Đã là tiệc mừng sinh nhật của chính mình thì không có lý gì lại tự thân lên sân khấu. Các thương nhân giàu có nổi tiếng tại địa phương đều có mặt đông đủ, bạn bè trong giới hí kịch cũng được mời đến không ít. Lê Đông Thanh vốn thích náo nhiệt, còn cố ý đặt làm một bộ đồ đỏ kết hợp giữa kiểu dáng áo Trung Sơn và trang phục hát hí, sáng sớm ngày ra đã sai phái người này điều động người kia ở trong vườn của Triệu phủ, ra dáng như chủ nhân thực thụ.
Biết bao đồng nghiệp ghen tị rằng ông chủ Lê này tốt số, là “phượng hoàng mọc ra từ tổ quạ”. Thế nhưng đừng nói đến chuyện so kè cao thấp về tứ công ngũ pháp*, chỉ riêng bộ đồ đỏ này thôi họ đã mặc không nổi rồi. Mặc không nổi lại càng không dám mặc, sắc đỏ này đỏ đến thê lương tuyệt mỹ, đỏ đến cương nghị nghiêm trang, duy chỉ hợp với với mình Lê Đông Thanh.
*Tứ công ngũ pháp là một thuật ngữ chuyên ngành trong hí kịch Trung Quốc, dùng để chỉ các kỹ năng cơ bản và phương pháp biểu diễn mà diễn viên phải luyện tập suốt đời. Bốn công phu cơ bản, là bốn phương tiện biểu diễn chính gồm xướng (hát), niệm (nói lời thoại), diễn xuất bao gồm tư thế cơ thể, biểu cảm khuôn mặt, động tác hình thể, đả (đánh võ); Năm phương pháp kỹ thuật thường chỉ động tác tay, ánh mắt,tư thế, bước chân và chuẩn mực của các động tác trên.
Mãi đến trước khi bắt đầu bữa tiệc, Lục Kiếm Lâm mới đủng đỉnh bước đến cùng cô em gái. Vừa bước vào cửa, quan khách cả sảnh đều đồng loạt tặc lưỡi . Lục Kiếm Lâm diện một bộ vest màu đỏ rượu vang sẫm, thắt cà vạt màu trắng bạc, đỉnh nhất là hắn còn dùng một chiếc trâm ngọc trai từ mũ phượng điểm xuyết trước ngực, trông tao nhã lạ thường.
Hắn và Lê Đông Thanh nhìn nhau từ xa rồi tự nhiên ngồi vào chỗ, mặc cho đám đông nhao nhao trêu chọc: “Hôm nay tham mưu trưởng Lục cứ như đã hẹn trước với ông chủ Lê ấy nhỉ, nhìn đúng là một đôi trời sinh!”
Triệu Hữu Xương phát hiện ra, từ nãy đến giờ Lê Đông Thanh cứ uể oải mất hồn, mãi đến giây phút Lục Kiếm Lâm bước qua cửa mới coi như gọi được cái hồn đã mất kia trở về.
“Cháu trai Kiếm Lâm cứ thế đi tay không đến à? Hình như hơi thất lễ đấy nhé!” Tư lệnh Triệu hỏi vậy đương nhiên là vì đã nắm chắc, lão đã sắm sửa cho Lê Đông Thanh mấy bộ trang sức lớn, nào vàng bạc, mã não, phỉ thúy, chuyên cho y dùng thay đổi khi hát kịch.
“Nếu bác không nhắc thì cháu cũng quên mất.” Lục Kiếm Lâm hào phóng đứng dậy rồi hướng mắt ra ngoài cửa, “Cháu có mời thợ chụp ảnh chờ sẵn ở bên ngoài, muốn lưu giữ lại những khoảnh khắc tuyệt vời hôm nay cho ông chủ Lê.”
“Lụa là trang sức châu báu đồ chơi, Lê Đông Thanh tôi muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, chưa bao giờ là của hiếm. Trái lại tham mưu trưởng Lục đã dày công phí sức rồi, món quà này tôi thích lắm.” Lê Đông Thanh cũng đứng dậy, chẳng thèm thông báo với Triệu Hữu Xương bên cạnh một tiếng đã bước ra ngoài cửa. Hai người đàn ông cùng mặc sắc đỏ sóng vai đi ra, còn thân thiết nép vào nhau cùng chụp ảnh.
Triệu Hữu Xương tức đến mức đập nát ly rượu ngay tại chỗ. Rất nhiều người trông thấy, và cũng rất nhiều người mừng thầm trong lòng, hai nhân vật máu mặt này mà vì một đào hát mà đánh nhau vỡ đầu mẻ trán, thế thì chẳng kém gì một vở kịch hay.
Vài ngày sau tiệc sinh nhật, báo địa phương có đăng một mẩu “Thư cảm ơn của Lê Hồng Sinh”, đại ý là Lê Đông Thanh đón sinh nhật, cảm ơn sự ái mộ của các giới vân vân.
Bỏ tiền mua một trang báo để tạ ơn quan khách đến ủng hộ cũng chẳng phải chuyện gì mới lạ, nhưng đính kèm bên cạnh bức thư cảm ơn đó lại là tấm ảnh chụp chung của Lê Đông Thanh và Lục Kiếm Lâm!
Triệu Hữu Xương đã thấy, lão biết tất cả những ai có mắt đều đã thấy. Người người đều nói Triệu Hữu Xương là kẻ si kịch, lại còn là kẻ si kịch trong mắt chỉ có Lê Đông Thanh. Chuyện này chẳng khác nào chửi thẳng mặt lão trước thiên hạ rằng lão là đồ rùa rụt cổ, là đồ bị cắm sừng!
Triệu Hữu Xương xé nát tờ báo đó thành từng mảnh vụn, lại lệnh cho phó quan dẫn binh ra ngoài, bên ngoài còn bao nhiêu tờ báo thì mua sạch bấy nhiêu về.
Thực ra Lục Kiếm Lâm đoán không sai, Triệu Hữu Xương vốn xuất thân bần hàn, giờ đây nắm trong tay trăm ngàn binh lính đang đói ăn, lại còn là hạng người vô ơn chỉ nhận sữa, không nhận mẹ. Mặt ngoài Triệu Hữu Xương hứa với người anh em kết bái của mình là sẽ phản Tưởng kháng Nhật, nhưng quay lưng lại đã bán đứng người ta ngay. Lão một mặt lén lút thông đồng với người Nhật, mặt khác lại lấy đó làm quân bài để thương lượng điều kiện với chính phủ Quốc Đân Đảng Nam Kinh, nhân cơ hội đòi tăng thêm trăm ngàn quân lương. Lão vốn định lừa Lục Bồi Thịnh đến gặp mặt mình để trực tiếp bắt người, không ngờ người cha không thấy mà người con lại đến, thế là lão lại muốn moi chút tình báo từ chỗ Lục Kiếm Lâm để tiếp tục lập công với phía Nam Kinh…
Nhưng sự việc đã đến nước này, đại trượng phu nhẫn được cái gì chứ cái này là không thể nhẫn, lão thực sự đã nảy sinh ý muốn giết người đối với thằng nhãi con miệng còn hôi sữa này.
Website TruyenLau.com
Lục Kiếm Lâm bỏ mặc công vụ, vui chơi quên cả lối về, đi là mất hút hẳn một tháng rưỡi, cuối cùng cũng đến lúc phải trở về. Triệu Hữu Xương chủ động đề nghị tổ chức tiệc tiễn người cho cháu trai của mình, thực chất là sắp xếp sát thủ phục kích bên ngoài nhà hàng đó, chỉ cần đối phương xuất hiện là sẽ dùng súng bắn cho nát bấy như tổ ong.
Không ngờ Triệu Hữu Xương thì đợi sẵn ở nhà hàng đã sắp xếp từ sớm, Lục Kiếm Lâm lại đột ngột đổi ý, phái người đến nói rằng vẫn nên để mình làm chủ nhà, còn bảo người đó trực tiếp đón tư lệnh Triệu đến chỗ mình.
Quán ăn nằm trong khu tô giới* và có người ngoại quốc bảo kê, sát thủ không dám liều lĩnh bất chấp xông bừa vào, việc này đã làm lỡ thời gian. Tình huống bất ngờ bị rối loạn, Triệu Hữu Xương đành phải bấm bụng thuận thế đi dự tiệc. May mà bữa cơm này diễn ra cũng khá vui vẻ, trên bàn tiệc không chỉ có Lê Đông Thanh mà còn có một nhóm quan to và thương nhân máu mặt. Mọi người vừa ăn vừa uống, tán dóc trên trời dưới biển, lúc tinh thần hưng phấn lên cao nhất, không ai ngờ được chuyện cửa phòng riêng đột nhiên bị tông mở, một gã đàn ông lạ mặt xông vào hét lớn: “Lục Kiếm Lâm, tao tìm mày đây!”
*Khu tô giới là một khái niệm lịch sử chỉ khu vực đất đai mà Trung Quốc (thời nhà Thanh và sau này) buộc phải nhường hoặc cho thuê cho các cường quốc phương Tây (và một số nước khác) để họ thiết lập quyền quản lý, pháp luật riêng, gần như là một “quốc gia trong quốc gia”.
Trong lúc nói, hai tay gã đã rút hai khẩu súng ra, Lê Đông Thanh mặt cắt không còn giọt máu, nhào người chắn trước thân hình Lục Kiếm Lâm như phản xạ bản năng.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tiếng súng vang lên.
Hết chương 6.
Dựa sấm ngày xuân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.