Vị cô nương ấy chỉ lặng lẽ đứng đó, giống như cây mai đầu thôn, khẽ khàng cất lời:
"Phạm công tử, sinh tử có số, không cần vì ta mà khó xử. Cứ thuận theo lòng mình là được."
Nếu để thuận theo lòng ca ca, thì nhất định huynh ấy sẽ cảm thấy khó xử.
Tấm lòng của huynh ấy là mềm yếu, nếu không đã chẳng có ta, cũng chẳng có Hồ tỷ tỷ.
Đôi mắt huynh ấy đỏ ngầu như muốn rỉ máu, thế nhưng cuối cùng vẫn cúi đầu nói:
"Hôm nay không được."
"Trong phòng vẫn còn áo cưới và vải điều, đều là chuẩn bị cho Mai Hương. Ta không đưa cho ai khác dùng."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Ta phải ra ngoài mua lại từ đầu, nhanh nhất cũng phải đến ngày mai."
5
TruyenLau
Ca ca đồng ý ngày mai thành thân.
Lưu ma ma cũng chịu nhượng bộ một bước, để huynh ấy ra ngoài mua đồ, chỉ là phái mấy người theo dõi.
Còn ta thì bị giữ lại trong nghĩa trang.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tới khi trời sẩm tối, ca ca mới trở về, ôm theo một bọc lớn.
Bên trong là một bộ hỷ phục không quá vừa vặn, cùng một bộ chăn đệm trải giường.
Hôm sau, Lưu ma ma dậy từ rất sớm, giúp vị tân tẩu vốn tên là Giang Lan Thư, nay gọi là Hồ Lan Thư, sửa soạn trang điểm.
Bộ hỷ phục không vừa kia, cũng đã được Lưu ma ma thức suốt một đêm để sửa lại cho vừa người.
Ta lén nấp sau nhà, thấy bà ta vừa chải tóc cho tân tẩu, vừa lẩm nhẩm khấn:
"Một chải chải đến đầu, phú quý chẳng lo gì;
Hai chải chải đến đầu, không bệnh chẳng lo âu;
Ba chải chải đến đầu, nhiều con lại sống lâu;
Chải tiếp đến cuối đầu, vợ chồng mãi thuận hòa."
Đọc đến câu cuối, mắt Lưu ma ma đã hoe đỏ.
Bà ôm lấy tân tẩu mà nói:
"Tiểu thư của ta, người đừng trách phu nhân, đây đều là nghiệp nợ của song thân ruột thịt người gây ra. Trước kia ở phủ, người chỉ ho một tiếng, phu nhân liền sốt sắng muốn tìm cho được quả lê ngọt nhất kinh thành hầm cho người ăn."
"Nhưng khi người ăn lê thơm ngọt, Mai Hương tiểu thư thì đến miếng cơm thiu trong nhà cũng chẳng có mà ăn."
"Giá như chỉ là ôm nhầm, trong phủ cùng lắm xem như mình sinh thêm một tiểu thư."
"Nhưng đây lại là thân mẫu của người cố ý tráo đổi, người bảo phu nhân làm sao không hận được?"
"Bà ấy không còn mặt mũi nào đối diện với người nữa rồi."
Ta chép miệng nghĩ thầm, quả lê ngọt nhất kinh thành rốt cuộc sẽ ngọt tới mức nào?
Mai Hương tỷ tỷ ở kinh thành, chắc giờ đã được ăn lê do đích thân mẫu thân mình hầm rồi nhỉ?
Ta còn đang nghĩ đến quả lê, Lưu ma ma đã nói sang chuyện khác.
Bà lau nước mắt, lại cười nói:
"Là lão nô thất lễ rồi, hôm nay là đại hỉ của người, chẳng nên rơi lệ."
"Phạm nghĩa sĩ là người tốt, người gả cho hắn sẽ chẳng thiệt thòi đâu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Đây là điều cuối cùng phu nhân có thể làm cho người."
"Hai người mang số bạc đó, sống cho thật tốt. Đừng nghĩ ngợi về ai ở kinh thành nữa."
Từ đầu đến cuối, tân tẩu không hề chen lời.
Mãi đến khi Lưu ma ma dứt lời, nàng mới dập đầu, dịu giọng thưa:
"Ma ma, xin hãy giúp ta mang cây trâm này về cho mẫu thân."
"Lan Thư tạ ơn người đã nuôi nấng mười tám năm qua."
"Về sau chẳng thể gọi bà là mẫu thân nữa, nhưng dù ở phương nào, ta cũng sẽ luôn cầu phúc cho thân thể bà được bình an."
Cuộc đối thoại của họ sâu đậm đến thế, khiến ta chợt nghĩ: Lưu ma ma thật sự nỡ lòng nào đem tân tẩu bán đi sao?
Ta quay người, định bụng đem chuyện này nói với ca ca.
Nào ngờ lại bị một tỷ tỷ nha hoàn phát hiện.
Nàng cười tủm tỉm nhìn ta nói: "Tiểu muội muội, đi ăn bánh với tỷ tỷ không nào?"
6
Ta chẳng nói được gì, cũng không có ai chịu nghe ta nói.
Bọn họ nhốt ta suốt một đêm ở quán trọ bên ngoài.
Ca ca tưởng rằng ta giận huynh ấy cưới tân tẩu nên bỏ đi, cố ý không tham dự hôn lễ, cũng chẳng đi tìm ta.
Đến khi ngày hôm sau ta hấp tấp chạy về nhà, thì ca ca và tân tẩu đã ngủ chung một phòng.
Lưu ma ma từ phòng họ đi ra, trong tay là tấm khăn trải giường nhăn nhúm còn vương máu, cẩn thận gói lại, sau đó mới quay sang xin lỗi ca ca:
"Phạm nghĩa sĩ, trước kia là lão nô thất lễ, mạo phạm ngài, mọi lỗi lầm đều do ta cả."
"Nay ngài và Lan Thư tiểu thư đã thật sự thành phu thê, kính mong ngài đối đãi nàng tử tế."
Ca ca có chút ngạc nhiên trước thái độ dịu giọng bất ngờ của bà ta, nhưng không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn họ thu dọn hành lý.
Cùng với hai mươi binh sĩ canh giữ bọn ta, họ cùng nhau rời khỏi nghĩa trang.
Ta không rõ vì sao chỉ một tấm khăn trải giường lại khiến Lưu ma ma khẳng định họ đã là phu thê thực sự.
Nhưng ta biết, nếu đã nằm cùng một phòng, thì chính là đời này kiếp này chẳng thể chia lìa.
Trước đây khi ta hỏi Mai Hương tỷ tỷ, nàng cũng từng dạy ta như vậy.
Ta tức giận đẩy tân tẩu một cái:
Hồng Trần Vô Định
"Ngươi thật xấu xa! Giống hệt mẹ ngươi! Cướp đi hơn mười năm tốt đẹp của Mai Hương tỷ tỷ, bây giờ lại tới cướp ca ca của ta."
Ta vừa khóc vừa nói với ca ca:
"Ca ca, nàng ta gạt chúng ta! Lưu ma ma vốn dĩ chẳng định bán nàng ấy đâu! Lưu ma ma thương nàng ấy lắm! Hai người họ chỉ là bày trò diễn kịch cho huynh xem mà thôi!"
Ca ca nhìn nàng chằm chằm, ánh mắt như muốn thiêu cháy.
Nàng cúi đầu khẽ nói: "Lưu ma ma không lừa huynh. Hộ tịch của ta đã chuyển về Hồ gia."
"Nếu huynh không cưới ta, Hồ gia có quyền đem ta bán đi."
"Chỉ là Hầu phủ quả thực đã tính kế huynh. Họ biết huynh là người tốt, cho dù ta chỉ là người xa lạ, huynh cũng không thể khoanh tay đứng nhìn."
"Phạm công tử, ta thay họ, gửi lời xin lỗi đến huynh."
Sau lời xin lỗi, là một lời giải thích kỹ càng hơn.
Tân tẩu kể, mẫu thân ruột của Mai Hương tỷ tỷ là Giang phu nhân, là người chu đáo cẩn trọng.
Mai Lan Ký
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.