Thẩm Ngọc Trì vặn khăn tay:
“Tỷ tỷ nói, tỷ sắp thành thân với Lăng An ca rồi, không thể cứ lúc nào cũng vâng lời như trước, lần này nhất định phải giữ thái độ cao, đợi huynh đến dỗ, tỷ ấy mới chịu quay lại!”
“Hoá ra, là ‘lạt mềm buộc chặt’ à!”
“Cô nương quả thật nổi giận, huynh có dỗ không?”
“Phó huynh, cẩn thận gia phong rối loạn nhé! Ha ha ha.”
Trong tiếng cười ầm ĩ, Phó Lăng An trở lại tư thái thong dong, nhếch môi cười:
“Lạt mềm buộc chặt? Ta ghét nhất mấy trò quỷ quyệt đó. Người đâu, đi báo Thanh Cư Quan, thiếu phu nhân tương lai của Phó gia vào quan tu hành, không cần vì là quan gia mà nuông chiều.”
“Rồi bảo Thẩm Ngọc Tố chép mười lượt… không, một trăm lượt Thanh Tĩnh Kinh, nếu không, sinh thần nửa tháng sau, ta sẽ không nhận lễ sinh thần của nàng.”
Tiểu tư nhận lệnh mà đi.
Phó Lăng An ngồi xuống, đổi chén trà mới, nhàn nhã uống.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nửa tháng trước, Thẩm Ngọc Tố đi khắp nơi tìm mua một cây hồ bút thượng hạng.
Ngoài sinh thần của hắn, hắn không nghĩ ra việc gì xứng đáng khiến nàng tốn công như vậy.
TruyenLau
Nếu hắn thực sự không nhận, theo tính dễ khóc của Thẩm Ngọc Tố, chắc nàng sẽ khóc sướt mướt mất thôi.
Cứ xem lần này, nàng có nhịn được mấy ngày không cúi đầu.
Website TruyenLau.com
Ba ngày? Hay năm ngày?
Thẩm Ngọc Tố không thể rời khỏi hắn.
Không ai hiểu rõ hơn hắn, Thẩm Ngọc Tố yêu hắn đến mức nào.
6
“Lễ sinh thần?”
Nghe lời hạ nhân Phó gia nói, ta theo bản năng liếc nhìn cây hồ bút trong hộp gấm trên bàn.
Phó Lăng An biết ta đang tìm hồ bút sao?
Chẳng trách hôm đó chưởng quỹ của Văn Khúc Trai đột nhiên đến tận cửa, nói cửa hàng vừa nhập được một cây hồ bút thượng phẩm, không chỉ dáng vẻ tuyệt hảo mà giá còn rẻ đến đáng ngờ.
Ta còn tưởng trên trời thật sự có bánh từ trên rơi xuống.
Hóa ra là do Phó Lăng An ném xuống cho ta.
“Đúng thế.”
Hạ nhân mắt hơi xếch theo tầm mắt ta nhìn sang, chẳng thèm che giấu vẻ khinh miệt trong mắt:
“Sinh thần của lang quân còn nửa tháng, Thẩm nữ lang nên tranh thủ. Nếu không chép xong một trăm lượt Thanh Tĩnh Kinh, thì tấm lòng này coi như uổng phí.”
Ta mỉm cười nhẹ nhàng:
“Cứ yên tâm, ta nhất định chép thật chăm.”
Bà ta chỉ qua loa hành lễ rồi quay người bỏ đi.
Ta cũng bước ra khỏi căn viện nát, vòng sang gian phòng đơn sơ nhưng ấm áp.
Mẫu thân đang ngồi trước cửa sổ, cẩn thận thêu một bức Phật A Di Đà.
Ta không muốn làm kinh động bà, khẽ khàng nhón chân đặt quyển kinh dưới chiếc án nhỏ hơi khập khiễng.
Nhưng mẫu thân vẫn nhìn thấy:
“Sao con lại lấy kinh thư kê bàn?”
“Là Phó Lăng An gửi tới, xui xẻo. Con đặt ở đây xông bớt khí, vài ngày nữa sẽ gửi vào quan.”
“Con thật trẻ con.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mẫu thân khẽ lắc đầu, tay cầm kim run nhẹ, khóe mắt lại đỏ:
“Là do mẫu thân vô dụng. Nếu mẫu thân trụ vững được, đâu cần con đi lấy lòng hắn…”
Ta vội nghiêng người áp vào bà trước khi nước mắt kịp rơi, chui tay lạnh vào trong lòng bà:
“Mẫu thân, tay con lạnh, mẫu thân sưởi giúp con với.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Mẫu thân lập tức quên sạch ưu sầu:
“Sao lạnh thế này? Có phải y phục quá mỏng rồi không? Mẫu thân lát nữa đi tìm Kỷ quan chủ, nhờ bà ấy may thêm áo mùa đông cho con…”
Mẫu thân ta đúng là một nữ nhân mềm yếu nhưng hiền lành đến rơi lệ.
Bà không có thủ đoạn mạnh mẽ để giữ lại gia sản phụ thân để lại.
Nhưng bà lại có trái tim Bồ Tát, khi thấy một cô nương đói đến lả đi bên đường, bà đỡ dậy, cho ăn cơm nóng canh nóng, còn cởi áo choàng của mình mặc lên người nàng.
Cô nương ấy sau này vào ở Thanh Cư Quan, trở thành quan chủ.
Hơn mười năm qua, nàng luôn ghi nhớ ân tình của mẫu thân, khi phụ thân ta qua đời, còn tự tay thắp một ngọn đăng vãng sinh cho ông.
Nếu không, mẫu thân hẳn đã chẳng lặn lội đường xa đến Thanh Cư Quan cầu phúc.
Và càng chẳng thể quen biết Hạ Thanh Tiêu.
“Cho nên tất cả đều là công lao của mẫu thân.”
Ta dựa đầu lên vai bà, dụi dụi như mèo nhỏ:
“Ngay cả việc giờ chúng ta ăn no mặc ấm, cũng đều nhờ thiện tâm của mẫu thân cả!”
Ta vừa vào đây chưa bao lâu, Phó gia và Thẩm gia đã lần lượt phái người tới.
Phó gia bảo quan chủ đừng vì ta là quan gia mà nuông chiều.
Thẩm gia còn trắng trợn hơn, muốn quan chủ phải nghiêm khắc với ta, không cho mẫu t.ử ta ăn no mặc ấm, còn bắt ta giặt giày vớ cho nữ quan.
Kỷ quan chủ ngoài mặt nghe theo hai nhà, nhưng sau lưng lại đổi bạc thưởng thành áo mùa đông, dùng danh nghĩa ta và mẫu thân mang chia cho các nữ quan và dân nghèo dưới núi.
Những nữ quan nhận ân tình đều rất cảm kích mẫu t.ử ta, đối đãi vô cùng thân thiết.
Những ngày ở Thanh Cư Quan không những không thanh bần, mà còn tự tại hơn khi ở Thẩm gia.
Mẫu thân thêu thêm vài mũi, cũng đến giờ ta phải đi tìm Hạ Thanh Tiêu.
Trời lạnh, ta lười nhúc nhích, nhưng năm hết tết đến, Phó công gia cũng sắp hồi kinh, ta chỉ có thể ngày nào cũng dầm gió tuyết tìm Hạ Thanh Tiêu.
Ai… xưa có buộc tóc, chích đùi cầu học, nay có giẫm tuyết theo đuổi phu quân.
Ta quấn mình thật kỹ, ôm lò sưởi tay bước ra khỏi quan môn.
Đi được mấy bước, ta thấy trong hốc đá ngoài quan, dựng bên vách núi để che gió cho khách qua đường, có một người đang ngồi.
Nam t.ử trẻ ôm quyển sách, mượn ánh trời đọc, tuy cúi đầu nhưng sống lưng thẳng tắp.
Ta ngẩn ra:
“Hạ lang quân?”
7
Hạ Thanh Tiêu đứng lên:
“Thẩm… Thẩm nữ lang.”
Hắn lại đỏ mặt, còn lúng túng tay chân.
Ta hơi ngạc nhiên.
Sau vài ngày tiếp xúc, hắn đã không còn đỏ mặt mỗi khi gặp ta.
Chẳng lẽ… à! Hôm nay ta quên trang điểm!
Mài Ngọc
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.