Hộ Vệ Của Nàng

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hộ Vệ Của Nàng

Tác giả : Hy Hành

Chương 126: Nàng nói là

“Đô úy.”

Quan sai thủ lĩnh dè dặt bước lên.

“Người trong điếm đều ở đây, chúng ta cũng đã tra qua, không ai thiếu cả. Đông gia là Tôn Thành, ở tại Tây thành, đã cho người đi mời… à không, đã bắt về rồi…”

Một tên quan sai khác vội bổ sung:

“Còn thư điếm kia, chúng ta chưa vào tra xét. Chúng ta nghe lời dặn của Dương tiểu thư, không dám động vào, không phá hỏng hiện trường.”

Đối với sự xuất hiện của Vệ Kiểu, bọn quan sai đã chẳng còn nghi ngờ, lời của vị tiểu thư phủ Định An Công, họ tin tưởng không chút do dự.

Lập tức tỏ rõ sẽ không nhúng tay thêm nữa.

Vệ Kiểu chẳng thèm để ý đến bọn họ, ánh mắt chỉ dừng lại nơi vị Dương tiểu thư đang đứng trước ngựa.

Dường như để chứng minh lời mình là thật, tiểu thư kia vội vàng ngoắc tay gọi tỳ nữ:

“A Sanh, mau qua đây.”

Tỳ nữ vốn đang đứng một bên, hoảng sợ đến ngơ ngẩn, nghe tiếng gọi mới bừng tỉnh, chậm rãi rồi lại vội vã bước tới.

“Ngươi mau nói với đô úy, lúc đó có phải rất kỳ quái không?” – Mạc Tranh kéo tay nàng ta, khẩn thiết hỏi.

Dương Lạc sắc mặt trắng bệch, gật đầu liên hồi:

“Phải, chúng ta vừa bước vào, đang cùng bọn họ tranh cãi, bỗng nhiên lầu liền rung lắc… lắc lư vô cùng quái dị, mà lại không có động đất, lầu đang yên ổn sao có thể sập? Tiểu thư…”

Nàng ta run rẩy nắm chặt cánh tay Mạc Tranh:

“Nhất định là có người phá hỏng, nhất định thế.”

Nói đoạn liền khóc rưng rức.

“Đào Hoa tẩu tử vì ta mà bị thương.” Đọc truyện tại TruyenLau.com

“Nếu không phải tiểu thư hôm nay tự mình có sách muốn đưa cho Liễu tiên sinh bọn họ, ắt hẳn cũng sẽ đến nơi này mua. Nếu tiểu thư mà có mặt…”

Mạc Tranh vỗ về tỳ nữ kinh hoảng:

“Chớ sợ, chớ sợ, bất quá lại là đám dư đảng họ Tôn lần trước, đến báo thù chúng ta mà thôi…” Đọc truyện tại TruyenLau.com

Nói rồi nàng lại kín đáo hướng Vệ Kiểu đưa mắt ra hiệu.

“Có đô úy ở đây, đừng lo. Đô úy luôn đề phòng bọn chúng, luôn bảo hộ chúng ta.”

Vệ Kiểu hờ hững, chẳng buồn nhìn màn diễn chủ tớ ấy.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cũng chẳng phải lần đầu hắn chứng kiến.

Lần trước vị tiểu thư đóng giả hộ vệ bị thương còn thảm hơn nhiều.

Lần này tỳ nữ kia chỉ giả vờ kinh sợ, so ra quá sức qua loa.

Quan sai rõ ràng chưa từng thấy qua trường hợp này, nay bị màn kịch chủ tớ hù dọa, liền quả quyết cho rằng lại liên quan đến vụ đám dư đảng họ Tôn quấy nhiễu ban đêm lần trước, nào dám dính dáng thêm.

“Đô úy, ngài có thể tùy thời tiếp quản.” – Hắn vội vàng nói.

Ánh mắt Vệ Kiểu dừng lại nơi Dương tiểu thư.

Nàng thấy hắn nhìn, liền ra vẻ trông đợi, đầy vẻ cầu khẩn.

“Họ nói thư điếm này đã tồn tại mấy chục năm.”

“Mấy chục năm đều chẳng sập, cớ sao lại sập ngay hôm nay?”

“Không sớm không muộn, vừa khéo tỳ nữ của ta vừa bước vào liền sập?”

“Đô úy, ngài cho rằng trên đời này lại có sự trùng hợp như thế sao?”

Vì vụ việc nghiêm trọng, bọn quan sai bị Dương tiểu thư tạm thời đuổi đi, chỉ còn nàng và Vệ Kiểu bí mật bàn bạc.

Vệ Kiểu nhìn tòa lầu đã sụp đổ:

“Quả thực ta cũng không tin vào cái gọi là trùng hợp. Hễ là ngoài ý muốn, tất có bàn tay con người.”

Nói rồi hắn đưa mắt nhìn về phía Mạc Tranh.

“Ví như, Dương tiểu thư cố ý gọi ta đến, hẳn là còn che giấu tâm tư khác.”

Mạc Tranh gật đầu:

“Đúng vậy, đô úy nói chẳng sai. Ý ta là, chỉ cần ta thường xuyên kêu tên đô úy, bọn chúng nhất định sẽ khiếp sợ, như vậy ta có thể sống thêm đôi phần.”

Vệ Kiểu khẽ gật đầu:

“Chiêu này không tồi, thiên hạ đều sợ ta. Thấy ta hiện diện bên ngươi, tất sẽ dè chừng.”

Hắn nói rồi hơi cúi xuống, nhoẻn miệng cười nhìn Mạc Tranh:

“Nhưng, ngươi chẳng sợ ta sẽ ra tay giết ngươi sao?”

Vệ Kiểu thường mang nụ cười, gặp ai cũng tươi cười, song chỉ có khóe miệng cười, mắt lại vô thần, khiến dung nhan càng thêm quái dị.

Mạc Tranh không hề né tránh, vẫn thẳng thắn nhìn hắn:

“Ta từng nói rồi.” – Nàng đáp – “Thà chết dưới tay đô úy.”

A, đúng rồi, Vệ Kiểu nhớ lại, hôm trước nàng đổi lại nữ trang, đứng trong phủ Định An Công bịa đặt thân phận mà thốt ra câu ấy. Rồi hắn nghe thấy nàng tiếp lời:

“Ít nhất, đô úy là người thanh sạch.”

Hôm nay lại đổi cách nói rồi. Lời này, hắn đúng là lần đầu tiên được nghe. Thanh sạch ư? Thật buồn cười!

Vệ Kiểu bật cười ha hả:

“Ta ư?”

“Phải, với ta mà nói.” – Mạc Tranh đáp, nhìn hắn – “Vệ đô úy và ta vốn chẳng hề liên can.”

Ánh mắt nàng dừng trên bàn tay đang nắm chặt cương ngựa của hắn.

“Đôi tay này nếu giết ta, ta lại thấy yên lòng hơn.”

Vệ Kiểu lập tức hiểu hàm ý. Cái con hồ ly này suốt ngày giả ngây giả dại, nhưng trong lòng ắt có suy đoán, kẻ muốn lấy mạng nàng là ai.

Như chính nàng từng nói, nàng chẳng tin Định An Công.

Nàng không tin thân nhân.

Nàng hoài nghi thân nhân.

Dịch và biên tập bởi Rừng Truyện!!!

Nàng lo sợ chính mình sẽ chết dưới tay thân nhân.

Chết trong tay người thân, tất nhiên càng thống khổ.

Thà chết dưới tay một kẻ chẳng liên can.

Nàng mỉm cười, đôi mắt sáng rực, chăm chú dán chặt vào bàn tay hắn, như nhìn thấy trân bảo…

Cứ như thể, giây tiếp theo nàng sẽ nhào tới cắn lấy bàn tay hắn một ngụm.

Ý nghĩ thoáng qua, gáy Vệ Kiểu lại dấy lên một trận đau nhức…

Còn một việc, hắn vẫn chưa hỏi rõ được cái con hồ ly chết tiệt này.

Nụ cười trên gương mặt hắn chợt tắt, giọng lạnh lẽo:

“Được, đợi đến ngày ngươi phải chết, ta sẽ tự tay tiễn đường.”

Mạc Tranh ngẩng đầu, nở nụ cười rạng rỡ:

“Đa tạ đô úy.”

Vệ Kiểu dời mắt đi. Rốt cuộc có ai phát hiện ra không, rằng con hồ ly này còn điên loạn hơn cả hắn?



“Dương tiểu thư, uống chút trà đi.”

Một giọng nói ôn hòa vang lên, đồng thời một chén trà nóng được đặt vào trong tay.

Không biết vì đột ngột bị chạm vào, hay là bị chính chén trà làm cho kinh sợ, Dương Lạc giật mình ngẩng đầu, bắt gặp Đào Hoa, trán còn quấn vải trắng.

protected text

Người đứng cạnh bước lên một bước, nhưng rồi cũng không dám tiến thêm.

“Ngươi còn ổn chứ?” – Mạc Tranh dịu dàng hỏi.

Dương Lạc nhìn nàng, lại đưa mắt nhìn khắp quanh, còn có thể nghe thấy bên cạnh Liễu Thiền cùng sư huynh của phụ thân đang trò chuyện. Nàng khẽ thở ra, tựa hồ cuối cùng cũng nhớ ra nơi mình đang ở.

Không rõ là thực sự tin, hay chỉ vì đã lỡ tới đây, mà Vệ Kiểu đã tiếp nhận vụ sập lầu sách, quản thúc đám điếm tiểu, chưởng quỹ, đông gia, rồi thẩm vấn khách thương bị thương. Sau đó, bọn họ mới được thả về.

Đã trở về rồi.

Dương Lạc cúi đầu nhìn chén trà trong tay, rồi nâng lên nhấp một ngụm.

Trà nóng, nhưng chẳng ngọt lành, ngược lại còn mang theo vị đắng chát.

“Đây là trà dược.” – Mạc Tranh nhẹ giọng nói – “Để an thần.”

Nói tới đây, nàng chợt ngừng lại. Dù gì vừa mới trải qua cảnh đáng sợ, rõ ràng họ giấu nàng điều gì đó, nàng liệu có dám uống thứ được đưa tới tay mình?

“Nếu ngươi uống thấy khó chịu, thì…”

Lời chưa dứt, Dương Lạc đã bưng chén uống một hơi, rồi thở dài một tiếng.

“Hú hồn chết đi được.” – Nàng nói.

“Đã khiến tiểu thư bị cuốn vào hiểm cảnh.” – Mạc Tranh cúi mình thi lễ, xong lại đứng thẳng rồi tiếp tục hành lễ lần nữa – “Đa tạ tiểu thư cứu mạng.”

Đào Hoa cùng Trương Thịnh Hữu cũng theo đó, song song cúi người bái tạ.

Dương Lạc cầm chén trà, ngẩng nhìn thiếu nữ đang hành lễ, nghe lời ấy, mới cảm thấy thần hồn mình đã thực sự quay về.

Hồn phách nàng dường như còn mắc kẹt ở khoảnh khắc bước vào thư điếm.

Những việc sau đó, tất cả đều giống như trong mộng, lời mình nói, việc mình làm, dường như chẳng chân thực.

Song đây là thật, chẳng phải mộng.

Nàng ngắm nhìn thiếu nữ trước mắt, lúc này trời đã chạng vạng, bóng tối phủ mờ, gương mặt nàng kia càng thêm nhạt nhòa. Thực ra, thường ngày vì phấn son, diện mạo nàng kia nhìn qua cũng đã có phần mơ hồ.

Song gương mặt mờ nhòa ấy, với nàng nay đã quen thuộc vô cùng.

Chậm rãi hòa vào hình ảnh chàng thiếu niên trong bức họa mà lão giả kia từng đưa ra.

Dương Lạc hít sâu một hơi, lại thở ra, rồi cất lời:

“A Sanh, làm sơn tặc… cũng có kẻ thù nhỉ?”

Mạc Tranh bật cười.

“Đương nhiên rồi, sơn tặc tranh địa bàn, sao tránh khỏi kết oán.”

Nàng nói rồi, ngồi xuống bên cạnh Dương Lạc, khẽ mỉm cười.

“Nhưng, ta không phải thợ săn, cũng chẳng phải sơn tặc, hơn nữa, ta cũng không tên là A Sanh.”

Dương Lạc ngẩn người, thì ra “A Sanh” cũng là giả.

“Xem ra sau chuyện này, ngươi càng biết rõ con người ta, cũng hiểu ta không dễ bị hù dọa.” – Nàng khẽ cười – “Rốt cuộc ngươi cũng định nói cho ta thêm chân tướng rồi.”

Trước kia, hai người từng thổ lộ một lần, Dương Lạc nói câu kia: “Chúng ta cùng đi tới đây, ta hiểu nhân phẩm của ngươi, ngươi có thêm gì muốn nói, ta cũng chẳng thấy đáng sợ.”

Vậy mà chỉ mới chưa bao lâu, nay lại thêm một lần thổ lộ.

Mạc Tranh cũng mỉm cười.

“‘A Sanh’ chỉ là cái tên giả ta dùng suốt hai năm nay.” – Nàng khẽ nói – “Phụ thân ta họ Mạc, sinh mẫu ta vốn là một cung cơ giỏi đàn tranh, vì vậy ta được đặt tên là Mạc Tranh.”

“Mạc Tranh…” – Dương Lạc lặp lại – “Mạc…”

“Đại Chu hoàng thất Mạc.” – Mạc Tranh ngắt lời – “Phụ thân ta chính là Ai đế.”

Dương Lạc sững người, rồi bất chợt bật dậy:

“Cái gì?”

Mạc Tranh cũng đứng lên, hướng nàng hành lễ:

“Dương tiểu thư, để ta tự giới thiệu lại một lần. Ta chính là vị hoàng tử cuối cùng của tiền triều – Mạc Tranh.”

Dương Lạc nhìn nàng, trong đầu ầm vang hỗn loạn, biết bao lời muốn thốt, nhưng cuối cùng chỉ đọng lại thành một câu:

Thì ra, chẳng phải sơn tặc mưu phản… mà là hoàng tử tiền triều muốn phục quốc.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu