Mài Ngọc

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Mài Ngọc

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 11

“Vả lại, đã cưới Ngọc Trì rồi thì hãy đối xử tốt với nàng ấy.”

 

Hôm ấy chén trà nóng đã hủy hoại gương mặt của Thẩm Ngọc Trì. 

 

Đại bá phụ của ta, người cả nửa đời chỉ biết luồn cúi cầu an, vì đứa con gái duy nhất mà cuối cùng cũng cứng rắn được một lần, chạy thẳng lên Kim Loan điện tố cáo Phó Lăng An.

 

Thánh nhân vốn định nể mặt Phó công gia mà chỉ trách phạt nhẹ nhàng, nhưng Phó công gia lại nói rằng Phó Lăng An đã hủy cả một đời của một cô nương nhà người ta thì phải chịu trách nhiệm, liền ép Phó Lăng An cưới Thẩm Ngọc Trì.

 

Hôn kỳ của họ được định vào nửa tháng sau khi ta và Phó Thanh Tiêu thành thân.

 

Thế nhưng so với hôn lễ long trọng của chúng ta, hôn lễ của họ lại đơn sơ đến đáng thương. 

 

Một là vì mối hôn sự này vốn chẳng vẻ vang gì, hai là Phó Lăng An thì oán thán đầy bụng, thậm chí còn nhiều lần kéo thân bệnh trốn cưới, nhưng lần nào cũng bị Phó công gia bắt về. TruyenLau.com

 

Giờ đây, họ cũng đã thành thân.

 

Cả ngày ầm ĩ đến mức người không yên. 
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

Trở thành đôi oan lữ nổi danh gần xa ở trung đô.

 

Vết thương trên mặt Phó Lăng An lúc này chính là tác phẩm của Thẩm Ngọc Trì.
TruyenLau.com
 

Ban đầu, Phó công gia còn định xin cho Phó Lăng An một chức quan nhờ ân phong, dù sao hắn cũng là con trai ruột. 

 

Nhưng Phó công gia cho người gọi hắn ba bốn lần mà không thấy tới, giận quá đích thân đến viện hắn tìm. 

 

Không ngờ lại bắt gặp Phó Lăng An và Thẩm Ngọc Trì đang náo loạn trời long đất lở ngay trong sân, giữa chừng còn không ngớt nhắc đến tên ta và Phó Thanh Tiêu.

 

Nhìn cảnh tượng trước mắt, Phó công gia nặng nề thở dài:

 

“Đứa nhỏ này mà làm quan thì e là Phó gia ta gặp họa mất. Thôi thôi, tìm cho nó kế sinh nhai vậy.”

 

Thế là vị lang quân vốn kiêu ngạo thanh quý nhất Phó gia lại phải cúi đầu nhận chức tiên sinh trong tộc học.

 

Phó Lăng An sao cam tâm, nhưng thủ đoạn của Phó công gia vốn mạnh mẽ quyết liệt. 

 

Không làm tiên sinh? Vậy thì về quê làm ruộng.

 

Hắn đành phải thỏa hiệp.

 

“Ngọc Tố…”

 

Phó Lăng An mấp máy môi, còn muốn nói gì nữa.

 

Ta chỉ bảo hạ nhân đi bẩm lại với Phó công gia, rồi không ngoảnh đầu mà rời đi.

 

17

 

Tuy đã thành thân rồi.

 

Nhưng ta vẫn chưa quên kế hoạch khi ta gả vào Phó gia:

 

Sinh hạ con cái, đứng vững chỗ dựa, rồi để phu quân “bệnh mất”.

 

Mùa thu năm thứ hai, ta sinh một bé gái.

 

Nhìn dáng vẻ Phó Thanh Tiêu cẩn thận ôm đứa trẻ sơ sinh, dịu dàng đến mức khiến lòng người mềm lại, bàn tay đang nắm góc chăn của ta chậm rãi buông ra.

 

Thôi vậy, tạm tha cho hắn một mạng. 

 

Phó gia vẫn còn con trai, con gái ta cũng cần phụ thân cần huynh đệ để chống đỡ.

 

Mùa hạ năm thứ năm, ta lại sinh một bé trai.

 

Lần này địa vị của ta đã vững vàng, vốn là lúc để bắt tay thực hiện kế hoạch, nhưng nghĩ đến lời cảnh cáo của Phó công gia, ta lại nảy lòng thoái ý… 

 

Thôi, đợi con trai lớn chút nữa rồi hãy nói. 

 

Con cái còn nhỏ, không thể thiếu sự che chở của phụ thân.

 

Mùa đông năm thứ mười hai, Phó công gia qua đời.

 

Con trai con gái của ta đều đã trưởng thành, không còn cần phụ thân nhiều như trước.

 

Ta có thể làm việc khi xưa còn dang dở rồi. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nhưng Phó Thanh Tiêu đã hứa năm sau mùa hạ sẽ đưa ta đi Giang Nam ngắm sen, thôi đợi ngắm sen xong rồi hãy ra tay…

 

Mùa xuân năm thứ mười bảy, con gái ta thành thân.

 

Không được, ta phải động thủ thôi, nếu cứ như thế này…

 

Một nụ hôn nhẹ rơi xuống đầu ta.

 

Phó Thanh Tiêu nay đã làm đến chức Thị trung, nhưng mỗi ngày trước khi đến nha môn, hắn vẫn hôn ta một cái rồi mới nhẹ tay nhẹ chân rời giường.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Nhà khác, lang quân dậy thì thê t.ử phải dậy theo hầu hạ.

 

Nhưng từ khi ta và Phó Thanh Tiêu thành hôn, ta chưa từng dậy sớm hầu hạ hắn một lần nào.

 

Ngược lại, những lúc hắn nghỉ ngơi, lại thường là hắn hầu hạ ta nhiều hơn.

 

… Ta nói là, phương diện ấy.

 

Đôi lúc ta còn bị hắn “hầu hạ” đến mức tỉnh giấc.

 

Hình như nhận ra ta mơ màng mở mắt, Phó Thanh Tiêu vén tóc ta sang một bên, nhẹ giọng nói:

 

“Vẫn còn sớm, Ngọc Tố, nàng ngủ thêm chút nữa đi. Tan triều rồi ta mang về cho nàng món bánh Tô Sơn nàng thích nhất, được không?”

 

Ta mơ hồ đáp một tiếng: “Được.”

 

… Thôi vậy.

 

Không ra tay nữa.

 

Ta còn phải ăn bánh Tô Sơn mà.

 

Ngoại truyện.

 

1

 

Hạ Thanh Tiêu phát hiện ra con gái của Tống phu nhân là một cô nương rất kỳ lạ.

 

Lần đầu gặp nàng, hắn đã bị vẻ đẹp của nàng làm cho thất thần.

 

Nàng mặc áo lụa màu xanh tay hẹp, cưỡi ngựa mà đến. 

 

Khi bước vào phòng vẫn mang theo hơi nước nhàn nhạt, ngay cả hàng mi dài cong cũng đọng một giọt nước trong vắt như châu.

 

Khẽ run… khẽ run… khiến tim hắn cũng chẳng hiểu sao mà run theo một nhịp.

 

Cô nương vội vàng thi lễ với ta, rồi lập tức quay sang Tống phu nhân:

 

“Mẫu thân, người không sao chứ?”

 

… Giọng thật êm tai.

 

Không cao không thấp, như tiếng đàn nhẹ nhàng.

 

Ai mà chẳng yêu cái đẹp, hắn quả thật có thưởng thức vẻ đẹp của nàng, nhưng cũng chỉ dừng lại ở thưởng thức mà thôi.

 

Hắn lễ độ dời mắt đi.

 

Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo…

 

Hắn thấy từng đợt đạn mạc xuất hiện đầy trời:

 

【Đến rồi! Đến rồi! Khoảnh khắc lần đầu gặp gỡ giữa nữ chính và nam chính!】

 

【Nam chính vẫn còn tròn mắt như chuông đồng vì bị sắc đẹp của nữ chính làm chấn động đây này! Không biết rằng chẳng bao lâu nữa sẽ bị cô nương của chúng ta dắt đi chơi như dắt chó!】

 

… Nam chính? Nữ chính?

 

Nói hắn và Thẩm Ngọc Tố sao?

 

Còn chuyện bị dắt như chó? 

 

Hắn bị Thẩm Ngọc Tố chơi đùa như dắt chó?

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu