14
Sự xuất hiện của Phó Thanh Tiêu khiến những tiểu thư trẻ tuổi không có phản ứng gì, nhưng các phu nhân lớn tuổi hơn thì lập tức ghé tai nhau bàn tán.
Các bà ấy đều từng gặp tiên phu nhân, giờ vừa nhìn thấy dung mạo của Phó Thanh Tiêu, trong lòng liền dấy lên suy đoán.
Mà người phản ứng mạnh nhất, đương nhiên là hiện tại Phó phu nhân và Phó Lăng An.
Phó Lăng An tuy chưa từng gặp tiên phu nhân, nhưng mỗi năm đến tế tự trong từ đường, đều bị Phó công gia yêu cầu thắp hương trước họa tượng của tiên phu nhân.
Thế nên chỉ nhìn thoáng qua thiếu niên đang theo sau phụ thân, hắn ta lập tức nhận ra người ấy giống tiên phu nhân bảy phần.
Ba phần còn lại, giống Phó công gia.
“Phụ thân… hắn… hắn là ai?”
TruyenLau.com
Phó Lăng An chẳng còn tâm tư để ý đến ta, thất thần bước đến trước mặt Phó công gia.
TruyenLau
“Đây là huynh trưởng của con, Phó Lăng Tiêu, bất quá nay đổi tên thành Phó Thanh Tiêu rồi.”
Giọng Phó công vang dội, truyền khắp sân viện yên tĩnh:
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Con ta hiếu thuận, vì báo ân dưỡng d.ụ.c của nghĩa phụ mà giữ lại cái tên nghĩa phụ đặt cho, ta vô cùng an ủi!”
“Hôm nay vừa hay là sinh thần của Lăng An, chư vị đến mừng, vậy ta cũng nhân đây báo tin hỷ sự này! Con ta Thanh Tiêu đã trở về, sáng mai ta sẽ mở từ đường, cho nó nhận tổ quy tông!”
Lời vừa dứt, ngoài tiếng chất vấn không thể tin nổi của Phó phu nhân và Phó Lăng An, những người khác sau giây lát kinh ngạc liền nối nhau lên tiếng chúc mừng.
Phó Thanh Tiêu ôm quyền đáp lễ, rồi chen qua đám đông, đi đến bên cạnh ta.
Động tác ấy lập tức kéo toàn bộ ánh mắt trở lại.
Phó Lăng An cũng nhìn sang ta.
Hắn ta nhìn ta ngẩng mặt mỉm cười với Phó Thanh Tiêu, ánh mắt bỗng chốc đông cứng lại, lảo đảo lùi nửa bước, lẩm bẩm:
“Không… không thể nào…”
Hẳn hắn đã nhớ đến câu ta vừa nói.
“Nhưng ta không nhận lỗi, ta cũng là thiếu phu nhân Phó gia mà.”
Tiếng cười sang sảng của Phó công gia lại vang lên:
“Nhân dịp này, cũng xin chư vị làm chứng. Năm xưa ta đã định hôn sự cho Thanh Tiêu và Thẩm Ngọc Tố, đáng tiếc con ta thất lạc. Để không tổn hại tình giao giữa hai nhà, ta mới để Lăng An và Ngọc Tố đính hôn thay.”
“Nay Thanh Tiêu đã trở về, hôn ước tất nhiên phải trả lại cho chủ cũ. Đợi xuân năm sau, con ta Thanh Tiêu sẽ thành thân với Ngọc Tố, đến lúc ấy mong chư vị nể mặt tới uống chén rượu mừng!”
Thật ra lúc ta và Phó Lăng An đính hôn, Phó Thanh Tiêu đã sớm thất lạc rồi.
Nhưng người nắm quyền thực sự trong Phó gia là Phó công gia, đúng sai ra sao, những người khác cần gì phá hỏng hứng vui?
Cho nên rơi vào tai ta lúc này chỉ còn toàn tiếng chúc phúc.
Chỉ có Phó Lăng An đứng ngây tại chỗ, sắc mặt trắng bệch.
15
Ta biết Phó Lăng An sẽ không cam lòng chuyện ta “gả lại” cho Phó Thanh Tiêu.
Nhưng ta không ngờ rằng, ngay ngày hôm sau, hắn liền đến Thẩm phủ.
Ta vốn tưởng lúc này đây, toàn bộ tâm trí hắn phải đặt trên người Phó Thanh Tiêu mới đúng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sau khi theo Phó công gia vào thành, ta liền xin Phó công gia phái người đến Thanh Cư Quan đón mẫu thân ta về.
Có gia nhân Phó thị đích thân hộ tống, đại bá phụ tất nhiên không dám ngăn cản.
Nhưng lần này, Phó Lăng An không thể như mọi khi, tùy tiện đi thẳng vào viện của ta.
Đêm qua đại bá mẫu cũng có mặt.
Chỉ cần tận mắt chứng kiến thái độ của Phó công gia, bà ta liền biết rõ hai người con trai trong lòng ông rốt cuộc ai nặng ai nhẹ.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Giờ ta là người được chính miệng Phó công gia thừa nhận là trưởng tẩu tương lai, đại bá mẫu đương nhiên không dám để Phó Lăng An trực tiếp gặp ta.
Nhưng Phó Lăng An đâu phải người biết giữ lễ như vậy?
Khi gia nhân hốt hoảng chạy đến tìm ta…
Nửa gian hoa sảnh đã bị hắn đập phá gần hết.
“Ngươi là cái thứ gì!? Cũng dám cản ta! Một đám tiện nhân a dua xu nịnh! Trước kia còn vẫy đuôi như ch.ó trước mặt bổn lang quân, giờ Phó Thanh Tiêu cái đồ tạp chủng kia vừa xuất hiện, liền quay sang nịnh hót hắn!”
Đại bá mẫu bị dọa đến sắc mặt tái mét.
Thẩm Ngọc Trì tưởng mình có chút thể diện trước mặt Phó Lăng An, run rẩy bước lên khuyên can, lại bị một ấm trà nóng ném thẳng vào đầu.
“Cút!”
Thẩm Ngọc Trì sững lại một thoáng, rồi ôm mặt gào khóc t.h.ả.m thiết, đau đến mức lăn lộn dưới đất.
Đại bá mẫu ngây người, chẳng thèm để ý Phó Lăng An còn đang đập phá, vừa bò vừa lao đến ôm con gái:
“Ngọc Trì! Ngọc Trì! Con sao vậy! Con đừng dọa mẫu thân… Ngọc Trì!”
Khi ta đến hoa sảnh, trước mắt là cảnh tượng như vậy.
“Phó Lăng An, ngươi nổi điên gì thế!?”
Dù ta không hòa thuận với Thẩm Ngọc Trì, cũng bị tiếng kêu t.h.ả.m của nàng ta doạ giật mình.
Nhưng Phó Lăng An chẳng thèm liếc nàng ta một cái, mà lao thẳng về phía ta:
“Thẩm Ngọc Tố! Nàng..”
Ta vô thức lùi nửa bước.
Vài gia đinh lực lưỡng lập tức vây lên, che chắn ta phía sau.
“Tránh ra!”
Phó Lăng An đẩy họ.
Thấy họ bất động, hắn lại nhìn ta, há miệng định mắng, nhưng dừng một chút, hít sâu, hạ giọng:
“Ta chỉ muốn nói vài câu với nàng.”
“Thì nói ngay ở đây.”
Phó Lăng An nghiến răng, cuối cùng nhịn xuống:
“Ta không cần nàng xin lỗi nữa, Ngọc Tố, nàng cũng đừng vì chọc tức ta mà đi gả cho Phó Thanh Tiêu. Ta cưới nàng.”
“Tháng sau chúng ta thành thân được không? Những thứ cần chuẩn bị ta lo đủ cả rồi. Nếu không phải nàng cứ vì một cây trâm mà giận dỗi, hôn kỳ cũng đã định xong!”
Ta tự nhận mình miệng lưỡi lanh lẹ.
Mài Ngọc
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.