Ta thật sự hơi mệt rồi.
… Làm gì có chuyện đó.
Dĩ nhiên là vì ta có lựa chọn tốt hơn rồi.
He he.
3
Đại bá phụ biết được tin ta đồng ý hủy hôn với Phó Lăng An.
Vui mừng đến mức không che giấu nổi, lập tức chạy đến Phó phủ, muốn đem hôn ước đổi sang đường muội.
Kết quả là ngay cả cửa cũng không vào nổi.
Nghe nói Phó Lăng An chỉ sai một tiểu tư tùy thân ra tiếp, hắn kiêu căng nhìn đại bá phụ:
“Thẩm đại nhân coi lang quân nhà ta là gì? Hôn sự đã định mà nói đổi liền đổi? Khắp cả Trung Đô, các nhà muốn kết thân với Phó gia nhiều không đếm xuể.”
TruyenLau
“Nếu tiểu thư quý phủ không biết điều như vậy, lang quân chúng ta hà tất phải cúi đầu cưới một nhà đã sa sút như thế?”
Cú tát trời giáng ấy khiến đại bá phụ tỉnh ra.
Cuối cùng ông ta cũng nhận ra, Phó gia chịu kết thân với nhà ta là nể mặt phụ thân ta, chứ không phải cái Thẩm gia hiện tại dựa vào một mình ông ta, một quan lục phẩm, mà chống đỡ. Website TruyenLau.com
Ông ta vội vàng quay về, bắt ta đi nhận lỗi với Phó Lăng An, còn buông lời rằng nếu Phó Lăng An không chịu tha thứ, ta phải quỳ ngoài cửa đến khi hắn chịu tha thứ thì thôi.
TruyenLau
Tất nhiên ta sẽ không đi.
Không những không đi, ta còn bộc lộ một vẻ thương tâm và cứng cỏi vừa đủ, nước mắt như muốn rơi lại không rơi, khiến cái tát đang giơ cao của đại bá phụ cũng buông xuống.
Ông ta đương nhiên không phải bỗng nhiên lương tâm trỗi dậy, biết thương xót đứa cháu gái này.
Mà là nghĩ rằng, với khuôn mặt xinh đẹp này của ta, sợ gì Phó Lăng An không mềm lòng?
Hơn nữa ta đau lòng đến vậy, hiển nhiên trong lòng vẫn còn hắn, thế thì càng dễ.
Có nam nhân nào từ chối nổi một mỹ nhân si tình?
Đại bá phụ ném ta và mẫu thân đến Thanh Cư Quán.
Để ta “tự suy xét cho tốt”.
Bao giờ ta nghĩ thông suốt để đi xin lỗi Phó Lăng An, bấy giờ ông ta sẽ đưa ta về.
Ra khỏi thành, có người chặn xe ngựa của ta.
Là tiểu tư của Phó phủ.
Phó Lăng An coi thường ta, ngay cả tiểu tư bên cạnh hắn khi nói chuyện với ta cũng chẳng khách khí:
“Lang quân chúng ta nói, nếu cô nương bây giờ qua nhận lỗi, thu lại lời đồng ý hủy hôn hôm đó, vị trí thiếu phu nhân Phó gia vẫn là của cô nương. Nếu không thì…”
Ta nhìn theo hướng hắn đứng, không xa có một nhóm công t.ử thế gia đang nghỉ dưới lương đình.
Người được vây quanh ở giữa chính là Phó Lăng An.
Hắn lạnh lùng liếc ta một cái, rồi kiêu căng quay mặt đi, như thể đã chắc chắn ta sẽ lập tức xuống xe đi nhận lỗi.
“Không cần.”
Ta buông rèm, ngăn cách ánh mắt giễu cợt của cả đám người bên ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Phiền báo lại với Phó lang quân, sai lầm lớn nhất của Thẩm Ngọc Tố… chính là đã không đồng ý hủy hôn ngay từ lần đầu tiên lang quân đề cập.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Xe ngựa từ tốn lăn bánh.
Trong lương đình dường như có tiếng ly chén vỡ vụn.
Ta khẽ cong môi.
Đồ chó, tức c.h.ế.t ngươi cho ta.
Thanh Cư Quán nằm ngoài thành Trung Đô hai mươi dặm, trước kia là nơi giam giữ nữ quyến quan lại phạm lỗi.
Nay dù đã đổi thành Đạo quán bình thường, nhưng vẫn âm u thanh vắng, hiu hắt không một bóng người.
Đủ để khiến bất kỳ tiểu thư được nuông chiều nào phát điên.
Nhưng ta và mẫu thân thì không.
Mẫu thân là vì từ sau khi phụ thân ta mất, ngoài ta ra, bà chẳng còn bận tâm điều gì nữa.
Còn ta… là vì lựa chọn tốt hơn của ta, đang ở ngay dưới chân ngọn núi này.
4
Ta tỉ mỉ chải chuốt một phen.
Y phục màu thiên thủy bích, áo choàng trắng như tuyết, lớp trang dung thanh nhã vừa vặn, cùng búi tóc trông như tùy ý nhưng từng sợi tóc đều đã được ta chăm chút cẩn thận.
Ta gõ cửa căn nhà tranh dưới núi.
Mở cửa là một thiếu niên mặc áo đã giặt đến bạc màu.
Hắn tên Hạ Thanh Tiêu, là một thư sinh lên kinh dự thi, vì nhà quá nghèo nên chỉ có thể thuê nhà dưới chân núi Thanh Cư để ôn tập.
Hai tháng trước, mẫu thân ta đến Thanh Cư Quán cầu phúc, gặp mưa lớn giữa đường, ngựa hoảng lên, được hắn thu lưu tránh tạm.
Trò chuyện xong, mẫu thân ta cho rằng người này quyết không phải vật trong ao nhỏ, nhìn thấy ở hắn bóng dáng phụ thân ta thuở thiếu niên, nên khuyên ta bỏ Phó Lăng An, đặt cược vào hắn.
Mẫu thân từ lâu đã không thể chịu nổi việc Phó Lăng An chà đạp ta như vậy.
Ta không đồng ý.
Người như phụ thân ta hiếm như lông phượng hoàng, cưới Phó Lăng An, ta chỉ cần làm hắn ta vui là đủ, nhưng nếu cưới một thư sinh nghèo thế này, ta không chỉ phải làm hắn vui lòng, còn phải cùng hắn dốc sức nơi quan trường.
Dù có ngày cá hóa rồng đi nữa, liệu hắn có trở nên còn tệ hơn Phó Lăng An hay không, ai mà biết.
Thật chẳng đáng.
Nhưng tuy ta từ chối đề nghị của mẫu thân, ta vẫn cách vài ngày lại sai người đưa tiền gạo cho Hạ Thanh Tiêu, thỉnh thoảng tặng thêm bút mực giấy nghiên, y phục giày tất, kèm theo vài lời khích lệ không tốn tiền.
Nữ nhân "xấu xa" như chúng ta đây, vĩnh viễn không bao giờ đi đến đường cùng.
Cũng may như vậy, để khi ta vô tình nhìn thấy chân dung tiên phu nhân của Phó công gia, nhận ra Hạ Thanh Tiêu có thể chính là đích trưởng t.ử mà Phó công gia tìm kiếm bao năm nay, ta mới có thể nhân danh thay mẫu thân thăm ân nhân, giả vờ ngã, rồi trong lúc luống cuống nắm lấy tay áo hắn, nhìn rõ được nốt ruồi đỏ trên đôi cổ tay.
Khẳng định luôn thân phận của hắn.
Một bên là đích trưởng t.ử do thanh mai mất sớm sinh ra.
Một bên là đích thứ t.ử do kế thất của thế gia liên hôn sinh ra.
Mài Ngọc
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.