Mai Lan Ký

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Mai Lan Ký

Chương 3

Bà không muốn gặp lại nữ nhi, nhưng cũng không đành lòng để nàng thật sự quay về cái hố lửa nhà họ Hồ.

 

Giang phu nhân bèn nghĩ ra một kế sách vẹn cả đôi đường.

 

Sau khi phái người điều tra, bà chấp nhận rằng ca ca là người tốt.

 

Nhưng trong lòng bà, chỉ người tốt thôi vẫn chưa đủ để xứng với nữ nhi ruột thịt mà bà đã bạc đãi bấy lâu.

 

Hồng Trần Vô Định

Thế nhưng Mai Hương tỷ tỷ lại sống c.h.ế.t chẳng chịu từ bỏ ca ca.

 

Vì vậy Giang phu nhân nghĩ, chi bằng để ca ca cưới người khác, Mai Hương tỷ tỷ dù không cam lòng cũng phải buông tay.

 

Mà nếu đã là người tốt, gả cho tân tẩu cũng coi như là cho nàng một tương lai.

 

7 TruyenLau

 

Nói xong một lượt, nàng liền cúi người hành lễ với ca ca:

 
TruyenLau.com
"Phạm công tử, mẫu thân nuôi ta khôn lớn, người bảo ta gả cho ai, ta liền gả cho người ấy."

 

"Ta biết trong lòng công tử không có ta, từ nay về sau, ta sẽ giữ bổn phận cho trọn."

 

“Bổn phận” ấy chính là chuyển ra khỏi phòng của ca ca, dọn sang phòng ta ở. Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

Cùng ăn cùng ở rồi, ta mới nhận ra chúng ta thật sự là hai người rất khác biệt.

 

Nàng không biết nấu cháo nấu cơm phải đổ bao nhiêu nước, cũng chẳng biết giặt áo phải giã, phải vò, phải cho bồ kết vào.

 

Nhưng nàng lại biết cắm những bông hoa dại thành một bó rất xinh, cắm vào ống trúc rồi đặt trong phòng.

 

Nàng cũng biết khi đang hái rau dại ngẩng đầu nhìn thấy hoàng hôn, sẽ buột miệng đọc một bài thơ mà ta không hiểu, nhưng nghe lại rất hay.

 

Nàng rất cố gắng để thích nghi, không mặc những xiêm y thêu hoa mang từ phủ tới nữa, mà thay vào đó là mặc lại y phục cũ của Mai Hương tỷ tỷ.

 

Ta dậy canh mấy, nàng cũng theo ta dậy canh mấy, lẽo đẽo phía sau ta học cách một tiểu nữ nông gia phải giặt giũ, nấu ăn ra sao.

 

Thế nhưng khác biệt thì vẫn là khác biệt.

 

Chỉ cần nàng giơ tay lau mồ hôi, hay đưa tay che miệng uống nước, thậm chí chỉ là cách nàng thở thôi, ta cũng thấy nàng giống tiên nữ.

 

Tiên nữ thì rất đẹp.

 

Nhưng tiên nữ nên ở chốn mây cao trời rộng, chứ không nên rơi xuống căn nhà đất của chúng ta.

 

Ta lo lắng hỏi nàng:

 

"Mai Hương tỷ tỷ trở về kinh rồi, có biến thành tiểu thư khuê các giống tỷ không?"

 

Trong lòng ta mơ hồ vang lên một giọng nói.

 

Nếu Mai Hương tỷ tỷ cũng trở nên như vậy, thì có lẽ chúng ta sẽ mãi mãi mất tỷ ấy rồi.

 

Nhưng chẳng ai nghe ta nói về nỗi lo sợ ấy.

 

Ca ca sau khi thành thân thì cứ sáng sớm ra khỏi nhà, tối mịt mới về.

 

Mãi đến nửa tháng sau, huynh ấy mới rảnh rỗi trở lại.

 

Mà việc đầu tiên ca ca làm sau khi rảnh, chính là nói muốn đưa chúng ta lên kinh thành.

 

Hóa ra mấy ngày nay huynh ấy bận rộn là để làm thủ tục bàn giao nghĩa trang ở nha môn.

 

Huynh ấy muốn đi tìm Mai Hương tỷ tỷ.

 

Việc huynh ấy thành thân với tân tẩu, một phần là để cứu người, phần còn lại là để Hầu phủ yên tâm rút binh lính canh giữ khỏi chỗ chúng ta.

 

Ca ca xoa đầu ta, ôn tồn nói:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Từ nay về sau, hãy gọi vị cô nương kia là Lan tỷ tỷ, đừng gọi là tẩu tẩu."

 

"Tẩu tử của muội, vĩnh viễn chỉ có một người."

 

Ta vui mừng reo lên, toan quay về thu dọn hành lý.

 

Nhưng Lan tỷ tỷ lại nhẹ nhàng lên tiếng:

 

"Phạm công tử, hôn nhân đại sự vốn là mệnh lệnh của cha mẹ, là lời của bà mối."

 

"Hiện giờ Mai Hương tiểu thư đã là thiên kim Hầu phủ, còn công tử chỉ là một nghĩa sĩ."

 

"Hai người đã không còn cùng một tầng lớp."

 

"Dẫu công tử có đi, e cũng chỉ chuốc lấy thương tâm, xin công tử suy xét cho kỹ."

 

Giống như trước kia ta từng hỏi, ca ca vẫn là câu trả lời ấy:

 

"Giữa ta và Mai Hương, chỉ khi nào nàng ấy nói không cần ta nữa, thì mới là kết thúc."

 

"Lần này lên kinh, ta cũng sẽ đưa muội theo."

 

"Lan tỷ tỷ, kinh thành mới là nơi tỷ lớn lên. Ta chỉ có thể giúp tỷ một thời gian, còn sống sót được hay không, phải do chính tỷ học cách đối mặt."

 

Nghe xong những lời này, Lan tỷ tỷ sững người trong chốc lát, không còn tranh luận với ca ca nữa.

 

Nàng cúi đầu, chẳng rõ đang nghĩ gì trong lòng.

 

Nhưng mặc kệ thế nào, ta sắp được gặp lại Mai Hương tỷ tỷ rồi.

 

8

 

Quá trình gặp lại Mai Hương tỷ tỷ không hề thuận lợi.

 

Tường Hầu phủ quá cao, dưới chân tường lại có quá nhiều người canh gác.

 

Trước khi đến, trong lòng ta cũng đã có chuẩn bị.

 

Dù sao đó cũng là nhà quan lớn ở kinh thành, nhất định sẽ giàu có hơn cả nhà huyện lệnh chốn quê ta.

 

Thế nhưng sự giàu sang ấy, vẫn vượt quá sức tưởng tượng của ta.

 

Trước cửa có đôi sư tử đá to lớn, phủ đệ rộng đến mức có cảm giác có thể chứa được nguyên cả một ngôi làng.

 

Ngay cả bọn hạ nhân ra vào cũng ăn mặc còn đẹp hơn cả con cháu nhà phú hộ trong huyện.

 

Chúng ta núp trong một góc quan sát suốt ba ngày, vẫn không biết phải làm cách nào để tiếp cận được ngôi nhà mà Mai Hương tỷ tỷ đang sống.

 

Ca ca im lặng một cách rõ rệt.

 

Huynh ấy nhìn về phía Hầu phủ, trong mắt mang theo một nỗi suy tư mà ta không sao hiểu nổi.

 

Cuối cùng, chính Lan tỷ tỷ là người đưa ra chủ ý.

 

Nàng từng sống ở đó mười tám năm, giống như ta hiểu rõ các loại rau dại, nàng hiểu rõ lối sống trong phủ đệ kia.

 

Nàng đã do dự rất lâu, rồi mới nói với ca ca:

 

"Chuyện này liên quan đến danh tiết nữ tử, ta vốn không nên giúp huynh."

 

"Thế nhưng trước khi rời phủ, nàng ấy vì huynh mà xung đột gay gắt với người trong nhà."

 

"Có lẽ chỉ khi gặp lại nàng ấy một lần, huynh mới có thể thực sự buông tay."

 

Lan tỷ tỷ đưa chúng ta tới một tiệm vàng bạc châu báu.

 

Nàng nói rằng cứ cách hai tháng, Giang phu nhân sẽ đưa các tiểu thư trong phủ đến đó một lần.

 

Vừa là để mua đồ, vừa là để các cô nương nhìn ngắm thế giới bên ngoài.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu