Mai Lan Ký

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Mai Lan Ký

Chương 4

Ba ngày sau, ca ca và ta đội nón lá, ngồi ở một quán trà xa xa.

 

Thật ra khoảng cách quá xa, chúng ta chẳng nhìn rõ được bao nhiêu.

 

Thật ra từ lúc họ xuống xe đến lúc bước vào tiệm, thời gian cũng rất ngắn.

 

Thế nhưng ta và ca ca vẫn cảm nhận rất rõ ràng rằng, Mai Hương tỷ tỷ đang được mẫu thân yêu thương.

 

Ngay cả những vị cô nương có vài phần giống với Lan tỷ tỷ, cũng đối đãi với nàng rất tốt.

 

Bọn họ vừa xuống xe đã cười đùa mấy câu.

 

Có người khoác tay Mai Hương tỷ tỷ, có người chỉ vào bảng hiệu tiệm vàng mà giới thiệu điều gì đó với nàng.

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

Lúc đầu sắc mặt Mai Hương tỷ tỷ còn nghiêm, thế nhưng cuối cùng cũng không nhịn được mà bật cười.

 

Là nụ cười rất đẹp, rất rất đẹp.

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

9

 

Trước lúc chia tay, Lan tỷ tỷ dặn đi dặn lại rằng, ở kinh thành, danh dự của nữ tử là quan trọng nhất.

 

Ca ca chỉ có thể đứng nhìn từ xa. TruyenLau.com

 

Nếu huynh ấy tiến lại gần, chính là đang hủy hoại cả một đời của Mai Hương tỷ tỷ.

 

Quả nhiên, chỉ là một cái nhìn thoáng qua rất ngắn.

 

Nhưng ca ca vẫn cố chấp ngồi đến lúc bọn họ rời đi, tự mình tranh thủ lấy cái nhìn thứ hai.

 

Tiếng bánh xe ngựa lộc cộc lăn ngang qua bên cạnh chúng ta, giống như đang nói rằng, ca ca mãi mãi cũng không thể đuổi kịp Mai Hương tỷ tỷ nữa rồi.

 

Huynh ấy thật sự không còn nhắc đến chuyện đi tìm Mai Hương tỷ nữa.

 

Mà ở lại kinh thành mở một tiệm nhỏ.

 

Ta nghĩ, ta hiểu ca ca đang nghĩ gì.

 

Huynh ấy không phải sợ hãi.

 

Huynh ấy chỉ đang suy nghĩ rằng, liệu Mai Hương tỷ tỷ có còn cần đến chúng ta nữa không.

 

Bởi vì chúng ta đều là cô nhi, quá hiểu chữ “nhà” nặng nhường nào.

 

Trước kia Mai Hương tỷ tỷ chỉ có chúng ta.

 

Nhưng bây giờ, tỷ ấy đã có thân nhân ruột thịt thật sự rồi.

 

Người nhà của tỷ ấy yêu thương tỷ ấy, không chỉ bằng tấm lòng, mà còn có cả bạc tiền.

 

Những kẻ nói tiền không quan trọng, đều là chưa từng nghèo khổ.

 

Nếu ta có thể ngồi chờ cơm ăn áo mặc, thì ta cũng không muốn phải nai lưng làm việc mỗi ngày.

 

Ta và ca ca chẳng qua là kiến thức nông cạn, trước khi đến đây chẳng hề biết Hầu phủ giàu có đến nhường ấy.

 

Giờ tận mắt nhìn thấy Mai Hương tỷ tỷ sống tốt như vậy, thì chúng ta không còn tư cách để khiến tỷ ấy mất đi cuộc sống ấy nữa, dù là lấy danh nghĩa “yêu nàng” cũng không được.

 

Những suy nghĩ vẩn vơ ấy, chỉ đến khi gần ngủ mới dám len lén hiện lên trong đầu ta.

 

Bởi vì mưu sinh ở kinh thành thật sự quá bận rộn.

 

Chúng ta mở một tiệm thêu.

 

Trong những việc Lan tỷ tỷ biết làm, đây là thứ mà nàng làm tốt nhất, cũng là thứ nàng làm mà thấy vui nhất.

 

Ca ca chỉ phụ trách tìm mặt bằng, ra ngoài kết giao hàng xóm láng giềng.

 

Còn lại mọi việc đều giao cho Lan tỷ tỷ sắp xếp.

 

Trong đó còn bao gồm việc phân công công việc cho ta, và dạy ta thêu thùa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Một cửa tiệm mới toanh, dù chỉ là một gian nhỏ bé.

 

Từ không đến có, bận rộn đến có chút tiếng tăm, cũng đã trôi qua hai tháng.

 

Đợi đến khi trên người Lan tỷ tỷ bớt đi vài phần khí chất khuê tú, trông giống như một bà chủ tiệm thực sự, ca ca liền trao cho nàng một phong thư hòa ly.

 

Chữ trong thư là do ca ca nhờ Lan tỷ tỷ dạy, vẫn còn nguệch ngoạc xiêu vẹo.

 

Thế nhưng huynh ấy cầm lấy phong thư hòa ly méo mó ấy cùng với khế ước sở hữu cửa tiệm, nói:

 

"Lan cô nương, ta muốn cùng cô nương làm một cuộc giao dịch. Ta muốn ra ngoài bôn ba một chuyến, tiểu muội ta không thể không có ai chăm sóc."

 

"Ta giao nó cho cô nương, cũng giao luôn tiệm này cho cô. Cô thấy sao?"

 

Ta và Lan tỷ tỷ đều sững sờ.

 

Ta kinh hãi kêu lên: "Ca ca, huynh không cần ta nữa sao?"

 

Ca ca nhìn ta đầy áy náy: "Ca ca muốn đi tòng quân."

 

"Nơi đó không thể mang theo nữ hài tử. Muội ngoan ngoãn ở lại kinh thành chờ ca ca, được không?"

 

Lan tỷ tỷ nhìn ca ca, chấn động nói:

 

"Phạm công tử, huynh vẫn chưa từ bỏ sao? Huynh định lập công để cưới Mai Hương tiểu thư sao?"

 

Ánh mắt nàng như đang nói rằng ca ca đã điên rồi.

 

Thế nhưng sau khi chấn động qua đi, nàng nhận lấy thư và giấy tờ trong tay ca ca, trịnh trọng nói:

 

"Là ta nông cạn, sinh ra và lớn lên trong thâm viện, cứ ngỡ quy củ nơi đó là tất cả."

 

"Phạm công tử, ta khâm phục sự cố chấp và dũng khí của huynh. Chúc huynh ra trận thắng lợi, sớm ngày lập công."

 

10

 

Nếu là vì muốn cưới Mai Hương tỷ tỷ, thì ta tuyệt đối sẽ không kéo chân ca ca lại.

 

Ta chạy khắp các hiệu thuốc, mua cho huynh ấy thật nhiều t.h.u.ố.c mang theo.

 

Đêm cuối cùng trước khi lên đường, không ai trong chúng ta quay về phòng.

 

Cả hai ngồi trong tiểu viện, huynh ấy từ tốn dặn dò ta từng việc một.

 

"Tiền mua cửa tiệm là do Hầu phủ cấp, vốn nên thuộc về Lan tỷ tỷ."

 

"Nàng ấy nhìn thì lớn tuổi hơn muội, nhưng kinh nghiệm mưu sinh còn kém hơn muội, muội phải giúp nàng ấy."

 

"Thật sự gặp chuyện không giải quyết được, đừng cứng đầu, cứ đến Hầu phủ tìm Lưu ma ma giúp đỡ."

 

"Họ không phải người xấu, sẽ không thấy c.h.ế.t không cứu. Ở lại kinh thành, vẫn an toàn hơn về quê."

 

...

 

Ca ca chưa bao giờ xem ta và Mai Hương tỷ tỷ như đóa hoa để nuôi nấng.

 

Những lời huynh ấy dặn, ta đều hiểu cả.

 

Thế nhưng trong lòng ta lại đang nghĩ đến chuyện khác.

 

Chờ huynh ấy dặn xong, ta mới nói:

 

"Ca ca, ngày mai lại đến kỳ Mai Hương tỷ tỷ ra tiệm trang sức, để muội thay huynh đi gặp tỷ ấy một lần nhé. Ít nhất cũng phải nói cho tỷ ấy biết, huynh không thật sự cưới người khác, nếu không tỷ ấy sẽ cứ đau lòng mãi."

 

Giờ ta đã biết, đêm thành thân hôm ấy chỉ là giả.

Hồng Trần Vô Định

 

Ca ca vẫn là ca ca trong sạch như xưa.

 

Huynh ấy xoa đầu ta, mỉm cười:

 

"Ngốc quá, Mai Hương tỷ tỷ của muội còn thông minh hơn muội nhiều."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu