Mài Ngọc

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Mài Ngọc

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 8

Ngoài Đại Từ Quan chính là con đường tất yếu trở về kinh từ phương bắc.

 

Ta canh đúng thời gian, mượn cớ vào trà quán nghỉ chân, đợi được đoàn xe ngựa của Phó công gia.

 

Dẫn đầu cưỡi ngựa, chính là ông ấy.

 

Ta ném cây trâm ngắn trong tay ra ven đường, khẽ kéo tay áo Hạ Thanh Tiêu:

 

“Thanh Tiêu, trâm của ta rơi ở đó rồi.”

 

Hắn đi đến ven đường, cúi xuống nhặt.

 

Ngẩng đầu lên thì đúng lúc ngựa của Phó công gia tiến đến gần.

 

Đầu ngựa bị ghìm cương nên dựng cao lên.

 

Phó công gia nhìn gương mặt giống tới bảy phần của tiên phu nhân, môi ông run lên không ngừng. TruyenLau.com

 

……

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Những chuyện tiếp theo, liền thuận theo lẽ tự nhiên.

 

Phó công gia lảo đảo xuống ngựa, mặc kệ sự giãy giụa của Hạ Thanh Tiêu, kéo tay áo hắn lên, thấy rõ hai nốt ruồi đỏ trên cổ tay hắn, lập tức nước mắt già nua trào xuống, ôm chặt Hạ Thanh Tiêu vào lòng.

  TruyenLau

“Tiêu nhi! Con của ta! Phụ thân cuối cùng cũng tìm được con rồi!”

 

Phó Lăng Tiêu.

 

Chính là tên của vị đích trưởng t.ử thất lạc của Phó gia.

 

Mọi thứ, hoàn toàn ngã ngũ.

 

13

 

Đêm ấy, ta đến dự yến sinh thần của Phó Lăng An như đã hẹn.

 

Vừa xuất hiện, mọi người liền xôn xao bàn luận.

 

“Xem đi, ta đã nói Thẩm Ngọc Tố thế nào cũng đến mà. Nàng ta bỏ nổi Phó Lăng An sao? Ta lộn đầu uống trà luôn đó!”

 

“Phì… Hôm ấy ở ngoài thành còn nói chắc như đinh đóng cột, nào là chuyện hối hận nhất đời này là không sớm đồng ý hủy hôn.”

 

“Ta còn tưởng nàng ta cũng có chút cốt khí, ai ngờ Phó huynh vừa ngoắc tay một cái, nàng ta lại ngoẹo đuôi chạy theo rồi.”

 

“Ôi, thật ra Thẩm Ngọc Tố dung mạo không tệ, ta còn nghĩ nếu nàng ta thật sự bị Phó gia lui hôn, ta sẽ nạp nàng làm quý thiếp. Đáng tiếc.”

 

Cũng có người hỏi Thẩm Ngọc Trì:

 

“Ngọc Trì, sao tỷ tỷ ngươi lại đến? Không phải nói hôn sự của Phó gia sẽ đổi sang cho ngươi sao? Tỷ tỷ ngươi đến làm gì nữa?”

 

Thẩm Ngọc Trì trừng ta đến mức gần như bóp nát cả khăn tay trong tay:

 

“Ta cũng không biết, rõ ràng phụ thân bảo tỷ tỷ ở Thanh Cư Quan cầu phúc cho nhị thúc, vậy mà tỷ tỷ lại tự ý chạy ra ngoài, thật là không để phụ thân và nhị thúc vào mắt.”

 

Nói rồi, nàng ta gọi hai nha hoàn đến, định cưỡng ép áp giải ta quay về:

 

“Tỷ tỷ tự ý rời Thanh Cư Quan thật sự không ổn, e rằng người ngoài sẽ bàn tán tỷ bất hiếu, tỷ vẫn nên quay về thì hơn…”

 

Hai nha hoàn vừa định chạm vào ta.

 

Thì bị người quát dừng.

 

Phó Lăng An chậm rãi bước đến.

 

“Ngọc Tố, nàng đến rồi.”

 

Thẩm Ngọc Trì vội vàng lên tiếng: 

 

“Lăng An ca ca…”

 

“Thẩm tiểu thư.” 

 

Phó Lăng An liếc nhìn ta một cái, nụ cười nhạt đi vài phần: 

 

“Vị hôn thê của ta muốn nói chuyện với ta, có thể mời Thẩm tiểu thư tránh sang một bên chăng?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sắc mặt Thẩm Ngọc Trì tái nhợt.

 

Ngày trước, Phó Lăng An chưa từng gọi nàng là “Thẩm tiểu thư”.

 

Hai vị tiểu thư vừa hỏi nàng thì thầm với nhau, xen lẫn vài tiếng cười nhạo, còn có những chữ như “tự không biết lượng sức”, “nực cười”.

 

Thẩm Ngọc Trì tái mét, lùi sang một bên.

 

Phó Lăng An đưa tay về phía ta.

 

“Phó lang quân, ý này là sao?”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

“Lễ sinh thần.” 

 

Phó Lăng An hơi mất kiên nhẫn. 

 

“Đã đến rồi thì đừng làm bộ nữa. Ngoan ngoãn xin lỗi ta đi, sau này nàng vẫn là thiếu phu nhân Phó gia, chẳng ai dám đắc tội nàng.”

 

Ta bật cười:

 

“Nhưng ta không xin lỗi, ta vẫn là thiếu phu nhân Phó gia cơ mà.”

 

Sau khi nhận thân hôm nay, Phó công muốn dẫn Hạ Thanh Tiêu, không, giờ phải gọi là Phó Thanh Tiêu, hắn đã đổi lại họ Phó, nhưng vì nhớ ân dưỡng d.ụ.c của ông lão nên giữ lại tên “Thanh Tiêu”.

 

Phó công gia không những không bất mãn, ngược lại còn cảm động vì lòng hiếu thuận của hắn.

 

Phó công gia vốn định đưa Phó Thanh Tiêu đi.

 

Nhưng hắn bước đến, đứng bên cạnh ta.

 

“Phụ thân, đây là nữ lang mà con muốn cầu cưới.”

 

Ánh mắt Phó công gia rơi lên gương mặt ta, mang theo chút nghi hoặc.

 

Ông ở Trung Đô ít, gặp ta càng ít hơn, nhưng vẫn cảm thấy ta có chút quen mắt.

 

Ta hành lễ với ông:

 

“Thẩm thị Ngọc Tố, vấn an Phó công gia.”

 

Sắc mặt Phó công lập tức thay đổi.

 

Dù ông không quá quan tâm Phó Lăng An, nhưng hôn sự giữa ta và hắn là chính tay ông cùng phụ thân ta định ra, sao ông có thể quên.

 

Phó công gia hé môi, định phản đối.

 

Nhưng không biết trên đường về, Phó Thanh Tiêu đã nói gì với ông.

 

Khi xuống xe, Phó công gia đưa cho ta một chiếc vòng ngọc.

 

“Đây là của mẫu thân… Thanh Tiêu để lại.”

 

Phó công gia đã ngoài bốn mươi, nhưng khi nhìn người vẫn mang khí thế diều hâu sói nhìn, khiến ta không khỏi lạnh sống lưng.

 

“Năm xưa định thân cho ngươi với Lăng An, vốn là cảm thấy con gái do chính tay phụ thân dạy bảo chắc chắn không tệ. Nay xem ra, ngươi quả là thông minh… Thôi.”

 

“Những năm qua Lăng An làm bao điều hồ đồ, lão phu cũng từng nghe. Nếu ngươi có bản lĩnh khiến Thanh Tiêu nhất quyết cưới ngươi, lão phu cũng không làm kẻ ác, tránh tổn thương tình phụ tử.”

 

“Chỉ là ngươi phải nhớ, nếu làm tổn thương tấm chân tình của con ta, lão phu quyết không tha!”

 

Nhưng tất cả những điều này…

 

Phó Lăng An đều không biết.

 

Thế nên hắn khẽ cười lạnh:

 

“Xem ra là ta nuông chiều nàng quá rồi, mới khiến nàng dám kiêu căng như vậy.”

 

“Thẩm Ngọc Tố, ta đã nói rồi, nếu hôm nay nàng không xin lỗi trước mặt các vị khách, hôn sự của chúng ta liền chấm dứt…”

 

“Chấm dứt cái gì?”

 

Một giọng nam trầm hùng cắt ngang lời Phó Lăng An.

 

Phó công gia cùng Phó Thanh Tiêu sải bước tiến vào sân.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu