1
Ca ca cưới Hồ tỷ tỷ là chuyện phải tốn rất nhiều công sức.
Hồ lão tam là tên lưu manh nổi tiếng trong thôn.
Hồ thẩm mất sớm, chỉ để lại một nữ nhi cho hắn.
Hắn cả ngày chỉ biết uống rượu, đến cơm cũng chẳng cho Hồ tỷ tỷ ăn no.
Hồi Hồ tỷ tỷ còn nhỏ hơn chút nữa, hắn còn thường xuyên ra tay đ.á.n.h đập nàng.
Năm Hồ tỷ tỷ lên mười, bị đ.á.n.h đến mức không chịu nổi nữa, bèn trốn đến sân sau nhà ta.
Nhà ta là một nghĩa trang, cách thôn bọn họ không xa.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Năm ấy ca ca mười hai, vừa liếc mắt nhìn thấy vết thương trên cánh tay nàng, liền lục trong nhà mấy sợi dây thừng cùng một cây rìu.
Ca ca nói với Hồ tỷ tỷ rằng: Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Ngươi chạy được lần này, nhưng chưa chắc chạy được lần sau. Chi bằng quay về trói hắn lại, đem rìu kề sát cổ hắn, dù hắn có uống đến c.h.ế.t, cũng chẳng dám động vào ngươi thêm một ngón tay nào."
Sau này Hồ tỷ tỷ lại đến nhà ta, quả thật trên người không còn vết thương nữa. Website TruyenLau.com
Ca ca của ta rất tốt, dung mạo tuấn tú, tính tình ôn hòa, bản lĩnh săn b.ắ.n cũng giỏi.
Chỉ là vì huynh ấy là “đứa trẻ sinh trong quan tài”, được lão nhân nghĩa trang nuôi lớn, lại còn vướng thêm ta – một “nha đầu quan tài” ăn bám, nên trong thôn chẳng ai muốn chơi cùng bọn ta cả.
À, “đứa trẻ sinh trong quan tài” tức là mẹ của huynh ấy và mẹ của ta đều đã c.h.ế.t, nhưng vẫn sinh ra bọn ta trong quan tài.
Ta thì số mệnh chẳng tốt, đêm ta ra đời cũng là đêm Phạm lão bá – người nuôi huynh ấy – qua đời.
Khi đó huynh ấy mới tám tuổi, vậy mà vẫn c.ắ.n răng nuôi nấng ta.
Ta từng hỏi huynh ấy, vì sao lại nuôi ta.
Huynh ấy xoa xoa mặt ta rồi đáp:
"Vì muội khóc to lắm. Ca ca đây sợ nhất là yên tĩnh, nhà có muội la hét ầm ĩ, lại thấy ấm lòng."
Huynh ấy thích náo nhiệt, đương nhiên càng yêu mến Hồ tỷ tỷ – người nguyện ý đến nghĩa trang chơi cùng bọn ta.
Huynh ấy dạy Hồ tỷ tỷ luyện quyền cường thân, múa rìu rèn sức, dẫn nàng chạy khắp núi rừng, mong nàng lớn lên thành một nữ tử cường tráng hoạt bát, không còn bị ai ức h.i.ế.p nữa.
Mà Hồ tỷ tỷ thì dạy huynh ấy nấu ăn, vá áo, chải tóc tết bím, tránh cho huynh ấy cứ nuôi ta theo kiểu qua loa đại khái, khiến ta thành một dã nhân.
Cứ dạy dỗ nhau như thế, đến khi ca ca hai mươi, Hồ tỷ tỷ mười tám, còn ta mười hai, ba người bọn ta sắp thật sự trở thành một nhà rồi.
2
Tuy Hồ lão tam chẳng ra gì, nhưng hắn dù sao cũng là phụ thân ruột của Hồ tỷ tỷ.
Ca ca muốn cưới Hồ tỷ tỷ, thì sính lễ phải chuẩn bị đúng như lời hắn nói.
Hai mươi lượng bạc, ca ca ta từ năm mười lăm tuổi đã bắt đầu dành dụm, mãi đến năm hai mươi mới gom đủ.
Huynh ấy mua vải gấm, cắt vải điều, đến cả tấm biển đen mấy chục năm tuổi treo ở nghĩa trang cũng được sơn lại thành màu đỏ tươi.
Hồ tỷ tỷ cùng ta đứng dưới hiên nhìn lên, mặt mày hớn hở, cười tươi vỗ lưng ta một cái:
Hồng Trần Vô Định
"Tiểu Hảo, gọi một tiếng tẩu tẩu nghe thử xem nào."
Nàng không hề xấu hổ, chỉ có niềm vui hiện đầy trên nét mặt.
Ta cũng vui lây, dụi đầu vào cánh tay nàng mà gọi to:
"Tẩu tẩu, tẩu tẩu, tẩu tẩu của ta, mỹ nhân tẩu tẩu!"
Tiếng gọi quá vang, ngược lại khiến ca ca đỏ mặt, liếc nhìn chúng ta một cái rồi lủi vào bếp xem lại món ăn và thịt chuẩn bị cho hôn lễ.
Tuy chắc chẳng có bao nhiêu thân hữu đến dự, nhưng dù chỉ có ba người bọn ta, tân nương nhập môn cũng phải có bàn tiệc đủ đầy, ngụ ý rằng đời nàng từ nay sẽ không lo đói khổ.
Giống như năm xưa Phạm lão bá đặt tên cho ca ca là “Phạm Bão”, là mong huynh ấy cả đời không phải chịu đói.
Còn ca ca đặt tên cho ta là “Phạm Hảo”, là hy vọng ta không chỉ ăn no, mà còn ăn ngon.
Chỉ tiếc niềm vui ấy, chẳng qua được một ngày, đã tan tành như trời long đất lở.
Khi đó ta và ca ca đang giúp Hồ tỷ tỷ thu dọn hành lý, chuẩn bị dọn về nhà ta.
Ngôi thôn nhỏ cũ nát đột nhiên xuất hiện một nhóm người ăn mặc rực rỡ, họ xông đến bắt lấy Hồ tỷ tỷ.
Người đi đầu là một ma ma họ Lưu, vừa quỳ xuống đã òa khóc kêu lên:
"Tiểu thư, đại tiểu thư của ta ơi, người chịu khổ rồi, mau theo lão nô hồi phủ đi thôi. Phu nhân thân sinh của người đang ngày đêm trông ngóng ở nhà kia kìa!"
Bà ta vừa lau nước mắt vừa kể chuyện, giọng nghẹn ngào đầy xúc động.
Đại ý là: năm xưa, phu nhân Hầu phủ theo trượng phu ra chiến trường. Vì chiến sự căng thẳng, nên khi sắp sinh, bà được đưa đi trước. Nào ngờ giữa đường gặp địch, phu nhân trôi dạt tới thôn nghèo này.
Là Hồ thẩm đã giấu bà trong nhà, còn giúp bà vượt cạn.
Lúc đó, phu nhân yếu ớt, lại nghĩ Hồ thẩm dám liều mạng cứu mình, ắt là người tốt, đâu hay biết Hồ thẩm nhân lúc ấy đã tráo con mình với con của phu nhân, một đứa trẻ mới sinh chưa đầy hai ngày.
Chuyện này vốn đã trôi qua nhiều năm, rất khó bị phát hiện.
Nào ngờ tam lão gia của Hầu phủ lại mê y thuật, gần đây say mê nghiên cứu phương pháp dùng m.á.u để xác định huyết thống giữa cha mẹ và hài tử.
Ông lấy người trong phủ ra làm mẫu, không ngờ lại phát hiện tiểu thư Hầu phủ hiện tại không cùng huyết mạch.
Những người khác trong phủ đều nghĩ rằng phương pháp của tam lão gia có vấn đề, chỉ riêng Hầu phu nhân chợt nhớ đến chuyện xưa lúc sinh nở, lập tức phái người đến tra xét.
Lưu ma ma vừa nhìn thấy Hồ tỷ tỷ đã lập tức nhận ra, bởi nàng giống Hầu phu nhân thuở trẻ đến năm phần.
3
Hồ tỷ tỷ thoáng ngây người.
Phải một lúc lâu sau, nàng mới chỉ vào Hồ lão tam, lúc ấy đã say khướt thành một bãi bùn nhão mà hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Ý bà là, phụ thân ta không phải ông ta? Cha mẹ ruột của ta đang ở kinh thành, họ vẫn nhớ đến ta, còn sai người đi xa thế này để tìm ta ư?"
Từ năm mười tuổi, Hồ tỷ tỷ đã chẳng còn hay khóc nữa, vậy mà lúc này, vành mắt nàng đỏ hoe.
Mắt ta cũng đỏ theo.
Trẻ con không được cha mẹ yêu thương, ai mà chưa từng mơ tưởng một lần?
Dù ta có ca ca, nhưng cũng từng ao ước, nếu như huynh ấy và ta có cha mẹ thì tốt biết bao.
Huống chi cha mẹ ruột của tỷ ấy, nhìn qua đã biết là người có tiền.
Ca ca nhẹ vỗ lưng nàng, dịu giọng nói:
"Mai Hương, hãy theo bọn họ đi. Nàng phải biết rõ ràng mình từ đâu mà đến."
Hồ tỷ tỷ lau nước mắt, lại nhoẻn miệng cười vui vẻ:
"Tất nhiên phải đi rồi! Chỉ cần cha ta không phải cái đồ khốn kiếp này, thì dù có lên núi đao xuống biển lửa ta cũng đi!"
Nàng nắm lấy tay ca ca, nói chắc nịch:
"Chúng ta cùng đi đi, mang theo cả Tiểu Hảo nữa. Nếu kinh thành tốt, chúng ta chẳng cần quay về nữa."
Lúc này, Lưu ma ma mới chú ý đến sự thân mật giữa ca ca và Hồ tỷ tỷ, bèn thăm dò hỏi:
"Vị này là…?"
Hồ tỷ tỷ đẩy ca ca ta lên phía trước:
"Phu quân của ta! Ngày kia thành thân. Chờ thành thân rồi, cả nhà chúng ta sẽ theo bà về phủ."
Lưu ma ma nhìn ca ca từ trên xuống dưới, sắc mặt nghiêm nghị:
"Nếu đã cầu thân với Hồ gia, thì phải cưới nữ nhi nhà họ Hồ. Còn tiểu thư đây đã là thiên kim của Hầu phủ, chuyện gì mà dính dáng đến hôn sự này?"
Bà ta vừa dứt lời, liền phất tay ra hiệu:
"Người đâu, đưa tiểu thư hồi phủ. Những kẻ không liên quan, không được đi theo."
Đám người kia thân thủ mau lẹ, phối hợp ăn ý, Hồ tỷ tỷ còn chưa kịp phản ứng thì đã bị khống chế, lôi đi mất rồi.
Nàng quay đầu gào lên với ca ca:
"Phạm Bão! Mau tới cứu ta! Ta không muốn rời xa huynh!"
Ca ca lập tức đuổi theo, giao tranh với bọn họ.
Nhưng huynh ấy dù có bản lĩnh, một mình đấu nổi bảy tám người, cũng không thể địch lại hai mươi người được.
Hai mươi kẻ ấy vây chặt lấy ca ca, ép huynh ấy tận mắt nhìn Hồ tỷ tỷ bị đưa lên xe ngựa, rồi cứ thế đi xa dần, xa dần…
Mà đám người kia cũng chưa chịu rút.
Trông họ giống như binh lính, đã sớm báo với huyện lệnh.
Giờ thì chúng ta bị vây kín trong nghĩa trang, một bước cũng không cho rời khỏi.
4
Ca ca trở nên trầm mặc.
Ta rón rén hỏi huynh ấy, nếu như Hồ tỷ tỷ mãi không trở về thì phải làm sao?
Huynh ấy vừa mài lưỡi rìu bóng loáng, vừa trầm giọng đáp:
"Nếu nàng không về, ta sẽ đến kinh thành tìm nàng. Cho dù nàng không cần ta nữa, cũng phải đích thân nói với ta một câu."
Ta nghĩ, vậy thì tốt rồi.
Hồ tỷ tỷ nhất định sẽ không bỏ rơi ca ca.
Chỉ cần ca ca không sợ Hầu phủ, ta vẫn còn có tẩu tẩu.
Thế nhưng ta đợi mãi đợi mãi, chẳng đợi được bọn lính kia rời đi, mà lại đợi được Lưu ma ma trở lại.
Bà ta dẫn theo một vị cô nương da trắng như ngó sen, chỉ nhìn một cái là biết chẳng giống chúng ta, rồi đẩy cửa nghĩa trang bước vào.
Ca ca hỏi: "Mai Hương ở kinh thành sống có tốt không?"
Bà ta liếc mắt nhìn quanh nghĩa trang:
"Hầu phủ giường cao chăn ấm, đương nhiên tốt hơn nơi này cả ngàn lần. Phạm nghĩa sĩ*, phu nhân biết ngươi từng cứu tiểu thư, đặc biệt sai ta mang lễ đến tạ ơn."
(*nghĩa sĩ: Người hành hiệp trượng nghĩa)
Bà ta lấy ra một bọc đồ, rồi đẩy cả vị cô nương kia tới trước mặt ca ca.
"Số bạc này, là để Phạm nghĩa sĩ mua ruộng tậu nhà, sống cuộc đời sung túc. Còn vị cô nương này, vốn nên là nữ nhi của Hồ gia. Ngươi có hôn ước với Hồ gia, thì hãy coi như Hầu phủ chúng ta bồi thường cho ngươi một cuộc hôn sự. Mong Phạm nghĩa sĩ cho phép lão nô làm chứng, hôm nay hai người hãy thành thân đi."
Miệng bà ta mấp máy, nhưng lời nói ra còn khó nghe hơn cả ch.ó sủa.
Ca ca lập tức ném gói bạc xuống đất, lạnh giọng: "Nếu ta không cưới thì sao?"
Lưu ma ma mỉm cười:
"Ngươi cưới hay không, ta tất nhiên không ép được. Nhưng theo hộ tịch, nàng hiện vẫn là nữ nhi của Hồ lão tam. Nếu ngươi không cưới, thì việc nàng bị Hồ lão tam đem bán đi nơi nào, e là chẳng ai biết được."
Ngoài đại môn, Hồ lão tam nhe cái miệng sún răng ra cười, ánh mắt nhìn vị cô nương kia chẳng khác gì ch.ó nhìn thấy miếng thịt.
Cái nơi mà nàng sắp bị đưa đến, nghĩ bằng gót chân cũng biết chẳng phải nơi tử tế gì.
Lưu ma ma vẫn tiếp tục lên tiếng:
"Tiểu thư nhà ta ngày nào cũng kêu gào trong phủ rằng ngươi là người tốt. Lão nô hôm nay cũng muốn xem thử, ngươi thật sự là người tốt sao?"
Ca ca trừng mắt nhìn bà ta, bàn tay siết chặt đến đỏ rực.
Thế nhưng huynh ấy không thể không để ý đến người đang đứng trong sân kia.
Mai Lan Ký
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.