Vội vàng giải thích: "Đó là ca ca với các tỷ tỷ ở Bách Hoa Lâu mua về, huynh ấy không có..."
Mai Hương tỷ tỷ xua tay: "Được rồi được rồi."
"Ta từng giặt chăn giặt đệm ba năm ở Bách Hoa lâu, chẳng lẽ không nhận ra sao?"
"Chỉ cần ca ca muội nhướng mày một cái, ta đã biết huynh ấy lại sắp giở trò gì rồi."
Ta ngẩn người: "Nhưng Triệu Vân Xuyên không biết, chúng ta phải giải thích với hắn chứ!"
Mai Hương tỷ tỷ dí tay lên trán ta: "Giải thích cái gì mà giải thích?"
"Giang Lan Thư không có miệng à?"
"Chúng ta đâu thể theo nàng cả đời."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Hôm nay giúp nàng giải thích, ngày mai lại có hiểu lầm khác, ai đến giúp nữa?"
"Nàng ấy mà không tự mình mở miệng, thì chi bằng sớm chia tay với Triệu Vân Xuyên đi còn hơn."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Mai Hương tỷ tỷ kéo ta ngồi xuống, chậm rãi kể lại chuyện nhân duyên của Lan tỷ tỷ.
TruyenLau.com
Lan tỷ tỷ và Triệu Vân Xuyên là thật sự quen nhau từ khi mới sinh ra.
Còn sớm hơn cả ca ca ta và Mai Hương tỷ tỷ, đúng là thanh mai trúc mã.
Hai người họ đính hôn từ rất sớm, vốn dĩ nhà họ Triệu định cưới từ khi nàng mười sáu.
Thế nhưng Giang phu nhân không nỡ gả con gái, nên cố trì hoãn đến năm mười tám.
Kết quả, càng trì hoãn, càng sinh chuyện lớn.
Lúc tai họa ập đến, Triệu Vân Xuyên đang làm việc xa nhà.
Chờ đến khi hắn trở về, vị hôn thê đã không còn, chỉ để lại một bức thư.
"Muội không biết những tiểu thư thế gia có thể tàn nhẫn đến nhường nào đâu."
"Từ nhỏ đính hôn với nhau, vậy mà chỉ để lại một bức thư."
"Trong thư viết, giữa họ chỉ là một mối hôn ước."
"Nay đã nhầm lẫn, thì phải sửa sai. Nàng ấy sẽ đi cưới người nên cưới."
Mai Hương tỷ tỷ thở dài:
"Ta có thể hiểu được, nàng cảm thấy mình là kẻ trộm thân phận, không còn xứng với Triệu Vân Xuyên nữa."
"Nhưng có đôi lúc, sống một mình ở kinh thành, ta lại nghĩ quẩn."
"Nghĩ rằng nếu ca ca muội cũng có suy nghĩ giống nàng ấy thì sao?"
"Tiểu Hảo à, lòng người không nên làm tổn thương như vậy."
"Nam nhân dễ dàng buông bỏ là kẻ nhu nhược, nữ nhân cũng vậy thôi."
"Nàng ấy ít nhất phải tự mình nói rõ với Triệu Vân Xuyên. Muội không được xen vào."
Ta lo lắng, cào cào ngón tay, thì thầm hỏi:
"Mai Hương tỷ tỷ, tỷ không lo sao?"
"Nếu lỡ như bây giờ Triệu Vân Xuyên hận nhiều hơn yêu, không còn thích tỷ ấy nữa thì sao?"
"Hắn đã biến Lan tỷ tỷ thành nô tỳ rồi đó!"
Mai Hương tỷ tỷ khẽ cười, "hừ" một tiếng:
"Muội tưởng vì sao Triệu Vân Xuyên lại đồng ý để chúng ta vào phủ theo?"
"Vì ta phát hiện ra hắn căn bản không hề đem khế ước bán thân kia đi đăng ký với nha môn."
"Hắn chỉ dùng để dọa Giang Lan Thư thôi."
"Ta không vạch trần, đổi lại, hắn phải để ta ở cạnh Giang Lan Thư để đảm bảo an toàn cho nàng."
17
Nếu chuyện làm nô tỳ chỉ là giả.
Thậm chí cả chuyện Lan tỷ tỷ từng gả cho ca ca ta cũng chẳng bận tâm.
Vậy thì Triệu Vân Xuyên hẳn là rất yêu Lan tỷ tỷ.
Tuy rằng tình cảm giữa họ không ăn ý bằng ca ca và tẩu tẩu.
Nhưng tẩu tẩu từng nói, tình cảm trên đời có muôn hình vạn trạng.
Người không biết mở miệng, thì có khi lại hợp với một kẻ cố chấp điên cuồng.
Ta và Mai Hương tỷ tỷ đều trông mong bọn họ sớm ngày hòa thuận trở lại.
Hồng Trần Vô Định
Chúng ta muốn đi tìm ca ca rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mai Hương tỷ tỷ nói, dù không vào được doanh trại. Cũng có thể ở lại gần đó.
Sống gần, đến lúc có chuyện, muốn thu xác cũng kịp hơn một chút.
Tỷ ấy nói như nghiến răng nghiến lợi, nhưng ta biết, tỷ ấy sợ.
Ta cũng sợ.
Thế nhưng, Lan tỷ tỷ không những không làm hòa với Triệu Vân Xuyên.
Hắn còn thật sự sắp nạp thiếp.
Trong viện Bắc Viên của Quan Vũ tỷ tỷ đã treo đầy lụa đỏ.
Bọn nha hoàn trong phủ cũng bắt đầu chuẩn bị lễ mừng.
Quan Vũ còn đặc biệt mang thiệp mời đến cho chúng ta.
Nàng ta cười tươi rói với Lan tỷ tỷ, nói: "Lan Thư cô nương, thật cảm tạ cô."
"Cô không biết đâu, những ngày qua ta và thiếu gia trong phòng tắm đều là diễn trò cả."
"Vậy mà cô chẳng hề để tâm, thiếu gia bây giờ đã thật sự hết hy vọng với cô rồi."
"Ngài ấy thật lòng muốn thu nhận ta."
"Đợi sau khi thiếu phu nhân vào cửa, ta còn được nâng thành di nương nữa cơ."
"Tương lai tốt đẹp như vậy, đều là nhờ cô nương ban cho."
Chưa hết, nàng ta còn đưa ra một tờ giấy, nói:
"Thiếu gia sai ta trả lại khế ước bán thân cho cô."
"Nói rằng nếu trong lòng cô không còn ngài ấy nữa, thì cứ rời đi."
"Từ nay về sau, vĩnh viễn không cần gặp lại."
Lan tỷ tỷ nhận lấy tờ giấy ấy.
Ngồi trong phòng suốt một lúc lâu.
Lâu đến mức trời đã tối sầm.
Phía Bắc Viên đã rộn ràng tiếng cười.
Nàng mới như người điên mà lao ra ngoài.
Đập vào cửa phòng đóng chặt của Quan Vũ tỷ tỷ, lớn tiếng hô:
"Triệu Vân Xuyên, ngươi không được ngủ! Ngươi ra đây cho ta!"
"Ta hối hận rồi, ngươi có nghe không? Ta hối hận rồi!"
Nàng gào đến thê lương.
Lần đầu đ.á.n.h mất thể diện.
Giọng nói tràn đầy hoảng loạn.
Thế nhưng cánh cửa ấy vẫn không động đậy chút nào.
Lan tỷ tỷ sốt ruột.
Nàng vớ lấy cái rìu trong viện, định phá cửa.
Còn chưa kịp bổ xuống.
Phía sau đã truyền đến một tràng cười trầm thấp.
Triệu Vân Xuyên đứng sau lưng chúng ta.
Hắn cười như một con ch.ó nhỏ vừa được ăn no, nói:
"Giang Lan Thư, lớn tiếng hơn chút nữa nào, nàng vừa nói gì?"
Chuyện sau đó thì ta không rõ.
Mai Hương tỷ tỷ kéo ta đi mất rồi.
Tỷ ấy nói, đó không phải là thứ con nít nên nhìn.
Có điều, lúc tiễn chúng ta rời đi, Triệu Vân Xuyên vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y Lan tỷ tỷ.
Chặt đến mức không thể chặt hơn.
E rằng mọi hiểu lầm đều đã được hóa giải rồi.
Mai Hương tỷ tỷ nói, giữa bọn họ vẫn còn ngọn núi nhà họ Triệu phải vượt qua.
Giang phu nhân không tin Triệu Vân Xuyên có thể vượt qua, nhưng tỷ ấy thì tin.
Nhưng đó là chuyện của phu thê nhà người ta.
Còn tỷ, phải đi tìm người trong lòng của mình rồi.
Mai Lan Ký
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.