Hộ Vệ Của Nàng

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hộ Vệ Của Nàng

Tác giả : Hy Hành

Chương 149: Chuyện này có điều lạ

“Phụ thân.”

Sài Uyên đứng chờ ngoài cửa cung, thấy Nghi Xuân Hầu đi ra liền vội tiến lên đỡ.

Quan viên ra vào cửa hoàng thành chẳng ít, vừa nhìn thấy Nghi Xuân Hầu đều lần lượt cung kính hành lễ.

Nghi Xuân Hầu mỉm cười gật đầu đáp lại, rồi cùng Sài Uyên lên xe ngựa. Qua rèm xe còn thấy rõ ánh mắt tò mò của những kẻ kia đang thì thầm nghị luận.

Chuyện đế hậu tranh cãi, dù xảy ra nơi thâm cung, nhưng chỉ một đêm đã truyền khắp triều đình.

Lúc này, Nghi Xuân Hầu lại sáng sớm tiến cung, càng khiến lời đồn kia trở thành chắc thật.

“Thế nào rồi?” Sài Uyên trong xe gấp giọng hỏi.

Nghi Xuân Hầu thu lại tầm mắt, mỉm cười:

“Khá tốt. Ta vừa bước ra, thì Hoàng đế lập tức đi gặp A Phượng.”

Sài Uyên bĩu môi:

“Hắn xưa nay vốn là hạng không thấy thỏ chẳng chịu buông ưng.” Rồi lại nhìn phụ thân, “Phụ thân, tội người xin, hắn có chấp thuận sao?”

Nghi Xuân Hầu thản nhiên:

“Có. Tước bỏ bổng lộc năm vạn thạch, chỉ lưu một vạn.”

Ấy tức là gần như chẳng còn bổng lộc gì.

Tuy phủ hầu vốn chẳng phải dựa vào bổng lộc để sinh sống, nhưng đây là tượng trưng cho địa vị.

Mất bổng lộc, chỉ còn hư danh, thật chẳng ra thể thống gì.

Quả là vả thẳng vào mặt mũi.

Sài Uyên nghiến răng:

“Hắn vậy mà lại thực sự đáp ứng! Đúng là đồ vong ân bội nghĩa—”

Trong lòng hắn cho rằng, phụ thân chịu đến cúi mình nhận tội, đã là đủ, lẽ ra Hoàng đế phải bỏ qua, không ngờ lại thật sự xử phạt.
Website TruyenLau.com
Nghi Xuân Hầu trừng mắt:

“Im miệng!”

Dù xe ngựa của Nghi Xuân Hầu đã bố trí nghiêm ngặt, nhưng rốt cuộc vẫn ở gần hoàng thành.
Website TruyenLau.com
Mấy năm nay Hoàng đế đặt đủ loại tai mắt, ngoài sáng có Thêu Y, trong tối có mật vệ, nội thị, phòng không xuể.

Sài Uyên cũng biết chừng mực, mặt căng cứng, hậm hực không nói.

“Chuyện này vốn chẳng phải điều to tát.” Nghi Xuân Hầu an ủi, “Ký Dĩnh bưng bít chuyện Bạch Mã trấn, đúng là có can hệ với ta. Ta nhận lỗi cùng bệ hạ, thế là xong. Chỉ cần hắn cùng muội muội con bình yên, Đông Hải vương bình yên, thì chúng ta cũng sẽ bình yên.”

Hoàng hậu và Đông Hải vương mới là chỗ dựa thật sự. Sài Uyên hiểu rõ đạo lý ấy, lập tức đáp vâng, song nhìn rèm xe lay động, trong lòng bỗng thoáng ý nghĩ:
TruyenLau
Thật sự đã xong rồi ư?

Cứ cảm thấy, gần đây mọi chuyện có chỗ gì đó rất lạ lùng.



Trong cung hoàng hậu, nội thị cung nữ đều đã lui ra. Nhưng lần này trong điện không còn có tiếng tranh cãi, cũng chẳng có cảnh bàn ghế đổ vỡ, bát đĩa loảng xoảng.

Hoàng đế khẽ thở dài:

“A Phượng, quả nhiên nhạc phụ đến thỉnh tội rồi.”

Hoàng hậu khẽ mỉm cười:

“Tất nhiên, phụ thân ta vốn xem trọng ngôi vị hoàng hậu của ta.”

Nàng cố ý nhấn mạnh hai chữ ngôi vị, rồi nói tiếp:

“Ta nói không sai chứ? Chỉ cần bệ hạ mở miệng nói đến hai chữ phế hậu, thì ông nhất định hiểu rằng lần này phải lập tức đến thỉnh tội.”

Hoàng đế nhìn hoàng hậu, cúi người hành lễ:

“A Phượng vì trẫm mà lừa dối phụ thân, khiến A Phượng mang tiếng bất hiếu, là trẫm đã khiến nàng chịu ủy khuất rồi.”

Thực ra, tối qua hoàng đế và hoàng hậu chẳng hề cãi nhau.

Khi hoàng hậu đột ngột đến Cần Chính điện, Hoàng đế vốn không muốn gặp, nhưng cuối cùng vẫn để nàng vào.

“A Phượng, tạ ơn canh ngọt của nàng.” Hoàng đế giải thích, “Chỉ là tâm tình trẫm lúc này phiền muộn, thật sự ăn không trôi.”

Hoàng hậu liền nói:

“Vậy để thiếp giải ưu cho bệ hạ.”

Nói xong bưng bát ném xuống đất, rồi giả vờ sinh tranh chấp.

Hoàng đế nhìn nàng:

“Trẫm hiểu được, Nghi Xuân Hầu dặn dò Ký Dĩnh bưng bít chuyện Bạch Mã trấn. Trẫm cũng không phải vì… vì nàng ấy…”

Chưa dứt lời, hoàng hậu đã ngắt ngang:

“Bệ hạ, thần thiếp không phải bất hiếu. Là phụ thân thiếp làm sai, phụ quân không xứng với quân chủ, phụ thân không xứng với lê dân.” Nàng nói, “Đích xác nên bị phạt.”

Lê dân.

Hoàng đế nhìn nàng.

Hoàng hậu khẽ cười:

“Ngày trước, nàng ấy từng cùng ta tranh đoạt phu quân, ta dĩ nhiên chẳng thể dung thứ. Nhưng nay, trong mắt ta, nàng ấy chỉ là một lê dân. Là hoàng hậu, nếu lê dân chết oan uổng, ta nào thể thật sự nhắm mắt làm ngơ.”

Hoàng đế xúc động, nắm chặt tay nàng:

“A Phượng, A Phượng, ta cùng nàng vốn là một thể, nàng, ta…”

Hoàng hậu dịu giọng:

“Nhà mẹ đẻ mong ta làm một hiền hậu, nhưng ta cũng có kỳ vọng của riêng mình—kỳ vọng phu quân coi ta là thê tử, chứ chẳng phải một quân cờ trong cuộc đổi chác.”

Vì vậy, lần này nàng mới cố ý dựng lên cảnh cãi vã, buộc Nghi Xuân Hầu phải chủ động thỉnh tội. Nàng muốn Hoàng đế thấy rõ tấm lòng mình, rằng nàng cùng Hoàng đế mới là một thể.

Hoàng đế lại siết chặt tay hoàng hậu:

Dịch và biên tập bởi Rừng Truyện!!!

“Năm xưa thành thân, quả đúng là vì thế cuộc. Nhưng bao năm kề vai, trong lòng trẫm, nàng chỉ là thê tử của trẫm mà thôi.”

Hoàng đế khẽ ngập ngừng, như đã hạ quyết tâm:

“Có một việc, nhạc phụ cùng trẫm vẫn luôn giấu nàng…”

“Có những chuyện vốn không trọng yếu, bệ hạ không cần nói nữa.” Hoàng hậu ngắt lời, “Đặc biệt là những việc người đã qua, chuyện đã qua, thì cứ để nó qua đi.”

Nàng nghiêng đầu, né tránh tầm mắt hắn.

“Thiếp không muốn nghe.”

Câu nói này, cũng đủ cho thấy hoàng hậu hẳn đã biết chút gì đó…

Hoàng đế tự giễu khẽ cười.

Chuyện của Dương Lạc, Nghi Xuân Hầu không giấu nổi, hắn cũng chẳng giấu nổi. Hoàng hậu dù ở trong thâm cung, cũng chẳng phải nữ nhân ngu ngơ. Nghi Xuân Hầu đã tự mình nhập cung vì tiểu thư Dương gia mà sắp xếp, nàng há lại không đoán được.

Ừm, trách không được Lệ quý phi từng nói, tại Quốc Học Viện, cây gậy kia của hoàng hậu hạ xuống đặc biệt nặng, ấy là mang theo cả hận ý…

“Được rồi.” Hoàng đế vỗ tay nàng, “Không nhắc nữa, việc này đến đây là dừng.”



“Đi báo Tần Phú, truyền lại với phụ thân ta một tiếng.”

Sau khi hoàng đế rời đi, hoàng hậu gọi cung nữ thân cận dặn dò.

“Nói cho ông ấy biết, bệ hạ cùng ta đã hòa thuận, bảo ông ấy chớ lo.”

protected text

“Nhớ hỏi thêm, xem còn có điều gì che giấu ta hay không.”

Chỉ như thế, nàng mới giống một hoàng hậu hờ hững, chỉ biết nổi giận, chỉ dựa vào thế tộc để ngồi vững ngôi vị.

Cung nữ đáp ứng, rồi mới rời đi.

Hoàng hậu lặng nhìn cửa điện. Thuở ấy, tổ phụ đem nàng gả cho Đặng Sơn, là đặt cược vào việc hắn có thể lấy thiên hạ.

Đặng Sơn quả thực lấy được thiên hạ, nàng cũng thân là hoàng hậu sinh ra hoàng tử, tương lai kế thừa giang sơn, mang dòng máu họ Sài. Đó mới chính là chỗ dựa thật sự cho một thế gia trăm năm như Sài thị.

Tổ phụ cùng phụ thân coi nàng là công cụ, vậy nàng cũng có thể coi họ như công cụ: để củng cố sủng vị, để làm điều bản thân mong muốn, để sống cuộc đời ung dung khoái ý…

Nàng bước đến bên bồn hoa, cung nữ thân cận dâng kéo.

“Người đã phái đi giám thị Dương Lạc chưa?” nàng hạ giọng hỏi.

Cung nữ lập tức đáp:

“Xin nương nương yên tâm.”

Hoàng hậu giơ kéo, cắt phăng một cành hoa đang nở rộ.

Việc này, sao có thể coi như kết thúc.



Ngày hôm sau, trong buổi triều sớm, hoàng đế ban bố: tước bổng lộc của Nghi Xuân Hầu, từ năm vạn thạch xuống chỉ còn một vạn. Đồng thời hạ lệnh tra xét toàn bộ quan viên có liên can đến vụ Bạch Mã trấn.

Trong kinh thành lại dậy sóng.

Dương Lạc xách giỏ giấy bút đi ngang qua phố lớn, nghe khắp tửu lâu trà quán đều nghị luận:

“… Nghi Xuân Hầu lần này có chút oan uổng, cùng Ký Dĩnh bất quá chỉ là mối quan hệ tiến cử…”

“… Bệ hạ lần này quả thực động nộ rồi…”

“… Nghi Xuân Hầu đại nghĩa, tự mình gánh lấy trách nhiệm…”

“… Hoàng hậu còn vì thế mà cùng hoàng đế cãi vã một trận…”

“… Bệ hạ cũng bất đắc dĩ, xảy ra chuyện lớn thế này…”

“… Kỳ thực, chuyện lớn thế này cùng Nghi Xuân Hầu cũng chẳng can hệ…”

Dương Lạc bình thản đi qua phố xá nhộn nhịp, bước vào một thư điếm, đưa giỏ và tờ đơn liệt kê vật dụng đã viết sẵn cho tiểu nhị. Tiểu nhị lập tức lớn tiếng đáp:

“Cô nương mời vào ngồi, lập tức sẽ chuẩn bị cho tiểu thư.”

Đi vào nội thất, một lão giả đã đứng chờ, mỉm cười nghênh đón. Dương Lạc cũng cười đáp, thẳng thắn ngồi xuống.

“Cô nương, xem ra lần này chuyện đã kết thúc.” Lão giả nói, “Hoàn toàn không nhắc đến Dương tiểu thư.”

Nói đoạn, trong mắt hiện nét tiếc nuối:

“Công tử nhà cô rốt cuộc vẫn quá thận trọng. Việc này vốn nên trực diện phơi bày, khiến hoàng đế không đường thoái thác.”

Ông ta lại lắc đầu:

“Khi ấy ta từng khuyên, không nên chỉ viết Ký Dĩnh tự trách vì vụ Bạch Mã trấn, mà nên viết rõ là Ký Dĩnh chịu lệnh Nghi Xuân Hầu mà tàn sát. Đáng tiếc, nha đầu kia chẳng biết là do lòng dạ tiểu nhân hay quá mức tự phụ, nhất quyết không chịu nghe. Thế là phí hoài cơ hội.”

Cơ hội tốt đẹp như vậy, cuối cùng lại bị hoàng đế và Nghi Xuân Hầu lợi dụng để cùng nhau giàn hòa. Về sau, muốn lật ra thân phận kia, e là gian nan trùng trùng.

Lão giả khẽ vuốt râu:

“Khó cũng được. Khó thì bọn họ mới phải tới cầu đến ta. Lúc ấy, một nha hoàn ra mặt e là không đủ, vị Mạc tiểu hoàng tử kia cũng nên lộ diện rồi.”

Dương Lạc chỉ mỉm cười:

“Chớ vội, vẫn chưa kết thúc đâu.”

“Chưa kết thúc?” Lão giả ngạc nhiên, đang muốn hỏi thêm, thì tiểu nhị đã vội vã chạy vào.

“Đông gia, bên Đại Lý Tự vừa truyền đến tin, tra được khẩu cung mới của Ký Dĩnh rồi!”

“Khẩu cung mới?” Lão giả sững lại, theo bản năng nhìn về phía nha đầu kia.

Dương Lạc nâng chén trà trên án, khẽ lay động nước sóng sánh, rồi nhướng mày mỉm cười:

“Đấy, bắt đầu rồi.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu