. Lục Trí Vân kiên nhẫn đứng đợi bên cành mai, nhường không gian cho hai người nói chuyện. Tuy cha và anh trai không nói thêm lời nào, nhưng cô đã lờ mờ hiểu được sau khi Triệu Hữu Xương bị ám sát, e rằng có những chuyện còn chấn động đất trời hơn cả tiếng sấm tháng Hai sắp xảy ra.
Lúc đến là đích ngắm của muôn vàn mũi tên, lúc về lại có thể tận hưởng chút tĩnh lặng. Lục Kiếm Lâm không mặc quân phục mà mặc một bộ comple màu kem. Hắn hơi cúi người nói lời cảm ơn tới Lê Đông Thanh đang diện bộ áo dài màu trắng: “Ông chủ Lê tự chuốc lấy vết nhơ, giúp tôi diễn một vở “kim thiền thoát xác”, cũng giành thêm chút thời gian chuẩn bị mạng lưới kháng Nhật cho cha tôi ở Quảng Châu, tôi thực sự cảm kích khôn cùng.”
“Họ Triệu kia lúc quốc nạn còn cấu kết với người Nhật, chết cũng đáng đời. Tham mưu trưởng Lục đừng khách sáo, vốn tôi cũng đã thấy bất bình trong lòng, nghĩ rằng lời anh nói không đúng, đâu phải chỉ có quân lính và học giả mới có thể báo quốc.” Nhắc đến bộ mặt bẩn thỉu của Triệu Hữu Xương, Lê Đông Thanh gần như nghiến nát hàm răng, chỉ muốn lôi xác lão ra nghiền thành tro bụi. Chỉ là nhắc đến lời năm xưa của Lục Kiếm Lâm, đôi lông mày y lại trở nên u uất, trông tổn thương vô cùng.
Lục Kiếm Lâm bật cười trước vẻ trẻ con của ông chủ Lê, hắn đưa bàn tay về phía y rồi cười nói: “Tôi và ông chủ Lê gặp nhau sớm nhưng trân trọng nhau lại muộn, giờ đây ly biệt càng thêm không đành, hay là mời cậu theo tôi tòng quân nhé.”
Lê Đông Thanh biết đây là lời đùa giỡn, lúc này y chưa thể đi, không phải vì không nỡ rời bỏ hư vinh được ngàn người săn đón, mà vì tin rằng trăm năm Lê viên mới có một Lê Đông Thanh, là ông trời muốn y phô diễn giọng hát và lòng thành trước mặt người đời. Thế là y hất tay gạt Lục Kiếm Lâm ra, giả vờ lạnh lùng nói: “Có theo anh đi hay không còn phải xem anh có xứng đáng không đã. Nếu anh thực sự là anh hùng Lý Tĩnh, tự nhiên tôi sẽ vì anh mà hát vở “Hồng Phất Nữ”, nhưng nếu anh là hạng tham sống sợ chết, như Tiền Khiêm Ích sợ địch như hổ, tôi sẽ không hát “Liễu Như Thị” đâu.”
*Lý Tĩnh là tướng lĩnh và khai quốc công thần nhà Đường, một trong 24 vị công thần được vẽ hình để thờ phụng trong Lăng Yên Các và về sau từng đảm nhận chức vụ Tướng quốc.
Lục Kiếm Lâm cười lớn: “Chúc vở kịch mới của ông chủ Lê thành công vang dội, đánh thức thế gian.”
Lê Đông Thanh cũng cười lớn: “Cũng chúc tham mưu trưởng Lục sớm ngày đoàn kết chống giặc, mã đáo thành công.”
Hai người ôm nhau từ biệt, dặn dò đối phương phải bảo trọng.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lục Trí Vân đã được xem vở kịch hay nhất trong đời mình.
Lục Kiếm Lâm chưa đi xa, Lê Đông Thanh đã lên cao mà hát, giọng ca cao vút lại trong trẻo. Lục Kiếm Lâm nghe thấy thì khựng lại, hắn chạm tay vào chiếc trâm hoa cài trước ngực, ngoảnh đầu nhìn thì chỉ thấy dưới ánh nắng xuân rơi xuống lấp lánh như bụi vàng, y ngẫu hứng ca, tận tình múa, phất ống tay áo dài của bộ hí phục chưa rõ hình, uyển chuyển hệt như tiên hạ phàm.
Lục Trí Vân chưa từng nghe lời hát này, đoán chừng là một vở kịch mới.
“Dựa sấm ngày xuân thức tỉnh giấc mộng du viên, mượn gió ngày đông hồng nhạn tung cánh bay xa, đợi ngày thu phục non sông gấm vóc, nguyện dâng một đời cùng người đối ẩm hát ca.”
HẾT
TruyenLau
Lời tác giả: Haha, chưa thấy đã phải không? Đây là truyện ngắn viết theo chủ đề đăng trên tạp chí Bạn Trai, đương nhiên sẽ phải trong sáng rồi.
Nếu là tôi tự viết, công sẽ là một đại gia du đãng kiểu Hoàng Kim Vinh hay Đỗ Nguyệt Sênh, vừa giết người không gớm tay, vừa có thể dốc hết gia tài cứu quốc kháng chiến, vừa giỏi quyền mưu tâm kế, lại vừa giữ được nghĩa khí, cốt cách và chính khí dân tộc…
Mọi người cứ follow Weibo nhé, biết đâu tôi sẽ viết một bộ Dân Quốc dài (có chịch) thật thì sao! TruyenLau.com
Chúc mọi người năm mới thuận lợi, vạn sự như ý!
Zen: Chúc mừng năm mới, truyện ngắn này được tác giả viết mừng năm mới 2016, mười năm sau mình xin được gửi tặng mọi người mừng năm mới 2026. Mong rằng tất cả đều đón một năm mới hạnh phúc!
Dựa sấm ngày xuân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Dựa sấm ngày xuân
CHƯƠNG 7: CHƯƠNG 7
🎉 Bạn Đã Hoàn Thành Truyện!
Đề xuất truyện tương tự cho bạn