"Cho dù nàng có tin mặt trời mọc từ đằng tây, cũng sẽ không tin ta thật sự cưới người khác."
"Mặc kệ người ta có mang gì về phủ, nàng cũng sẽ không tin."
"Nếu nàng tin rồi, thì đã cầm đao tới c.h.é.m ta từ sớm rồi."
"Nàng nhất định đang đợi, đợi ta đến tìm nàng."
Ta gãi đầu khó hiểu:
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Đã biết Mai Hương tỷ tỷ đang đợi, sao lúc trước ở tiệm trang sức huynh lại không xuất hiện?"
Khuôn mặt ca ca thoáng u ám:
Website TruyenLau.com
"Bởi vì hiện tại ta vẫn chưa có tư cách."
"Tiểu Hảo, tận mắt nhìn thấy rồi mới hiểu, giữa người với người, khoảng cách thật sự lớn đến thế nào." Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Nàng từng ở Hầu phủ, ta không muốn nàng phải quay lại sống trong nghĩa trang."
"Cũng không muốn nàng phải giằng co giữa cha mẹ và ta."
"Ta đã tìm hiểu rồi, Hầu phủ vốn là nhờ theo quân mà lập nghiệp."
"Vậy thì ta cũng đi. Ta không thể chưa thử đã từ bỏ, để một mình nàng chống lại tất cả."
Sau này ta mới biết, ca ca vẫn lặng lẽ đến tiệm trang sức một mình.
Huynh ấy ném một mảnh thẻ tre vào trong xe ngựa của Mai Hương tỷ tỷ.
Chỉ hai người họ mới hiểu được ý nghĩa của thẻ tre ấy.
Nó có nghĩa là: huynh ấy bình an, và dặn Mai Hương tỷ tỷ hãy đợi huynh ấy.
11
Sau khi ca ca rời đi, cuộc sống bình yên được một thời gian.
Thế nhưng chẳng bao lâu, kinh thành như sấm nổ giữa trời quang.
Tin thứ nhất: bệ hạ ngự giá thân chinh, đích thân ra chiến trường.
Tin thứ hai: trong lúc người chinh phạt, nhà của Mai Hương tỷ tỷ bị xét nhà.
Ta và Lan tỷ tỷ chỉ là thường dân, đến khi đầu ngõ cuối phố đều xôn xao bàn tán rằng phu nhân và các tiểu thư của Hầu phủ bị giáng tội, sẽ bị bán làm nô tỳ, chúng ta mới hay tin.
Đại Chiêu có lệnh không được bán người nhà của tướng lĩnh bị giáng tội vào thanh lâu làm kỹ nữ.
Nhưng nếu bị giáng làm nô tỳ, sẽ có vô số kỹ viện giơ giá tranh nhau mua.
Cái danh "tài nữ", "quý nữ", xưa nay luôn dễ câu khách.
Ta vẫn còn nhớ những vị tỷ tỷ đã gặp ở tiệm trang sức.
Họ xinh đẹp, ngây thơ, nếu rơi xuống vũng bùn, còn sống nổi sao?
Hồng Trần Vô Định
Huống chi trong số đó còn có Mai Hương tỷ tỷ.
Dù phải trộm phải cướp, ta cũng phải chuộc tỷ ấy ra.
Ta và Lan tỷ tỷ đếm tiền mà tay run bần bật.
Chúng ta lục tung cả căn nhà, đến từng đồng tiền cắc cũng không bỏ sót.
Thế nhưng, dù có cộng thêm cả tiền bán tiệm, so với giá các kỹ viện trả, cũng chỉ chuộc được một hai người.
Ta chỉ thân thiết với một mình Mai Hương tỷ tỷ.
Nhưng Lan tỷ tỷ thì xem ai cũng là người nhà.
Nàng tuyệt vọng ngồi sụp xuống bên bàn, trong giọng toàn là hối hận:
"Giang Lan Thư, ngươi đúng là một con ngốc tự cho là thanh cao."
"Lúc trước vì sao phải trả lại số bạc ấy? Không có bạc, giờ ngươi định làm gì đây?"
Thì ra, trước khi rời Hầu phủ, những tỷ muội lớn lên cùng nàng, đều lén nhét ngân phiếu vào tay nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thế nhưng khi đó, nàng đang ngập chìm trong cảm giác tội lỗi với Hầu phủ, với Mai Hương tỷ tỷ.
Cảm thấy bản thân nên chịu khổ, nên đã không mang đi lấy một đồng.
Nàng chưa từng biết cảnh nghèo là gì, chẳng hiểu rằng có khi chỉ một đồng bạc cũng đủ để cứu mạng người.
Và ông trời, bài học đầu tiên ban cho nàng, lại tàn nhẫn đến vậy.
Chúng ta vốn là ở nghĩa trang, lại chỉ có hai đứa nhỏ sống sót.
Ta và ca ca từ nhỏ muốn sống được thì phải quen biết ba hạng chín nghề, cũng là điều thường tình.
Ngay lúc ta định lén ra ngoài dò la tìm đường, thì Lan tỷ tỷ đã lau nước mắt bước ra khỏi cửa.
Nàng bảo ta ở nhà trông tiệm, nhưng ta không yên tâm, len lén đi theo phía sau.
Nơi nàng đến là một phủ đệ thật cao, còn cao hơn cả Hầu phủ.
Lan tỷ tỷ vòng ra cửa nhỏ bên hông.
Người giữ cửa nhìn thấy nàng thì kinh ngạc lẫn vui mừng, không nói một lời đã đưa nàng vào trong.
Khi nàng trở ra, ánh mắt trống rỗng như không có tiêu cự.
Ta lặng lẽ đi theo nàng trở về, nàng cũng chẳng phát hiện.
Chỉ là miễn cưỡng cười với ta, nói:
"Tiểu Hảo, Mai Hương tỷ tỷ và các tỷ tỷ đã có đường sống rồi."
"Chỉ là họ không thể tiếp tục ở lại kinh thành nữa."
"Ta không yên tâm để họ đi một mình, nên muốn muội theo chăm sóc."
"Còn ta sẽ ở lại kinh thành kiếm tiền, được không?"
12
Ta không biết Lan tỷ tỷ đã đi tìm ai.
Nhưng chẳng bao lâu sau, toàn bộ nữ quyến nhà họ Giang thật sự đều được cứu ra.
Các tỷ tỷ ấy chỉ lưu lại tiệm thêu có hai ngày.
Trong hai ngày ấy, ta bận rộn xuôi ngược, còn Lan tỷ tỷ thì lánh mặt ra ngoài.
Trước khi đi, nàng dặn ta:
"Tiểu Hảo, nếu Giang phu nhân có hỏi, thì cứ nói số bạc này là có người đặt ở cửa, chớ nhắc tới ta."
Nàng muốn giả vờ như số bạc ấy là do thân thích nhà họ Giang gom góp lại.
Tuy nhiên, khi nàng đi cầu xin những thân thích ấy, ai nấy đều sợ đến phát run, không một ai dám đưa bạc.
Chỉ có một hai người vì thương nữ nhi gả vào Giang gia, lén bỏ tiền chuộc con gái mình về.
Còn người ngoài nhà họ Giang thì không dám nhúng tay vào.
May mắn là lời nói dối ấy không khiến ai sinh nghi.
Những tỷ tỷ nhà họ Giang bị dọa sợ khi vào ngục, chỉ có Mai Hương tỷ tỷ vẫn cứng cáp như thể có thể đ.á.n.h c.h.ế.t một con trâu.
Nghe nói, có một vị tỷ tỷ vừa vào ngục đã muốn tự tử, nói là để giữ danh tiết gì đó.
Bị Mai Hương tỷ tỷ trói c.h.ặ.t t.a.y chân lại, mắng suốt một canh giờ.
Mắng xong rồi, từ đó không còn ai dám treo cổ nữa.
Tỷ ấy ghé tai ta thì thầm:
"Cuối cùng cũng tới lượt ta dạy cho bọn họ biết rằng, sống sót mới là điều quan trọng nhất."
"Ta về nhà mấy tháng, bị các nàng dạy suốt mấy tháng liền."
"Ăn không đúng, uống không đúng, đi đứng cũng sai."
"Còn bảo ta phải gầy đi chút, nói ta quá vạm vỡ."
Mai Lan Ký
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.