Mai Lan Ký

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Mai Lan Ký

Chương 9

18

 

Chúng ta gặp được ca ca ta khi đang trên đường.

 

Hoàng đế khải hoàn về kinh, thế trận uy nghi lẫm liệt.

 

Ta và Mai Hương tỷ tỷ quỳ ở bên đường, liền trông thấy ca ca ta đứng sừng sững bên cạnh Hoàng thượng.

 

Lễ nghi của hoàng gia, chúng ta không thể lại gần.

 

Đợi đến khi ca ca hạ triều.

 

Mai Hương tỷ mới dắt ta tìm thời cơ, chụp lấy một cái bao tải trùm lên đầu huynh ấy, rồi xông vào vừa đ.ấ.m vừa đá tới tấp.

 

Tỷ ấy vừa đ.á.n.h vừa mắng:

 

"Phạm Bão, đồ rùa đen nhà ngươi! Ngươi còn nhớ mình có thê tử không?"

 

"Ai cho ngươi tự ý lên chiến trường sau lưng ta!" Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

"Ai cho ngươi để ta chờ mỏi mòn trong kinh thành một mình!"

 

"Đánh c.h.ế.t ngươi cái đồ đầu óc toàn đất!"
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Tỷ ấy đ.á.n.h trọn một nén hương.

 

Lửa giận mới tạm tan.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Kỳ lạ là, khi tháo bao tải ra, ca ca ta lại chẳng hề bị thương.

 

Huynh ấy ôm cái bao tải, chỉ ngẩn ngơ nhìn Mai Hương tỷ tỷ cười ngốc.

 

Đợi đến khi Mai Hương tỷ tỷ gần như bật khóc.

 

Huynh ấy mới kéo nàng ôm chặt trong lòng.

 

Ta là đứa nhỏ có mắt nhìn.

 

Lặng lẽ rút lui khỏi hẻm, để lại không gian cho hai người.

 

Chỉ tiếc ta lui chưa đủ xa, vài câu vẫn lọt vào tai.

 

Mai Hương tỷ tỷ giọng nghèn nghẹn nói:

 

"Về sau đừng bỏ mặc ta nữa, không có chàng, ta thấy khổ sở."

 

"Phạm Bão, phụ mẫu ta rất thương ta, nhưng ta biết."

 

"Bề ngoài họ hận, nhưng trong lòng vẫn thương Giang Lan Thư."

 

"Ta không thích nàng ấy, vì mẫu thân nàng đã đổi lấy chúng ta, đ.á.n.h cắp phụ mẫu của ta suốt mười mấy năm."

 

"Nhưng nếu không đổi, ta cũng chẳng gặp được chàng."

 

"Phiền lắm, ngay cả hận cũng chẳng hận cho trọn."

 

Ca ca ta cười trêu: "Muốn hận thì hận đi."

 

"Nếu chẳng gặp được ta, cũng còn khối công tử thế gia khác để nàng gặp."

Hồng Trần Vô Định

 

Mai Hương tỷ tỷ nghĩ ngợi rồi nhíu mày đáp: 

 

"Ế, vậy chẳng phải là Triệu Vân Xuyên sao?"

 

"Ta không thèm cái loại gầy trơ xương như gà bệnh ấy."

 

Những cảm xúc này, e rằng ngoài ca ca ta ra, Mai Hương tỷ tỷ chẳng dám kể với ai.

 

Nàng đã uất ức bấy lâu, chỉ cần đừng đ.á.n.h gãy tay chân, có đ.á.n.h thêm mấy trận nữa cũng xứng đáng.

 

Ừm, ta là muội muội, ta cho phép.

 

19

 

Đợi đến khi hai người họ ân ái đủ rồi.

 

Ca ca mới kể cho chúng ta thân phận hiện giờ của huynh ấy.

 

Chỉ trong nửa năm ngắn ngủi, huynh ấy đã từ một tiểu binh thăng lên thành võ quan thất phẩm.

 

Điều quan trọng hơn là, huynh ấy đã để lại ấn tượng với Hoàng thượng.

 

Sau khi hồi kinh, huynh ấy sẽ vào Hoàng thành làm việc.

 

Trước ánh mắt sùng bái của chúng ta, ca ca gãi đầu xấu hổ nói:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Ta chẳng qua là muốn lập công hơn người khác, liền giở chút mưu mẹo."

 

"Những binh sĩ khác vừa nghe đến Hoàng thượng liền e ngại, còn ta thì hễ có cơ hội liền dõi theo xem người ở đâu, nghĩ bụng biết đâu cứu giá được thì sao."

 

"Kết quả, thật sự cho ta nhặt được công lao cứu giá."

 

Huynh ấy nói nhẹ tênh như không.

 

Nhưng Mai Hương tỷ tỷ cứng rắn xé áo huynh ấy ra kiểm tra.

 

Trên thân rõ ràng chằng chịt vết thương.

 

Ta không kìm được mà khóc òa lên.

 

Ca ca hiếm khi xoa đầu ta, dịu dàng nói:

 

"Ngốc tử, ta làm quan rồi, muội chính là tiểu thư nhà quan, phải vui lên mới đúng."

 

"Biết bao binh sĩ mang thương tích mà đến nửa chức quan cũng không có, ca ca như vậy là lời rồi."

 

Hoàng thượng hồi kinh, ngày khổ của Hầu phủ cũng đến hồi kết.

 

Tam thúc của Mai Hương tỷ tỷ là đại công thần trong lòng Hoàng thượng.

 

Lần thân chinh này đại thắng trở về.

 

Quan lại nghe lời Hoàng thượng ngày càng nhiều.

 

Người muốn phục hồi Hầu phủ, đến Thái hậu nương nương cũng không phản đối.

 

Ta không hiểu gì về chuyện triều chính.

 

Chỉ biết rằng ca ca ta, nhà Mai Hương tỷ tỷ, và cả Triệu Vân Xuyên, đều là người của Hoàng thượng.

 

Thật ra Thái hậu và Hoàng thượng cũng không trở mặt gay gắt.

 

Hoàng thượng biết Lan tỷ tỷ tuy không phải con ruột của Hầu phủ, nhưng vẫn nguyện bán mình làm nô tỳ để cứu Hầu phủ, liền triệu nàng vào cung hỏi chuyện một lần.

 

Sau buổi vấn an đó.

 

Hoàng thượng đến tẩm cung Thái hậu thỉnh tội.

 

Ngày hôm sau, Thái hậu ban hôn cho Lan tỷ tỷ và Triệu Vân Xuyên.

 

Nhà họ Triệu mừng rỡ không thôi.

 

Lan tỷ tỷ cuối cùng đã vượt qua ngọn núi lớn mang tên Triệu gia, sắp gả cho người mà từ nhỏ nàng vẫn muốn gả.

 

Chức quan của ca ca ta vẫn chưa xứng với Hầu phủ.

 

Nhưng huynh ấy dám vì Mai Hương tỷ tỷ mà xông pha nơi chiến trận, lại có vận may cứu giá.

 

Nhà họ Giang quyết định cho huynh ấy một cơ hội.

 

Giang bá bá muốn đích thân truyền thụ cho huynh ấy binh pháp chiến lược.

 

Chỉ cần xác định huynh ấy có năng lực cho Mai Hương tỷ tỷ cuộc sống tốt đẹp, họ sẽ gả nữ nhi cho ca ca ta.

 

Còn ta thì may mắn hơn ca ca một chút.

 

Giang phu nhân và mấy vị tiểu thư từng ở trong tiệm thêu vài ngày, ai nấy đều rất quý ta.

 

Lúc ca ca còn chưa được đặt chân vào hậu viện, ta đã được phu nhân đón vào phủ dạy dỗ.

 

Bà không còn là trưởng bối nghiêm khắc nữa, mà ôn hòa dắt tay ta, chỉ vào mớ vải vóc rực rỡ nói:

 

"Nào, Tiểu Hảo của chúng ta chọn vài tấm vải, con gái mà, chẳng thể thiếu xiêm y xinh đẹp."

 

Ta nghĩ, chắc hẳn Lan tỷ tỷ cũng từng được yêu chiều như vậy.

 

Cho nên mới có thể không chút do dự mà chọn Hầu phủ thay vì Triệu Vân Xuyên.

 

Ta ở trong Hầu phủ, Mai Hương tỷ tỷ cũng rất cao hứng.

 

Giờ nàng leo tường ra ngoài tìm ca ca, đã có người giúp nàng canh gác rồi.

 

Ta không nói cho nàng biết, thật ra ta đã thấy danh sách sính lễ trong phòng của phu nhân.

 

Một tờ dài thật dài. Có thể là ngày mai, cũng có thể là tháng sau.

 

Nhà họ Giang sẽ chịu gật đầu, để ca ca ta làm rể hiền.

 

Lần này, chúng ta không cần lo không có thân thích tới cửa nữa.

 

Bọn họ sẽ có một hôn lễ long trọng, thật long trọng.

 

Hoàn.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu