Mài Ngọc

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Mài Ngọc

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 6

Ta mỉm cười, vừa đúng mức:

 

“Ngọc Tố chúc lang quân kim bảng đề danh.”

 

Hạ Thanh Tiêu cụp mi mắt xuống, ánh nhìn thoáng u ám. 

 

Nhưng ta không hề nhận ra.

 

Mười ngày sau, gia nhân của Phó gia lại đến. 

 

Thấy ta đi tay không, bà ta bỗng đặt chén trà xuống:

 

“Kinh văn cô nương chép đâu rồi?”

 

“Thật chẳng khéo, mười bản kinh ta đã chép xong từ lâu, nhưng hôm qua gió lớn, đều bị thổi bay hết rồi.”

 

Da mặt bà ta giật giật hai cái: 

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

“Cô nương chẳng lẽ đang lừa lão thân?”

 

Ta dùng khăn chấm khóe mắt: 
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

“Ta nào dám. Kinh văn bị gió cuốn đi, ta khóc suốt hai ngày trời.”

 

Bà ta nhìn gương mặt hồng hào của ta, liền đập bàn đứng dậy. 
TruyenLau.com
 

Ngón tay chỉ vào ta, nhưng chẳng biết nhớ ra điều gì, lại cố nén giận:

 

“Vậy cô nương giao cây hồ bút cho lão thân. Biết đâu lang quân tâm tình tốt, sẽ nhận lễ của cô nương.”

 

Ta che môi: “Không khéo, hồ bút cũng bị gió thổi bay mất rồi.”

 

“Ngươi!”

 

Bà ta cười lạnh, chỉ thẳng vào ta, nói liền ba chữ “Được lắm”: 

 

“Chuyện hôm nay, lão thân nhất định sẽ bẩm báo từng chữ không sót với làng quân! Mong cô nương đừng hối hận!”

 

Thế thì tốt quá. 

 

Với sự kiêu ngạo của Phó Lăng An, e là trước khi ta trở thành đại tẩu của hắn, hắn sẽ không đến quấy rầy ta nữa.

 

Nhưng ta không ngờ rằng chiều hôm ấy, vừa từ hốc đá trở về không bao lâu, đang chuẩn bị thắp đèn, một bóng người bỗng xông vào phòng ta, nắm chặt cổ tay ta:

 

“Thẩm Ngọc Tố, rốt cuộc nàng còn muốn làm loạn đến bao giờ?”

 

9

 

Là Phó Lăng An.

 

Lần này ta thật sự hơi ngạc nhiên. 

 

Ta đối phó qua loa với hạ nhân kia như thế, ai nhìn vào cũng biết ta cố ý, vậy mà Phó Lăng An còn chịu đến gặp ta?

 

Hơn nữa tính theo thời gian, hẳn là hạ nhân vừa về bẩm báo xong, hắn lập tức chạy đến. 

 

Lúc này, búi tóc của hắn hơi tán loạn, bên thái dương còn đọng những giọt mồ hôi nhỏ, lồng n.g.ự.c phập phồng hơi gấp. 

 

Rõ ràng là cưỡi ngựa phi đến đây. 

 

Điều này thật chẳng giống đích t.ử của Phó thị Hà Đông.

 

Hai nữ đạo sĩ lo lắng theo sau hắn vào phòng, đứng sau lưng Phó Lăng An, nhưng không dám ngăn cản.

 

Ta nhìn họ nói:

 

“Thanh Cư Quan là nơi nữ đạo tu hành, Phó lang quân tùy tiện vào thẳng hậu viện, như vậy… có phải là không ổn không?”

 

“Không ổn?” 

 

Phó Lăng An khẽ cười lạnh: 

 

“Bổn lang quân muốn làm gì thì chẳng có cái gì là không ổn cả! Nàng ở đây tu hành nhiều ngày, không những chẳng dưỡng tính, mà còn càng lúc càng không biết giữ lễ. Bổn lang quân chưa đốt cái đạo quán rách nát này, bọn họ phải biết ơn ta rồi!”

 

Nói rồi, hắn nghiêng mặt quát lớn:

 

“Còn không mau cút!”

 

Hai nữ đạo sĩ sợ hắn, nhưng lại không muốn bỏ đi như thế, lo lắng nhìn ta.

 

Ta mỉm cười trấn an họ:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Hai vị sư phụ đừng lo, ta chỉ nói vài câu với Phó lang quân rồi sẽ tiễn hắn đi.”

 

Lúc này họ mới vừa đi vừa ngoái đầu nhìn mà rời khỏi.

 

Ánh mắt Phó Lăng An từ đầu đến cuối không rời ta.

 

Hắn dùng lực ở tay, kéo ta đến gần hơn:

 

“Vì sao không chép kinh?”

 

Ta qua loa đáp:

 

“Gió thổi bay mất kinh văn rồi.”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Lực tay hắn bỗng mạnh thêm mấy phần, ta nhíu mày kêu đau. 

 

Hắn khựng lại một chút, rồi buông tay:

 

“Được, cho là gió thổi đi. Thế còn hồ bút thì sao?”

 

Ta thản nhiên cười:

 

“Cũng bị gió thổi đi rồi.”

 

“Thẩm Ngọc Tố!”

 

Phó Lăng An tiến thêm một bước, ánh mắt khóa chặt trên mặt ta:

 

“Giận dỗi cũng phải có chừng mực.”

 

“Ta biết trong lòng nàng có giận. Hôm nay ta vội vàng chạy đến đây, cũng xem như đến nhận lỗi với nàng rồi.”

 

“Trong lòng nàng cũng rõ, nếu không phải ta, thì chỉ dựa vào cái đức hạnh của Thẩm Đồng Chi, e rằng ông ta đã sớm đem nàng gả cho một lão thân vương nào đó làm thiếp rồi. Thẩm Ngọc Tố, làm người phải biết cảm ơn.”

 

“Nàng còn dám làm bộ làm tịch như vậy, thì đừng trách ta không nể tình xưa.”

 

Hắn lấy từ trong n.g.ự.c ra một tấm thiệp, đặt lên bàn.

 

“Đây là thiệp mời. Yến mừng sinh thần sau năm ngày nữa, nàng mang hồ bút đến, trước mặt khách khứa nhận lỗi với ta, mềm mỏng một chút, mọi việc trước kia, ta sẽ không truy cứu.”

 

“Nếu chậm một khắc, chuyện hôn sự giữa ta và nàng… sẽ thật sự chấm dứt!”

 

“Đây là cơ hội cuối cùng ta cho nàng, dựa vào tình nghĩa bao năm.”

 

Nói xong, hắn hất cửa bỏ đi.

 

Ta gọi hắn lại.

 

Phó Lăng An ngoái đầu, khóe môi khẽ cong:

 

“Sao? Giờ đã muốn nhận lỗi rồi? Không được, nhất định phải trước mặt đầy đủ khách khứa, không thì nàng sẽ không nhớ bài học lần này…”

 

Ta ngắt lời hắn:

 

“Ngày sinh thần của lang quân, Phó công gia có về không?”

 

Câu hỏi này của ta cũng không xem là đường đột.

 

Năm ấy, khi loạn nghịch vương hoành hành Trung Đô, tiên phu nhân của Phó gia mang đích t.ử mới đầy tháng xuống phía nam tránh nạn, lại chẳng may gặp phải thổ phỉ trên đường. 

 

Tiên phu nhân rơi xuống vực mà c.h.ế.t, còn tiểu công t.ử thì không rõ tung tích.

 

Từ đó đến nay nhiều năm, Phó công gia vẫn luôn tìm kiếm tung tích trưởng tử. 

 

Hiện giờ ông lại đi Tái Bắc, đã ba tháng chưa từng về nhà.

 

“Ông ấy nói sẽ cố gắng về.” 

 

Trong mắt Phó Lăng An lóe lên một tia dữ dằn: 

 

“Bất quá, ông ấy có về hay không cũng chẳng sao, dù sao cả Trung Đô đều biết, trong lòng ông ấy chỉ có cái thứ nghiệt chủng đã sớm hóa thành tro kia.”

 

Ồ, xem ra ta có thể dẫn Hạ Thanh Tiêu đi “tình cờ gặp gỡ” Phó công gia một chút rồi.

 

Ta cầm lấy thiệp mời:

 

“Lang quân cứ yên tâm, yến sinh thần, ta nhất định sẽ không vắng mặt.”

 

Không chỉ không vắng mặt, ta còn muốn tặng hắn một món đại lễ nữa.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu