Mài Ngọc

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Mài Ngọc

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 10

Vậy mà lúc này, lại bị hắn làm cho nghẹn họng, nói không ra lời.

 

Trên đời… làm sao lại có kẻ vô liêm sỉ đến mức này!?

 

Thấy ta im lặng, Phó Lăng An tưởng mình đã nói trúng tâm sự của ta, sắc mặt cũng dịu xuống:

 

“Được rồi, bảo họ tránh ra. Ta dẫn nàng đi xem hỷ phục ta chuẩn bị cho nàng, ba mươi thêu nương thêu suốt nửa năm mới thành, là kiểu thêu nàng thích nhất…”

 

“Phó Lăng An.”

 

Ta rốt cuộc không nhịn nổi ngắt lời hắn:
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

“Ta luôn biết ngươi tự phụ, nhưng không ngờ ngươi mặt dày đến mức này, vì chọc tức ngươi, mà gả cho Phó Thanh Tiêu? Ngươi nghĩ mình điểm nào sánh được với chàng ấy? Luận xuất thân, chàng ấy là đích trưởng tử, còn ngươi là thứ t.ử của kế thất.”

 

“Luận tài văn, chàng ấy mười chín tuổi đã đỗ tú tài, sang xuân vào trường thi có khi còn đứng bảng vàng. Luận tính tình, chàng ấy hơn ngươi cả nghìn lần. Ngươi dựa vào đâu mà tự tin rằng ta sẽ bỏ minh châu mà đi nhặt cỏ rác!?”
TruyenLau.com
 

Sắc mặt Phó Lăng An từ xanh chuyển trắng, nhìn ta không thể tin nổi:

 

“Nàng, nàng có ý gì? Chẳng phải nàng luôn… luôn yêu ta tha thiết…”
TruyenLau
 

“Yêu tha thiết? Ngoài cái thân phận con cháu Phó gia của ngươi, ngươi có điểm nào đáng để ta nhìn thêm một lần?”

 

“Lẽ nào trước kia, nàng đối tốt với ta chỉ vì… ta là người Phó gia sao…?”

 

Phó Lăng An lảo đảo lùi mấy bước, mặt trắng bệch như giấy:

 

“Không… không thể nào, nàng yêu ta. Nàng thật lòng yêu ta, Ngọc Tố. Nàng đội tuyết mua hạt dẻ cho ta, học đàn tỳ bà đến rách cả đầu ngón tay vì ta.”

 

“Còn năm đó đi săn đông, cũng là nàng tìm thấy ta đầu tiên… Nàng quên hết rồi sao!”

 

Ta đang định mở miệng.

 

Thì một giọng nói trong trẻo vang lên sau lưng ta:

 

“Ngươi đã biết nàng từng đối với ngươi hết lòng, vậy mà vẫn coi thường, bỏ rơi như giày rách, thế thì ngươi lại càng không xứng, không đáng để nàng yêu.”

 

Phó Thanh Tiêu bước đến trước mặt ta, khẽ che ta ra phía sau.

 

Ta thuận thế nắm lấy tay áo hắn. 

 

Ban đầu chỉ định diễn trò, nhưng lớp gấm mềm ấm trong tay khiến lòng ta bất giác dâng lên một chút cảm giác an tâm kỳ lạ.

 

Phó Lăng An trừng chằm chằm vào bàn tay ấy, rồi ngẩng phắt lên, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống Phó Thanh Tiêu:

 

“Thế ngươi tưởng Thẩm Ngọc Tố thật lòng với ngươi sao!? Chẳng qua là vì ngươi là đích trưởng t.ử của Phó gia!”

 

“Ta nói cho ngươi biết, nàng từng xem tranh tiên phu nhân, nhất định là nhìn ra ngươi nên mới như vậy!”

 

Tay ta đột nhiên siết chặt.

 

Phó Thanh Tiêu nghiêng người, nhẹ nhàng nắm lấy tay ta.

 

“Như vậy chẳng phải càng tốt sao? Nếu không có thân phận này… thì ta làm sao xứng đứng bên cạnh nàng.”

 

16

 

Ta không ngờ được rằng Phó Thanh Tiêu lại nói ra những lời như thế. 

 

Không chỉ Phó Lăng An, mà ngay cả ta cũng sững sờ. 

 

Nhưng về sau, chẳng ai trong chúng ta nhắc lại chuyện ấy nữa.

 

Ta thì giả vờ hồ đồ. 

 

Còn vì sao Phó Thanh Tiêu không nhắc đến, ta không biết, cũng không muốn truy hỏi. 

 

Tóm lại, mục đích của ta đã đạt được.

 

Hôn sự của chúng ta được định vào tháng ba năm sau, sau kỳ xuân thí. 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phó Thanh Tiêu vẫn tham gia xuân thí, Phó công gia lại hết sức ủng hộ.

 

Những năm ấy, con cháu thế gia phần lớn dựa vào ấm phong mà vào quan trường, thật sự tham gia khoa cử chẳng có mấy người. 

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Nhưng con cháu thế gia xuất thân khoa cử thì không ai là không được Thánh nhân trọng dụng.

 

Ngày về lại mặt, cũng đúng vào ngày bảng vàng treo tên. 

 

Vì ta đã đón mẫu thân ta ra ngoài, nên hôm ấy chúng ta không về Thẩm gia mà đến Tống phủ, nơi mẫu thân ta đang ở.

 

Khi quan báo hỷ gõ trống đ.á.n.h chiêng tới cửa, Phó Thanh Tiêu đang cùng mẫu thân ta trò chuyện, nhưng tay thì không hề rảnh rỗi, thành thạo bóc từng hạt dưa một, đặt vào chiếc đĩa nhỏ trước mặt ta.

 

Nhìn động tác của hắn, mẫu thân ta vốn đã cười, nay lại cười đến mức không thấy cả mắt.

 

“Đỗ rồi! Đại lang quân! Đỗ rồi!”

 

Đúng lúc ấy, hạ nhân Phó gia hớn hở chạy vào, mặt đầy vui mừng:

 

“Tống phu nhân, đại lang quân, phu nhân, đại lang quân đỗ rồi! Đỗ rồi! Tiến sĩ cập đệ! Chỉ dưới Trạng nguyên thôi!”

 

Chỉ dưới Trạng nguyên.

 

Vậy tức là đứng thứ hai.

 

Mẫu thân ta vui mừng quá đỗi, vội thưởng cho hắn ta một thỏi bạc lớn, lại thúc giục chúng ta quay về Phó gia ngay.

 

Đợi đến khi về đến Phó gia, Phó công gia càng thêm hân hoan, mời hết những nhân vật có mặt mũi trong tộc đến. 

 

Con cháu thế gia đỗ tiến sĩ vốn đã hiếm, huống hồ còn đạt vị trí chỉ dưới Trạng nguyên.

 

Chỉ có Phó phu nhân lấy cớ bệnh, không gặp ai. 

 

Từ khi Phó Thanh Tiêu trở về Phó gia, bà ta hầu như chẳng có lúc nào là không lấy cớ ốm đau.

 

Đón khách tiễn khách cho đến tận đêm khuya, Phó công gia còn muốn giữ Phó Thanh Tiêu lại đàm chuyện dưới ánh nến. 

 

Ta dẫn theo nha hoàn quay về viện của mình.

 

Khi đi ngang hành lang, ta bị người gọi lại.

 

Là Phó Lăng An. 

 

Hôm ấy hắn gây náo loạn ở Thẩm gia, về nhà liền bị Phó công gia dùng gia pháp, đủ ba mươi roi, đ.á.n.h đến mấy ngày sau mới xuống giường ra ngoài được.

 

Phó Lăng An mấp máy môi:

 

“Chúc mừng.”

 

Ta khẽ gật đầu, định lướt qua hắn.

 

Nhưng hắn lại gọi ta lần nữa:

 

“Thẩm Ngọc Tố, ta hối hận rồi.”

 

Ta không quay đầu.

 

Hắn đứng sau ta, không hề né tránh bao nhiêu hạ nhân trong sân:

 

“Ta vốn không thích Thẩm Ngọc Trì. Ngày trước đối xử với nàng ta khác đi mấy phần, chẳng qua là để chọc giận nàng, để hoàn thành cá cược hủy hôn một trăm lần mà thôi.”

 

“Thẩm Ngọc Tố, ta thích nàng, cũng chỉ thích mình nàng!”

 

Ta khựng lại.

 

Phó Lăng An không tự chủ được mà bước lên vài bước.

 

Nhưng lại bị lời ta đóng đinh tại chỗ:

 

“Tiểu thúc, lời này không thỏa đáng, đừng nói nữa, bằng không ta sẽ bẩm báo với phụ thân.”

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu