Máu nhỏ giọt, thấm ướt gương mặt thiếu nữ, nhuộm đỏ gò má, trượt xuống cổ, loang lổ vạt áo.
Hoàng đế đứng sững, nhìn thấy vệt máu đỏ ấy, trong nháy mắt chỉ cảm thấy hoa mắt, đầu óc choáng váng.
“Thái y, thái y ——” Ngài bật thốt, giọng run run, “Mau, mau gọi người ——”
Bốn phía lập tức hỗn loạn, tiếng bước chân, tiếng vó ngựa, tiếng người ầm ầm kéo tới.
Có tiếng hô hỏi, có lời bẩm báo, nhưng vang vọng nhất vẫn là thanh âm đầy hưng phấn của Vệ Kiểu:
“Bệ hạ, nàng phạm tội gì?” Hắn reo lên, “Là thần đích thân bắt được! Hoàng hậu dù dùng nỏ tiễn cũng chẳng cách nào……”
“Dùng nỏ tiễn……” mày Hoàng đế khẽ giật.
Ngài chưa kịp mở lời, thiếu nữ dưới thân đột nhiên thét lên:
“Cứu mạng —— cứu mạng ——” Mạc Tranh bị Vệ Kiểu đè chặt, hoảng loạn ôm đầu, “Đừng giết ta, đừng giết ta ——”
Nghe đến chữ giết, sắc mặt Hoàng đế càng thêm tái nhợt, môi run run, rồi lớn tiếng quát:
“Tất cả lui ra —— không được lại gần! Mau truyền thái y ——”
Quần thần binh vệ vây quanh tức thì rút lui, nhóm thái y hoảng hốt chạy đến.
“Mau xem nàng, mau ——” Hoàng đế chỉ vào thiếu nữ đang che mặt run rẩy, rồi lại chỉ Vệ Kiểu: “Ngươi, cút ra ——”
TruyenLau.com
Vệ Kiểu lúc này mới lăn sang bên, các thái y vội vàng quây quanh Mạc Tranh, vừa trấn an vừa xem xét.
“Thế nào? Nàng ra sao? Thương ở chỗ nào?” Hoàng đế sốt ruột truy hỏi.
“Bệ hạ, vị tiểu thư này… không có vết thương.” Một thái y lắp bắp đáp.
“Không bị thương? Vậy máu đâu ra nhiều thế!” Hoàng đế giận dữ quát.
Thái y run run chỉ về phía Vệ Kiểu: “Bệ hạ… hẳn là máu trên người Vệ đô úy.”
Website TruyenLau.com
Hoàng đế sững lại, đưa mắt nhìn —— Vệ Kiểu ngồi dưới đất, tóc tai rối loạn, áo quần xộc xệch, vai trái bị một mũi nỏ xuyên thủng. Nhưng bởi y phục đen thẫm nên máu loang một mảng lớn cũng chẳng rõ.
Tựa hồ đến giờ hắn mới nhận ra, thần sắc kinh ngạc, đưa tay sờ vai, khi xoè ra thì tràn ngập máu đỏ.
Vệ Kiểu bật kêu thảm thiết, “Bệ hạ! Cái tên nỏ thủ ngu xuẩn kia, dám bắn trúng thần!”
Hoàng đế nhìn hắn, ánh mắt phức tạp, môi mấp máy muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ nén xuống, rồi quát thái y: TruyenLau.com
“Trước tiên trị thương cho hắn!”
Thái y vội chạy tới vây quanh Vệ Kiểu.
Vệ Kiểu nằm ra đất gào la, Hoàng đế chẳng buồn để tâm nữa, lại quay sang thiếu nữ.
Nàng không kêu gào nữa, chỉ run rẩy lấy tay áo che mặt, thân hình co lại sợ hãi.
“Ngươi……” Hoàng đế khẽ do dự.
Từ xa vang dội tiếng huyên náo, một đoàn người hối hả chạy đến.
“Tiểu thư ——”
“Dương tiểu thư —— A… A Lạc ——”
Hoàng đế ngẩng đầu, thấy một thiếu niên cưỡi ngựa, mang theo một thiếu nữ, gấp gáp lao tới. Sau lưng hắn là Lăng Ngư, xa hơn nữa là đoàn người lớn, trong đó có cả Hoàng hậu.
Hoàng đế thu lại ánh nhìn.
“Bệ hạ —— thần thuộc phủ Dũng Vũ Bá, Chu Vân Tiêu ——”
Tiếng thiếu niên dõng dạc truyền đến.
Nhưng bởi Hoàng đế đã hạ lệnh cho mọi người giữ khoảng cách, quân binh đều ngăn chặn bên ngoài, người mới đến cũng bị cản lại.
“Thần mang theo tỳ nữ của Dương tiểu thư ——”
Ngay sau đó là tiếng khóc nức nở của một nữ tử:
“Tiểu thư —— tiểu thư ——”
Hoàng đế với Chu Vân Tiêu, hay với một tỳ nữ, lúc này đều chẳng để tâm, chỉ khoát tay:
“Cho nàng vào, hầu hạ tiểu thư của mình.”
……
“Tiểu thư ——”
Dương Lạc vừa bước vào, thấy Mạc Tranh loang lổ máu, nước mắt tuôn trào.
Trước đó, Mạc Tranh đã dặn nàng —— chuyến này không thể về tay không, nhất định phải nghĩ cách gặp được Hoàng đế.
Lúc trên mã trường thấy ngựa điên, nàng còn có thể đoán được đó là thủ đoạn của Mạc Tranh. Nhưng khi thấy nàng lôi kéo cả Sài Uyển Nhi lao thẳng về phía Hoàng đế, trong lòng Dương Lạc liền dấy lên sợ hãi.
Thánh thượng sao có thể dễ dàng tới gần, bốn phía đều tầng tầng cảnh vệ.
Kết quả không ngoài dự liệu —— Mạc Tranh đã bị thương.
Dương Lạc quỳ xuống bên cạnh, nước mắt rơi lã chã. Bất chợt, nàng cảm nhận Mạc Tranh ngầm véo tay mình.
“A Sanh, ta sợ chết mất.” Mạc Tranh nghẹn giọng, ôm chặt lấy nàng, đồng thời ghé sát tai khẽ nhắc:
“Khóc to lên.”
Khóc to —— một lời nhắc nhở khiến Dương Lạc bừng tỉnh.
Lúc này không phải là lúc thương tâm.
Nàng lập tức gào khóc:
“Tiểu thư, ta cũng sợ chết mất! Phu nhân đã qua đời, nếu tiểu thư lại xảy ra chuyện gì, nô tỳ biết làm sao sống nổi!”
Hai thiếu nữ ôm nhau khóc lóc, tiếng nức nở nghẹn ngào vang vọng.
Hoàng đế nhìn cảnh ấy, nghe lời tỳ nữ kia, sắc mặt càng thêm trắng bệch.
“Sư muội, A Lạc ——” tiếng gọi gấp gáp của Lăng Ngư vang vọng bên ngoài.
“Bệ hạ, Hoàng hậu nương nương coi rẻ nhân mạng, làm hại Dương gia tiểu thư ——”
Hoàng đế hít sâu, quay người bước ra. Chu Vân Tiêu thấy thế vội hành lễ.
Truyện được dịch bởi team rừng truyện chấm com!!!
“Bệ hạ.”
Còn Lăng Ngư thì chẳng hành lễ, nét mặt tràn đầy phẫn nộ:
“Chỉ một con ngựa điên, cớ sao Hoàng hậu nương nương lại hạ lệnh cho nỏ thủ? Là muốn cứu người, hay là muốn giết người?”
Lúc này, Hoàng hậu cũng đã được đoàn người vây quanh đưa đến.
“Bệ hạ.” Bà ta không phản bác lời của Lăng Ngư, chỉ mặt mày nặng nề:
“Uyển Nhi đã được cứu xuống. Nó nói là Dương gia tiểu thư cố ý đánh nó, mới khiến ngựa kinh hãi.”
“Sài tiểu thư nói bậy!”
Hoàng hậu vừa dứt lời, Vương Tại Điền theo sau từ trên ngựa nhảy xuống, lớn tiếng quát.
Trong lòng Hoàng hậu lạnh cười —— câu Sài tiểu thư nói bậy, thoạt nghe là trách mắng Sài Uyển Nhi, nhưng thật ra chẳng phải là đang mắng thẳng vào mặt bà ta sao?
“…… Về phần thương tích trên người Sài tiểu thư, chính là do roi ngựa quất vào. Người Sài gia đều thừa nhận rồi, đó vốn là roi của chính nàng.”
“…… Roi là do Dương Lạc đoạt đi!”
“…… Nhưng Dương Lạc vì sao phải đoạt roi của Sài tiểu thư?”
“…… Vậy thì phải hỏi……”
“Tiểu thư —— tiểu thư —— mau tới người a, tiểu thư nhà ta ngất rồi ——”
Trong tiếng ồn ào, bỗng lại vang lên tiếng khóc của tỳ nữ.
Lập tức mọi tranh cãi ngưng bặt, toàn trường đổ dồn ánh mắt vào giữa, Hoàng đế cũng đã sớm xoay người.
“Thái y, thái y!” Ngài quát.
Ba vị thái y đang vây quanh Vệ Kiểu vội chạy sang xem thiếu nữ ngất xỉu dưới đất.
“Vệ đô úy cũng ngất rồi ——”
Một Thêu Y tới gần trông nom Vệ Kiểu cũng hoảng hốt kêu lên.
Ba thái y lập tức phải phân một người trở lại xem Vệ Kiểu.
Hoàng đế nhìn sang, trên người Vệ Kiểu máu chảy đầm đìa, nhất thời chẳng thể rút nỏ tiễn ra, chỉ có thể tạm thời cầm máu. Ba thái y, mỗi người đều vấy máu, lại còn phải chạy tới khám cho thiếu nữ……
“Đủ rồi!” Hoàng đế quát, “Mau hồi hành cung, trị thương cứu người trước!”
Dứt lời, Ngài liếc qua Hoàng hậu cùng Vương Tại Điền, thần sắc trầm nặng:
“Chuyện rốt cuộc thế nào, về hành cung rồi hãy tra hỏi.”
Hoàng hậu cụp mắt, Vương Tại Điền cúi người hành lễ.
……
Trở lại hành cung, những người bị thương như Vệ Kiểu, Dương Lạc cùng Sài Uyển Nhi đều được an trí ở các nơi riêng, có thái y chẩn trị.
Hoàng đế cùng Hoàng hậu ngồi trong điện, bắt đầu thẩm tra.
Người nhà họ Sài, Bình Thành công chúa cùng các tiểu thư bầu bạn đều được triệu tới.
Vương Tại Điền và Lăng Ngư cũng có mặt.
“Nàng là đệ tử của ta, cũng là do ta đưa đến.” Vương Tại Điền nói, “Nàng có chuyện gì, ta sẽ chịu trách nhiệm.”
Lăng Ngư đứng phía sau, gương mặt lạnh lẽo:
“Sư phụ cho Dương tiểu thư đến là để viết văn. Thế nhưng tối qua lại không thấy bài văn của nàng dâng lên.”
Bình Thành công chúa định nói gì, Hoàng hậu đã lên tiếng trước:
“Bản cung đã xem rồi.” Bà ta nói, “Còn đưa cho các mệnh phụ truyền nhau đọc. Chỉ là không cẩn thận bị rượu làm ướt, vốn tính chờ săn xong sẽ bảo nàng chép lại, dâng lên Bệ hạ xem.”
Lăng Ngư nhìn Hoàng hậu, cười nhạt:
“Trùng hợp như thế sao?”
“Đúng, chính là trùng hợp như thế.” Hoàng hậu đáp, mắt hơi nheo, nhìn chàng thư sinh trẻ tuổi, nửa cười nửa không:
“Lăng bác sĩ lại muốn bản cung phải moi tim chứng minh chăng?”
“Đủ rồi!” Hoàng đế vỗ mạnh lên án, “Nói chuyện hôm nay thôi, việc hôm qua khỏi nhắc lại!”
Ngài quay sang Bình Thành công chúa:
“Bình Thành, con kể lại quá trình.”
Bình Thành công chúa khẽ đáp, rồi thuật lại từ đầu —— nàng lấy ra phần thưởng Hoàng đế ban, rủ mọi người đánh mã cầu, sau đó Sài Uyển Nhi kéo người đến, muốn tranh giành phần thưởng ấy.
Nàng vừa dứt, các tiểu thư bầu bạn cũng lần lượt lên tiếng phụ họa.
“…… Ta vốn không biết nàng biết cưỡi bắn, ở nhà chưa từng nói……”
“…… Lúc đó mọi người đều mải cướp cầu, ta không chú ý bọn họ xảy ra chuyện gì……”
Trong điện, tiếng các nữ tử nối nhau vang lên, Hoàng đế ngồi trên cao, thần sắc có chút thất thần.
Kỳ thực, Ngài căn bản không quan tâm họ nói gì, cũng chẳng thiết tha chân tướng ra sao.
Trong đầu Ngài vẫn chỉ quanh quẩn một cảnh tượng vừa rồi ——
Quá bất ngờ.
Đến giờ vẫn như ảo giác.
Người con gái mà Ngài luôn tránh không muốn thấy, cứ thế bị Vệ Kiểu ném thẳng đến trước mặt.
Khuôn diện của nàng……
Trong mắt Hoàng đế lại hiện lên gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt ấy.
Sống mũi cay cay, Ngài không kìm được một thoáng chua xót.
Nàng, quả thật chẳng hề giống A Đồng —— mà là giống hệt vị tiên sinh giữ sổ sách năm nào.
Hộ Vệ Của Nàng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.